Nguyễn Minh Sơn
Giới thiệu về bản thân
Trong hành trình học tập của mỗi người, những năm tháng dưới mái trường Tiểu học luôn là giai đoạn đáng nhớ nhất với biết bao kỷ niệm ngây thơ, hồn nhiên. Với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất, giúp em trưởng thành hơn, chính là lần đầu tiên tham gia hoạt động từ thiện cùng thầy cô và bạn bè.
Trải nghiệm này diễn ra vào một buổi chiều mùa xuân ấm áp, khi em đang học lớp Bốn. Nhân dịp tháng Thanh niên, trường em phát động phong trào "Chia sẻ yêu thương" đến thăm một mái ấm trẻ mồ côi ở ngoại ô. Cả lớp em đã cùng nhau quyên góp sách vở, quần áo cũ và một ít tiền tiết kiệm được. Em phụ trách gói ghém những cuốn truyện tranh mà em rất quý, lòng vừa háo hức vừa có chút hồi hộp.
Khi xe buýt chở chúng em đến mái ấm, khung cảnh đầu tiên đập vào mắt em là những em nhỏ với ánh mắt trong veo, ngây thơ đang chạy ùa ra đón. Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, nhưng không khí nơi đây lại ngập tràn tiếng cười. Sau khi tặng quà, chúng em cùng các em nhỏ tổ chức các trò chơi tập thể như nhảy bao bố, kéo co. Trong lúc chơi kéo co, em đã cố gắng hết sức mình, dồn toàn bộ sức lực để không làm đội mình thua cuộc. Dù cuối cùng đội em vẫn thua, nhưng em không hề buồn vì nhận được những tràng vỗ tay khích lệ từ các bạn và các em nhỏ.
Điều khiến em nhớ nhất là lúc cùng các bạn dọn dẹp khuôn viên. Khi em đang nhặt một túi rác lớn gần gốc cây, một em bé khoảng 5 tuổi đã chạy đến, chìa tay xin em một chiếc kẹo mút em đang cầm. Em đã đưa kẹo cho em bé và nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt đó. Khoảnh khắc ấy, em bỗng nhận ra niềm vui lớn nhất không phải là được nhận quà, mà là được cho đi và mang lại niềm vui cho người khác.
Buổi từ thiện kết thúc trong sự lưu luyến. Khi xe lăn bánh rời đi, em ngoái lại và thấy các em nhỏ vẫn vẫy tay chào. Trải nghiệm đó không chỉ dạy em biết trân trọng những gì mình đang có, mà còn gieo vào lòng em hạt mầm của lòng nhân ái và sự sẻ chia. Kỷ niệm về mái ấm ấy mãi là một bài học quý giá, giúp tâm hồn em trở nên phong phú hơn rất nhiều trong những năm tháng học trò.
Trong hành trình học tập của mỗi người, những năm tháng dưới mái trường Tiểu học luôn là giai đoạn đáng nhớ nhất với biết bao kỷ niệm ngây thơ, hồn nhiên. Với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất, giúp em trưởng thành hơn, chính là lần đầu tiên tham gia hoạt động từ thiện cùng thầy cô và bạn bè.
Trải nghiệm này diễn ra vào một buổi chiều mùa xuân ấm áp, khi em đang học lớp Bốn. Nhân dịp tháng Thanh niên, trường em phát động phong trào "Chia sẻ yêu thương" đến thăm một mái ấm trẻ mồ côi ở ngoại ô. Cả lớp em đã cùng nhau quyên góp sách vở, quần áo cũ và một ít tiền tiết kiệm được. Em phụ trách gói ghém những cuốn truyện tranh mà em rất quý, lòng vừa háo hức vừa có chút hồi hộp.
Khi xe buýt chở chúng em đến mái ấm, khung cảnh đầu tiên đập vào mắt em là những em nhỏ với ánh mắt trong veo, ngây thơ đang chạy ùa ra đón. Dù cuộc sống còn nhiều thiếu thốn, nhưng không khí nơi đây lại ngập tràn tiếng cười. Sau khi tặng quà, chúng em cùng các em nhỏ tổ chức các trò chơi tập thể như nhảy bao bố, kéo co. Trong lúc chơi kéo co, em đã cố gắng hết sức mình, dồn toàn bộ sức lực để không làm đội mình thua cuộc. Dù cuối cùng đội em vẫn thua, nhưng em không hề buồn vì nhận được những tràng vỗ tay khích lệ từ các bạn và các em nhỏ.
Điều khiến em nhớ nhất là lúc cùng các bạn dọn dẹp khuôn viên. Khi em đang nhặt một túi rác lớn gần gốc cây, một em bé khoảng 5 tuổi đã chạy đến, chìa tay xin em một chiếc kẹo mút em đang cầm. Em đã đưa kẹo cho em bé và nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt đó. Khoảnh khắc ấy, em bỗng nhận ra niềm vui lớn nhất không phải là được nhận quà, mà là được cho đi và mang lại niềm vui cho người khác.
Buổi từ thiện kết thúc trong sự lưu luyến. Khi xe lăn bánh rời đi, em ngoái lại và thấy các em nhỏ vẫn vẫy tay chào. Trải nghiệm đó không chỉ dạy em biết trân trọng những gì mình đang có, mà còn gieo vào lòng em hạt mầm của lòng nhân ái và sự sẻ chia. Kỷ niệm về mái ấm ấy mãi là một bài học quý giá, giúp tâm hồn em trở nên phong phú hơn rất nhiều trong những năm tháng học trò.