Nguyễn Thị Thanh Trúc
Giới thiệu về bản thân
Trong lịch sử chống giặc ngoại xâm của dân tộc Việt Nam, Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn (Trần Hưng Đạo) là một trong những vị tướng tài ba và kiệt xuất nhất. Một sự việc lịch sử có thật đã làm nổi bật tài năng và lòng yêu nước của ông là Hội nghị Diên Hồng năm 1284. Khi quân Nguyên Mông chuẩn bị xâm lược Đại Việt lần thứ hai, thế giặc rất mạnh. Vua Trần Nhân Tông đã triệu tập các bô lão trong cả nước về Thăng Long họp tại điện Diên Hồng để bàn kế sách đánh giặc. Trước tình thế nguy nan, vua đã hỏi ý kiến các bô lão: "Nên đánh hay nên hòa?". Với lòng căm thù giặc sâu sắc và tinh thần quyết chiến quyết thắng, tất cả các bô lão đều đồng thanh hô lớn: "Đánh!". Tiếng hô vang như sấm dậy, thể hiện ý chí sắt đá của toàn dân tộc. Sự kiện này cho thấy tài lãnh đạo sáng suốt của vua Trần và Trần Hưng Đạo trong việc khơi dậy sức mạnh đoàn kết toàn dân. Chính nhờ sự đồng lòng "cha con một nhà" ấy mà quân dân Đại Việt đã ba lần đánh tan quân Nguyên Mông hùng mạnh, làm nên những chiến thắng lẫy lừng như trận Bạch Đằng lịch sử. Sự kiện Hội nghị Diên Hồng mãi mãi là bài học quý giá về sức mạnh của tinh thần đoàn kết dân tộc.
Trong lịch sử chống giặc ngoại xâm hào hùng của dân tộc Việt Nam, em đặc biệt ấn tượng và kính phục người anh hùng thiếu niên Trần Quốc Toản. Ông là một tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước và ý chí quật cường. Sự việc mà em nhớ mãi là khi quân Mông - Nguyên chuẩn bị xâm lược nước ta lần thứ hai vào năm 1285. Vua Trần triệu tập các vương hầu, quan lại về Bình Than để bàn kế sách đánh giặc. Trần Quốc Toản khi đó còn nhỏ tuổi, nhưng cũng muốn tham gia bàn việc nước. Tuy nhiên, vì chưa đến tuổi dự họp, ông bị lính canh ngăn lại. Quá bức xúc và tức giận vì không được đóng góp sức mình, Trần Quốc Toản đã vô tình bóp nát quả cam trong tay mà không hay biết. Hành động đó thể hiện sự căm thù giặc sâu sắc và khát khao được đánh giặc, bảo vệ quê hương cháy bỏng của người thiếu niên trẻ tuổi. Không nản lòng, sau đó, Trần Quốc Toản lui về, tự mình huy động hơn nghìn gia nô và thân thuộc, sắm sửa vũ khí, đóng chiến thuyền. Ông còn cẩn thận viết lên lá cờ của mình sáu chữ vàng: "Phá cường địch, báo hoàng ân" (Phá giặc mạnh, đền ơn vua). Tiếng tăm của ông và lá cờ thêu sáu chữ vàng nhanh chóng lan truyền khắp nơi, khích lệ tinh thần chiến đấu của quân dân ta.
Trong lịch sử chống giặc ngoại xâm hào hùng của dân tộc Việt Nam, em đặc biệt ấn tượng và kính phục người anh hùng thiếu niên Trần Quốc Toản. Ông là một tấm gương sáng ngời về lòng yêu nước và ý chí quật cường. Sự việc mà em nhớ mãi là khi quân Mông -Nguyên chuẩn bị xâm lược nước ta lần thứ hai vào năm 1285. Vua Trần triệu tập các vương hầu, quan lại về Bình Than để bàn kế sách đánh giặc. Trần Quốc Toản khi đó còn nhỏ tuổi, nhưng cũng muốn tham gia bàn việc nước. Tuy nhiên, vì chưa đến tuổi dự họp, ông bị lính canh ngăn lại. Quá bức xúc và tức giận vì không được đóng góp sức mình, Trần Quốc Toản đã vô tình bóp nát quả cam trong tay mà không hay biết. Hành động đó thể hiện sự căm thù giặc sâu sắc và khát khao được đánh giặc, bảo vệ quê hương cháy bỏng của người thiếu niên trẻ tuổi. Không nản lòng, sau đó, Trần Quốc Toản lui về, tự mình huy động hơn nghìn gia nô và thân thuộc, sắm sửa vũ khí, đóng chiến thuyền. Ông còn cẩn thận viết lên lá cờ của mình sáu chữ vàng: "Phá cường địch, báo hoàng ân" Phá giặc mạnh, đền ơn vua.Tiếng tăm của ông và lá cờ thêu sáu chữ vàng nhanh chóng lan truyền khắp nơi, khích lệ tinh thần chiến đấu của quân dân ta.