Đỗ Minh Hiền
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc sống, ai cũng từng trải qua những khoảnh khắc buồn, nhưng chính những nỗi buồn ấy lại giúp ta trưởng thành hơn. Đối với em, kỷ niệm buồn nhất nhưng cũng đầy ý nghĩa là lần em làm mất con mèo nhỏ mà em rất yêu quý.
Con mèo ấy tên là Miu, em nuôi nó từ khi còn nhỏ xíu. Miu rất ngoan, thích cuộn tròn ngủ trong lòng em và thường chạy ra cổng đón em mỗi khi em đi học về. Một buổi chiều mùa hè, em sơ ý để cửa mở, Miu chạy ra ngoài chơi và mãi không trở về nữa. Em đi tìm khắp nơi, gọi khản cả giọng nhưng vô ích. Cả đêm hôm đó em không ngủ được, cứ nghĩ đến cảnh Miu lạc lõng giữa phố đông, em lại thấy đau lòng và hối hận vì sự bất cẩn của mình.
Những ngày sau đó, em buồn lắm. Mỗi lần nhìn chiếc bát ăn nhỏ hay chỗ ngủ quen thuộc của Miu, nước mắt em lại rơi. Tuy nhiên, qua chuyện này, em hiểu ra một điều quan trọng: tình yêu thương luôn cần đi cùng với sự quan tâm và trách nhiệm. Nếu mình thật sự yêu quý một ai đó hay một điều gì đó, mình phải biết trân trọng và chăm sóc cẩn thận, đừng để đến khi mất rồi mới hối tiếc.
Giờ đây, mỗi khi nhớ đến Miu, em vẫn thấy lòng nhói đau, nhưng nỗi buồn ấy đã trở thành một bài học quý giá. Nhờ trải nghiệm ấy, em trưởng thành hơn, biết sống có trách nhiệm hơn và trân trọng những gì mình đang có.
Trong cuộc sống, ai cũng từng trải qua những khoảnh khắc buồn, nhưng chính những nỗi buồn ấy lại giúp ta trưởng thành hơn. Đối với em, kỷ niệm buồn nhất nhưng cũng đầy ý nghĩa là lần em làm mất con mèo nhỏ mà em rất yêu quý.
Con mèo ấy tên là Miu, em nuôi nó từ khi còn nhỏ xíu. Miu rất ngoan, thích cuộn tròn ngủ trong lòng em và thường chạy ra cổng đón em mỗi khi em đi học về. Một buổi chiều mùa hè, em sơ ý để cửa mở, Miu chạy ra ngoài chơi và mãi không trở về nữa. Em đi tìm khắp nơi, gọi khản cả giọng nhưng vô ích. Cả đêm hôm đó em không ngủ được, cứ nghĩ đến cảnh Miu lạc lõng giữa phố đông, em lại thấy đau lòng và hối hận vì sự bất cẩn của mình.
Những ngày sau đó, em buồn lắm. Mỗi lần nhìn chiếc bát ăn nhỏ hay chỗ ngủ quen thuộc của Miu, nước mắt em lại rơi. Tuy nhiên, qua chuyện này, em hiểu ra một điều quan trọng: tình yêu thương luôn cần đi cùng với sự quan tâm và trách nhiệm. Nếu mình thật sự yêu quý một ai đó hay một điều gì đó, mình phải biết trân trọng và chăm sóc cẩn thận, đừng để đến khi mất rồi mới hối tiếc.
Giờ đây, mỗi khi nhớ đến Miu, em vẫn thấy lòng nhói đau, nhưng nỗi buồn ấy đã trở thành một bài học quý giá. Nhờ trải nghiệm ấy, em trưởng thành hơn, biết sống có trách nhiệm hơn và trân trọng những gì mình đang có.
Trong những năm tháng học Tiểu học, em có rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ, nhưng trải nghiệm khiến em nhớ mãi là lần đầu tiên em được tham gia Hội thi “Kể chuyện theo sách” của trường.
Năm đó em học lớp 4. Khi cô giáo chủ nhiệm thông báo mỗi lớp sẽ chọn hai bạn tham gia hội thi, em vừa háo hức vừa lo lắng. Cô đã chọn em và bạn Minh vì cô bảo chúng em có giọng nói truyền cảm. Em chọn câu chuyện “Người mẹ hiền” trong sách Ngữ văn vì em rất cảm động trước tình yêu thương bao la của người mẹ. Những ngày chuẩn bị, buổi chiều nào em cũng ở lại lớp cùng cô để luyện giọng, tập cách diễn cảm, ánh mắt, điệu bộ. Có hôm em mệt, đọc sai nhiều, cô vẫn kiên nhẫn chỉnh từng câu từng chữ. Mẹ ở nhà cũng giúp em làm đạo cụ là chiếc khăn và bó hoa nhỏ.
Ngày thi, khi bước lên sân khấu, nhìn xuống thấy bao nhiêu bạn và thầy cô đang dõi theo, tim em đập nhanh đến mức tưởng như sắp bật ra khỏi lồng ngực. Nhưng nhớ đến lời cô dặn: “Con cứ coi như đang kể cho các bạn nghe trong lớp thôi”, em hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu kể. Càng kể, em càng tự tin hơn. Khi kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên khắp hội trường. Cuối buổi, em được xướng tên nhận giải Nhì của khối. Em vui đến mức cả đêm hôm đó không ngủ được.
Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng chỉ cần cố gắng và tin vào bản thân, mình có thể làm được nhiều điều tưởng chừng khó khăn. Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc đứng trên sân khấu năm ấy, em vẫn cảm thấy bồi hồi và tự hào.
Trong những năm tháng học Tiểu học, em có rất nhiều kỷ niệm đáng nhớ, nhưng trải nghiệm khiến em nhớ mãi là lần đầu tiên em được tham gia Hội thi “Kể chuyện theo sách” của trường.
Năm đó em học lớp 4. Khi cô giáo chủ nhiệm thông báo mỗi lớp sẽ chọn hai bạn tham gia hội thi, em vừa háo hức vừa lo lắng. Cô đã chọn em và bạn Minh vì cô bảo chúng em có giọng nói truyền cảm. Em chọn câu chuyện “Người mẹ hiền” trong sách Ngữ văn vì em rất cảm động trước tình yêu thương bao la của người mẹ. Những ngày chuẩn bị, buổi chiều nào em cũng ở lại lớp cùng cô để luyện giọng, tập cách diễn cảm, ánh mắt, điệu bộ. Có hôm em mệt, đọc sai nhiều, cô vẫn kiên nhẫn chỉnh từng câu từng chữ. Mẹ ở nhà cũng giúp em làm đạo cụ là chiếc khăn và bó hoa nhỏ.
Ngày thi, khi bước lên sân khấu, nhìn xuống thấy bao nhiêu bạn và thầy cô đang dõi theo, tim em đập nhanh đến mức tưởng như sắp bật ra khỏi lồng ngực. Nhưng nhớ đến lời cô dặn: “Con cứ coi như đang kể cho các bạn nghe trong lớp thôi”, em hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu kể. Càng kể, em càng tự tin hơn. Khi kết thúc, tiếng vỗ tay vang lên khắp hội trường. Cuối buổi, em được xướng tên nhận giải Nhì của khối. Em vui đến mức cả đêm hôm đó không ngủ được.
Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng chỉ cần cố gắng và tin vào bản thân, mình có thể làm được nhiều điều tưởng chừng khó khăn. Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc đứng trên sân khấu năm ấy, em vẫn cảm thấy bồi hồi và tự hào.