Nguyễn Linh Giang
Giới thiệu về bản thân
Trong đoạn trích Truyện Kiều của Nguyễn Du, nhân vật Đạm Tiên hiện lên như một biểu tượng cho số phận bạc mệnh của người phụ nữ trong xã hội phong kiến. Nàng từng là một ca nhi nổi danh tài sắc, “xôn xao ngoài cửa, hiếm gì yến anh”, được nhiều người ngưỡng mộ và yêu mến. Thế nhưng, hạnh phúc ngắn ngủi, khi đang ở độ xuân thì rực rỡ, nàng đã “thoắt gãy cành thiên hương”, sớm lìa đời trong cô đơn. Cái chết của Đạm Tiên càng trở nên xót xa khi ngôi mộ nàng hoang lạnh, “hương khói vắng tanh”, không người thăm viếng. Qua đó, Nguyễn Du thể hiện sự cảm thương sâu sắc trước thân phận mong manh, bấp bênh của người phụ nữ tài sắc nhưng không làm chủ được số phận. Đạm Tiên không chỉ là một nhân vật có số phận bất hạnh mà còn mang ý nghĩa dự báo cho cuộc đời đầy sóng gió của Thúy Kiều sau này. Hình ảnh Đạm Tiên vì thế trở thành tiếng nói tố cáo xã hội phong kiến bất công với số phận của người phụ nữ, đồng thời thể hiện giá trị nhân đạo sâu sắc trong Truyện Kiều.
Câu 1:
Thể thơ:Lục bát
Câu 2:
Đây là kiểu lời thoại trực tiếp ( được đặt trong dấu ngoặc kép)
Câu 3:
Nguyễn Du sử dụng nhiều từ láy giàu giá trị gợi hình, gợi cảm, góp phần làm nổi bật không khí hoang vắng, buồn thương của cảnh vật và tâm trạng xót thương của con người.
Câu 4:
Trước hoàn cảnh cô đơn, bạc mệnh của Đạm Tiên, Thuý Kiều cảm thấy vô cùng xót xa và đau đớn, bởi nàng nhận ra sự mong manh của số phận người phụ nữ. Nỗi thương cảm ấy không chỉ dành riêng cho Đạm Tiên mà còn là sự đồng cảm với thân phận chung của những người đàn bà trong xã hội phong kiến. Những giọt nước mắt của Kiều thể hiện cảm xúc chân thành, sâu lắng từ đáy lòng. Qua đó cho thấy Thuý Kiều là người sống giàu tình cảm và rất nhạy cảm trước nỗi đau của người khác. Nàng luôn biết yêu thương và trân trọng con người. Điều này làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn nhân hậu, sâu sắc của Thúy Kiều.
Câu 5:
Từ nội dung văn bản, em rút ra bài học cần biết sống nhân ái và giàu lòng cảm thông với những người có số phận bất hạnh. Cuộc đời con người mong manh, không ai biết trước điều gì sẽ xảy ra nên càng cần trân trọng nhau hơn. Sự thờ ơ sẽ làm con người trở nên vô cảm và lạnh lùng. Ngược lại, tình yêu thương giúp con người xích lại gần nhau hơn. Mỗi người cần học cách quan tâm, chia sẻ với những nỗi đau xung quanh mình. Đó cũng là cách để cuộc sống trở nên ý nghĩa và tốt đẹp hơn.
Sau khi đọc xong văn bản ,không khó để nhận ra được thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm cho người đọc đó là ta cần phải biết trân trọng hiện tại và những giá trị đang có, đặc biệt là tình cảm gia đình, quê hương và những kí ức tuổi thơ. Vì thời gian có thể làm phai nhạt hoặc xóa đi những điều ta yêu quý và khi tìm lại được chúng không còn nguyên vẹn như xưa. Sự đổi thay là tất yếu của cuộc sống, chính vì thế ta càng cần giữ gìn những điều thân thương khi chúng còn hiện hữu.
Ở cuối đoạn trích, Từ Thức quyết định bước vào động Hoành Sơn rồi biến mất mãi mãi vì chàng cảm thấy mình không còn chỗ đứng trong chốn nhân gian. Sau thời gian sống ở cõi tiên ,Từ Thức mong được trở về quê để gặp người thân ,quê cũ nhưng mọi vật đã đổi thay. Sự lạc lõng và cô đơn khiến chàng nhận ra rằng mình không thể sống tiếp giữa nơi vốn thân thuộc nhưng giờ trở nên xa lạ .Vậy nên chàng đã quyết vào núi Hoành Sơn và không trở lại nữa