Đào Khánh An

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đào Khánh An
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong suốt quãng đời học sinh của mình, có lẽ kỉ niệm khiến em xúc động và nhớ mãi chính là một lần cả lớp cùng nhau thể hiện truyền thống “Tôn sư trọng đạo” đối với cô giáo chủ nhiệm – người đã luôn tận tâm dìu dắt chúng em.

Hôm đó là dịp 20 tháng 11 – Ngày Nhà giáo Việt Nam. Từ nhiều ngày trước, cả lớp đã bí mật lên kế hoạch tổ chức một buổi tri ân dành cho cô. Chúng em phân công nhau rất rõ ràng: bạn thì chuẩn bị hoa, bạn trang trí lớp học, bạn viết lời chúc, còn em cùng một số bạn khác tập một tiết mục văn nghệ. Mọi việc đều được tiến hành lặng lẽ để tạo bất ngờ cho cô.

Sáng hôm ấy, khi cô bước vào lớp, cả không gian bỗng sáng bừng với những dải ruy băng, bảng được trang trí đẹp mắt và dòng chữ “Chúc mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam” nổi bật. Chúng em đồng loạt đứng dậy, đồng thanh chúc cô. Cô sững lại trong vài giây, rồi ánh mắt ánh lên niềm xúc động. Có lẽ cô không ngờ rằng những học trò thường ngày có phần nghịch ngợm lại chuẩn bị chu đáo đến vậy.

Sau đó, đại diện lớp lên phát biểu, gửi đến cô những lời tri ân chân thành nhất. Khi bó hoa được trao tận tay, em thấy đôi mắt cô hơi đỏ. Cô cười, nhưng giọng nói run run khi chia sẻ rằng đó là món quà ý nghĩa nhất mà cô từng nhận được. Tiết mục văn nghệ của chúng em tuy không hoàn hảo, nhưng lại chứa đựng tất cả tình cảm kính trọng và biết ơn dành cho cô.

Khoảnh khắc ấy khiến em nhận ra sâu sắc hơn ý nghĩa của truyền thống “Tôn sư trọng đạo”. Không chỉ là những lời chúc hay món quà, mà quan trọng hơn là sự kính trọng, lòng biết ơn đối với những người đã dạy dỗ mình nên người. Thầy cô không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn dạy chúng em cách sống, cách làm người, giúp chúng em trưởng thành từng ngày.

Sau sự việc đó, em cảm thấy mình cần cố gắng học tập và rèn luyện tốt hơn, bởi đó chính là cách thiết thực nhất để thể hiện lòng biết ơn đối với thầy cô. Em cũng hiểu rằng, truyền thống tốt đẹp này cần được gìn giữ và phát huy, không chỉ trong nhà trường mà còn trong suốt cuộc đời mỗi con người.

Kỉ niệm ấy tuy giản dị nhưng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc. Nó nhắc nhở em rằng: dù sau này có đi đâu, làm gì, em cũng sẽ luôn ghi nhớ công ơn thầy cô – những người lái đò thầm lặng đã đưa em đến bến bờ tri thức.

a,Bằng một đôi tay khéo léo, mẹ em đã đan cho em một chiếc váy đẹp

b, Tại vườn, những con chim kéo nhau đến cành cây hót líu lo