Phạm Dương Xuân Anh
Giới thiệu về bản thân
Những năm tháng cấp 1 của em giống như một cuốn truyện nhỏ, có tiếng cười, có nước mắt, và có cả những kỷ niệm chẳng thể nào quên. Trong đó, em nhớ nhất là một buổi sáng sau cơn mưa năm lớp 3 – ngày em bị ngã giữa sân trường.
Hôm ấy, trời vừa hửng nắng, những giọt nước mưa còn đọng trên lá long lanh như hạt ngọc. Em cùng các bạn chạy nhảy nô đùa trong sân. Tiếng cười vang khắp nơi. Nhưng chỉ một thoáng bất cẩn, chân em trượt qua vũng nước. Em ngã xuống, bùn văng lên áo, đầu gối trầy xước, nước mắt ứa ra.
Giữa tiếng cười vụt tắt, bạn Lan chạy lại, khẽ đỡ em dậy. Bạn lấy chiếc khăn tay nhỏ lau cho em, miệng cười hiền: “Không sao đâu, tớ ở đây mà.” Cô giáo cũng đến, nhẹ nhàng dán băng lên đầu gối và nói bằng giọng ấm như nắng: “Lần sau con nhớ cẩn thận hơn nhé.”
Hôm đó, em không chỉ bị ngã mà còn “vấp” vào một bài học đáng nhớ – rằng tình bạn và sự quan tâm có thể khiến nỗi đau tan biến. Giờ đây, mỗi khi nhớ lại, em vẫn thấy lòng mình ấm áp. Kỷ niệm ấy như một bông hoa nhỏ, vẫn nở mãi trong vườn ký ức tuổi thơ em.