Hoàng Hương Vân
Giới thiệu về bản thân
Nội dung (Nỗi buồn): Đoạn trích tập trung diễn tả nỗi buồn cô đơn, nặng nề của người chinh phụ khi xa chồng ("Buồn rầu nói chẳng nên lời," "Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi"). Thể hiện sự rã rời, héo hon và khắc khoải mong nhớ đến kiệt sức.
Nghệ thuật: Tả cảnh ngụ tình: Cảnh vật tĩnh lặng, tiêu điều (rèm thưa, hoa đèn, hương) là sự phản chiếu nỗi lòng buồn bã. Biện pháp tu từ: Đối xứng, Điệp từ: "Hương gượng đốt... Gương gượng soi" nhấn mạnh sự gắng gượng, mệt mỏi. Nhân hóa: "Hoa đèn... khá thương" cho thấy vật vô tri cũng có tình. Âm điệu: Giọng thơ da diết, trầm buồn, phù hợp với việc biểu đạt tâm trạng cô đơn, sầu khổ.
Nội dung (Nỗi buồn): Đoạn trích tập trung diễn tả nỗi buồn cô đơn, nặng nề của người chinh phụ khi xa chồng ("Buồn rầu nói chẳng nên lời," "Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi"). Thể hiện sự rã rời, héo hon và khắc khoải mong nhớ đến kiệt sức.
Nghệ thuật: Tả cảnh ngụ tình: Cảnh vật tĩnh lặng, tiêu điều (rèm thưa, hoa đèn, hương) là sự phản chiếu nỗi lòng buồn bã. Biện pháp tu từ: Đối xứng, Điệp từ: "Hương gượng đốt... Gương gượng soi" nhấn mạnh sự gắng gượng, mệt mỏi. Nhân hóa: "Hoa đèn... khá thương" cho thấy vật vô tri cũng có tình. Âm điệu: Giọng thơ da diết, trầm buồn, phù hợp với việc biểu đạt tâm trạng cô đơn, sầu khổ.
Nội dung (Nỗi buồn): Đoạn trích tập trung diễn tả nỗi buồn cô đơn, nặng nề của người chinh phụ khi xa chồng ("Buồn rầu nói chẳng nên lời," "Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi"). Thể hiện sự rã rời, héo hon và khắc khoải mong nhớ đến kiệt sức.
Nghệ thuật: Tả cảnh ngụ tình: Cảnh vật tĩnh lặng, tiêu điều (rèm thưa, hoa đèn, hương) là sự phản chiếu nỗi lòng buồn bã. Biện pháp tu từ: Đối xứng, Điệp từ: "Hương gượng đốt... Gương gượng soi" nhấn mạnh sự gắng gượng, mệt mỏi. Nhân hóa: "Hoa đèn... khá thương" cho thấy vật vô tri cũng có tình. Âm điệu: Giọng thơ da diết, trầm buồn, phù hợp với việc biểu đạt tâm trạng cô đơn, sầu khổ.
Nội dung (Nỗi buồn): Đoạn trích tập trung diễn tả nỗi buồn cô đơn, nặng nề của người chinh phụ khi xa chồng ("Buồn rầu nói chẳng nên lời," "Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi"). Thể hiện sự rã rời, héo hon và khắc khoải mong nhớ đến kiệt sức.
Nghệ thuật: Tả cảnh ngụ tình: Cảnh vật tĩnh lặng, tiêu điều (rèm thưa, hoa đèn, hương) là sự phản chiếu nỗi lòng buồn bã. Biện pháp tu từ: Đối xứng, Điệp từ: "Hương gượng đốt... Gương gượng soi" nhấn mạnh sự gắng gượng, mệt mỏi. Nhân hóa: "Hoa đèn... khá thương" cho thấy vật vô tri cũng có tình. Âm điệu: Giọng thơ da diết, trầm buồn, phù hợp với việc biểu đạt tâm trạng cô đơn, sầu khổ.