Trần Khánh Duy
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc sống, ai cũng từng trải qua những kỉ niệm buồn, nhưng chính những nỗi buồn ấy lại giúp ta trưởng thành hơn. Với em, trải nghiệm buồn nhất nhưng cũng ý nghĩa nhất là lần em làm vỡ chiếc cốc mà mẹ rất yêu quý.
Hôm đó là một buổi chiều cuối tuần, mẹ vừa dọn dẹp xong bếp và đi ra ngoài mua đồ. Em muốn phụ mẹ rửa chén để mẹ vui. Nhưng trong lúc cầm chiếc cốc thuỷ tinh, vì bất cẩn, em làm trượt tay khiến nó rơi xuống nền nhà và vỡ tan. Đó là chiếc cốc mẹ thường dùng mỗi sáng, là món quà mà bà ngoại đã tặng mẹ từ rất lâu. Em hoảng sợ và thấy tim mình nhói lại. Khi mẹ về, nhìn thấy những mảnh vỡ, mẹ chỉ lặng lẽ quét dọn, không mắng em lời nào. Chính sự im lặng ấy khiến em thấy ân hận vô cùng.
Buổi tối hôm ấy, em đã xin lỗi mẹ và hứa sẽ cẩn thận hơn. Mẹ chỉ mỉm cười xoa đầu em và nói: “Không sao đâu con, chỉ cần con biết rút kinh nghiệm là mẹ vui rồi.” Nghe mẹ nói, em cảm nhận được tình yêu thương bao dung vô bờ của mẹ và nhận ra rằng sai lầm là điều ai cũng có thể mắc phải, quan trọng là biết nhận lỗi và sửa sai.
Giờ đây, mỗi khi nhìn thấy những chiếc cốc mới trong bếp, em lại nhớ đến kỉ niệm ấy – một trải nghiệm buồn nhưng đã dạy em bài học quý giá về trách nhiệm, lòng trung thực và tình yêu thương gia đình.
Trong cuộc sống, ai cũng từng trải qua những kỉ niệm buồn, nhưng chính những nỗi buồn ấy lại giúp ta trưởng thành hơn. Với em, trải nghiệm buồn nhất nhưng cũng ý nghĩa nhất là lần em làm vỡ chiếc cốc mà mẹ rất yêu quý.
Hôm đó là một buổi chiều cuối tuần, mẹ vừa dọn dẹp xong bếp và đi ra ngoài mua đồ. Em muốn phụ mẹ rửa chén để mẹ vui. Nhưng trong lúc cầm chiếc cốc thuỷ tinh, vì bất cẩn, em làm trượt tay khiến nó rơi xuống nền nhà và vỡ tan. Đó là chiếc cốc mẹ thường dùng mỗi sáng, là món quà mà bà ngoại đã tặng mẹ từ rất lâu. Em hoảng sợ và thấy tim mình nhói lại. Khi mẹ về, nhìn thấy những mảnh vỡ, mẹ chỉ lặng lẽ quét dọn, không mắng em lời nào. Chính sự im lặng ấy khiến em thấy ân hận vô cùng.
Buổi tối hôm ấy, em đã xin lỗi mẹ và hứa sẽ cẩn thận hơn. Mẹ chỉ mỉm cười xoa đầu em và nói: “Không sao đâu con, chỉ cần con biết rút kinh nghiệm là mẹ vui rồi.” Nghe mẹ nói, em cảm nhận được tình yêu thương bao dung vô bờ của mẹ và nhận ra rằng sai lầm là điều ai cũng có thể mắc phải, quan trọng là biết nhận lỗi và sửa sai.
Giờ đây, mỗi khi nhìn thấy những chiếc cốc mới trong bếp, em lại nhớ đến kỉ niệm ấy – một trải nghiệm buồn nhưng đã dạy em bài học quý giá về trách nhiệm, lòng trung thực và tình yêu thương gia đình.
Câu1:
Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại
Câu2:
Những hạt dẻ gai lớn lên giữa thiên nhiên hoang dã, trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt nhưng vẫn được mẹ Dẻ Gai che chở, nuôi dưỡng để trưởng thành.
Câu3:
-Cheo leo → gợi hình ảnh địa thế hiểm trở.
-Ào ạt → gợi âm thanh và sức mạnh của thiên nhiên dữ dội
Câu4:
Nhân vật “tôi” là một hạt dẻ được nhân hoá, có tình cảm, suy nghĩ, hành động như con người, thể hiện tâm hồn trong sáng, đáng yêu và tinh thần dũng cảm, đặc trưng của nhân vật trong truyện đồng thoại.
Câu5:
Bài học là: Hãy mạnh mẽ, tự tin bước ra cuộc sống, dám vượt qua thử thách để trưởng thành, nhưng luôn ghi nhớ và biết ơn tình yêu thương của cha mẹ.
Câu2:
Một trải nghiệm khiến em nhớ mãi là lần em cùng các bạn tham gia trồng cây ở trường. Hôm đó, trời nắng nhẹ, sân trường rộn ràng tiếng nói cười. Cô giáo chia cho mỗi nhóm vài cây non để trồng. Ban đầu em còn vụng về, nhưng nhờ cô hướng dẫn, em dần làm quen với việc đào đất, đặt cây và tưới nước.
Khi cây được trồng xong, nhìn những chiếc lá xanh rung rinh trong gió, em thấy lòng vui lạ thường. Dù mệt và tay dính đầy đất, nhưng em cảm nhận được niềm hạnh phúc khi làm điều có ích. Từ đó, mỗi ngày đi học, em đều ghé qua chăm cây, thấy nó lớn lên từng ngày, em càng thêm yêu thiên nhiên hơn.
Trải nghiệm ấy giúp em hiểu rằng: muốn có kết quả tốt, cần phải kiên trì và chăm sóc bằng cả tấm lòng.
câu1: ngôi kể là ngôi thứ ba
Câu2: hai từ láy trên câu truyện trên là: líu ríu,lăng xăng
Câu3:
-Nhân vật chính là các con vật (Vẹt, Chim Khuyên, Ếch, Vượn, Gà Trống, v.v.) nhưng được nhân hoá, biết nói năng, suy nghĩ, hành động và thi tài như người.
Câu4:
- Vẹt chỉ biết bắt chước tiếng của loài khác, không chịu rèn luyện giọng hót riêng, nên không có bản sắc và tài năng thật sự.
- Việc khoe khoang và tự phụ khi chỉ sao chép của người khác là thiếu trung thực Qua đó, câu chuyện nhắc chúng ta phải chăm chỉ học hỏi, sáng tạo và thể hiện bản thân bằng khả năng thật của mình, không nên sống bằng “tiếng nói vay mượn” của người khác.