Lê Ngọc Diệp

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Ngọc Diệp
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 2 :

Ngày nay, mạng xã hội đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống, đặc biệt là đối với giới trẻ. Việc sử dụng mạng xã hội không chỉ là nhu cầu giải trí mà còn là phương tiện để học hỏi, kết nối và chia sẻ thông tin. Tuy nhiên, cùng với những lợi ích mà mạng xã hội mang lại, việc sử dụng nó cũng kéo theo nhiều hệ lụy tiêu cực, ảnh hưởng sâu rộng đến đời sống và tư duy của giới trẻ. Vậy nên, chúng ta cần có cái nhìn đúng đắn và cân nhắc về vấn đề này.

Trước hết, mạng xã hội là một công cụ giúp giới trẻ tiếp cận thông tin một cách nhanh chóng và dễ dàng. Các nền tảng như Facebook, Instagram, TikTok, Twitter,… đã tạo ra không gian để chia sẻ và lan truyền thông tin một cách toàn cầu chỉ trong vài giây. Nhờ đó, giới trẻ có thể nắm bắt những sự kiện nổi bật, xu hướng mới và kiến thức đa dạng trên nhiều lĩnh vực. Qua đó, mạng xã hội đã góp phần không nhỏ vào việc nâng cao nhận thức của giới trẻ về các vấn đề xã hội, giúp họ hiểu biết hơn về thế giới xung quanh. Mạng xã hội còn tạo ra cơ hội để giới trẻ kết nối, xây dựng mối quan hệ và thể hiện bản thân. Mạng xã hội đã giúp mọi người có thể giữ liên lạc dù ở bất kỳ đâu. Những người có cùng sở thích, đam mê dễ dàng tìm thấy nhau, từ đó tạo ra các cộng đồng hỗ trợ và trao đổi lẫn nhau. Nhiều bạn trẻ cũng chọn mạng xã hội như một phương tiện để thể hiện cá tính, tài năng thông qua hình ảnh, video hay bài viết. Điều này không chỉ giúp họ xây dựng sự tự tin mà còn mở ra cơ hội trong công việc, học tập.

Tuy nhiên, bên cạnh những lợi ích trên, việc sử dụng mạng xã hội cũng đặt ra nhiều vấn đề đáng lo ngại. Một trong những vấn đề nổi cộm nhất là tình trạng “nghiện” mạng xã hội. Theo nhiều nghiên cứu, một phần không nhỏ giới trẻ hiện nay dành quá nhiều thời gian trên mạng xã hội, dẫn đến việc bỏ bê học tập và công việc. Họ bị cuốn vào việc lướt mạng không có mục đích, dần trở nên phụ thuộc vào các "like", "share" và những lời bình luận ảo. Tình trạng này làm suy giảm khả năng tập trung trong học tập và ảnh hưởng tiêu cực đến sức khỏe tinh thần, gây ra cảm giác trống rỗng và cô đơn khi không sử dụng mạng xã hội. Trước tình trạng trên chúng ta cần nên tỉnh táo trước mạng xã hội, nên sử dụng làm sao cho lành mạnh và hiệu quả.

Sẽ có nhiều người cho rằng “chỉ cần hạn chế thời gian sử dụng mạng xã hội là có thể dùng mạng xã hội một cách lành mạnh và hiệu quả”. Tuy nhiên, quan điểm này chưa hoàn toàn đúng. Trên thực tế, vấn đề không nằm ở thời gian dùng bao lâu, mà nằm ở cách dùng và mục đích dùng. Có người dành hàng giờ trên mạng xã hội để học tập, cập nhật kiến thức, kết nối cộng đồng tích cực; ngược lại, có người chỉ dùng vài chục phút nhưng lại sa vào so sánh bản thân, tin giả, nội dung độc hại. Vì vậy, nếu chỉ tập trung vào việc “giảm thời gian” mà không hướng dẫn cách chọn lọc nội dung, kiểm soát cảm xúc và ý thức trách nhiệm khi tương tác, thì hiệu quả là rất hạn chế.

Do đó, để sử dụng mạng xã hội một cách lành mạnh và hiệu quả, điều quan trọng nhất là trang bị cho người dùng tư duy chọn lọc, kỹ năng tự kiểm soát và mục tiêu rõ ràng khi sử dụng, thay vì chỉ áp đặt các giới hạn cứng nhắc về thời gian. Khi con người làm chủ được hành vi của mình, mạng xã hội mới thực sự trở thành công cụ phục vụ cuộc sống, chứ không phải thứ chi phối nó.

Bên cạnh đó, cần rèn luyện kỹ năng chọn lọc và kiểm chứng thông tin. Trước những tin tức lan truyền nhanh trên mạng xã hội, người dùng không nên tin ngay hay chia sẻ vội vàng, mà cần kiểm tra nguồn tin, tránh tiếp tay cho tin giả, thông tin sai lệch gây ảnh hưởng xấu đến bản thân và xã hội.

Ngoài ra, việc kiểm soát cảm xúc và hành vi khi tương tác trên mạng cũng rất quan trọng. Mỗi người cần học cách ứng xử văn minh, tôn trọng người khác, không bình luận tiêu cực, công kích hay so sánh bản thân với hình ảnh “hoàn hảo” trên mạng, từ đó bảo vệ sức khỏe tinh thần của chính mình.

Cuối cùng, kết hợp hài hòa giữa đời sống thực và đời sống mạng là giải pháp không thể thiếu. Mạng xã hội chỉ nên là công cụ hỗ trợ, không thể thay thế hoàn toàn các mối quan hệ ngoài đời thực, việc học tập, rèn luyện thể chất và các hoạt động phát triển bản thân.

Tóm lại, mạng xã hội là một công cụ hữu ích nếu con người biết sử dụng đúng cách. Việc sử dụng mạng xã hội một cách lành mạnh và hiệu quả không chỉ phụ thuộc vào thời gian sử dụng mà quan trọng hơn là ở ý thức, mục đích và kỹ năng của mỗi người. Khi biết chọn lọc thông tin, kiểm soát cảm xúc và cân bằng giữa thế giới mạng với đời sống thực, mạng xã hội sẽ trở thành phương tiện hỗ trợ tích cực cho học tập và cuộc sống, thay vì gây ra những tác động tiêu cực.

Bài làm này đã theo cấu trúc những em chưa lấy dẫn chứng để chứng minh.

Câu 1 : Bài văn được viết theo thể thơ lục bát

Câu 2 : Đây là lời thoại trực tiếp của nhân vật Vương Quan

Câu 3 : Tác giả Nguyễn Du sử dụng từ láy giàu giá trị biểu cảm, có tá dụng làm cảnh vật mang màu sắc u buồn, tang thương đồng thời góp phần thể hiện tâm trạng xót xa, thương cảm sâu sắc của nhân vật

Câu 4 : Trước hoàn cảnh của Đạm Tiên, Thuý Kiều đã có tâm trạng, cảm xúc xót xa, thương cảm sâu sắc trước số phận bạc mệnh của Đạm Tiên, có sự đồng cảm như nhìn thấy chính số phận mình trong đó. Điều này cho thấy Thuý Kiều là người con gái giàu lòng nhân ái, biết thương người, nhạy cảm, tinh tế, sống giàu cảm xúc, có tấm lòng vị tha, nhân hậu là một vẻ đẹp tâm hồn rất đáng trân trọng

Câu 5 : Từ nội dung của văn bản ở phần Đọc hiểu, em rút ra được bài học cho bản thân là cần biết trân trọng con người và cuộc sống hiện tại, đặc biệt là những số phận bất hạnh, sống nhân ái, biết đồng cảm và sẻ chia, không vô cảm trước nỗi đau của người khác. Vì cuộc đời con người vốn mong manh, số phận khó lường, lòng nhân ái giúp con người trở nên tốt đẹp và có giá trị hơn

Văn học thế kỉ XVIII là văn học của những tiếng nói cảm thương, cảm thông cho số phận bất hạnh của người phụ nữ. Ngoài kiệt tác Truyện Kiều của Nguyễn Du ta cũng không thể không nhắc đến tác phẩm Chinh phụ ngâm của Đặng Trần Côn - một trong những cây bút văn học tài năng của Việt Nam ta. Tác phẩm là tiếng lòng thiết tha, thổn thức của người phụ nữ khi có chồng phải ra chiến trận và đoạn trích trên là một trong những đoạn trích thể hiện rõ sự lẻ loi của người chinh phụ.

Theo các cứ liệu lịch sử, vào đầu đời vua Lê Hiển Tông, có nhiều cuộc khởi nghĩa nông dân nổ ra quanh kinh thành Thăng Long. Triều đình phải cất quân ra trận, nhiều trai tráng phải từ giã gia đình, người thân ra trận. Có bao nhiêu những chàng trai lên đường thì có bấy nhiêu người phụ nữ, người vợ ở nhà trong nhớ thương, buồn tủi. Tác giả Đặng Trần Côn đã đồng cảm với nỗi niềm của người phụ nữ để rồi nói lên nỗi lòng của họ. Trích đoạn được trích từ câu 193 đến câu 216 diễn tả tâm trạng của người chinh phụ khi phải xa chồng, thế giới tâm trạng đó được thể hiện qua rất nhiều cung bậc cảm xúc, tình cảm khác nhau.

Trước hết tâm trạng bồn chồn lo lắng, nhớ thương của nhân vật được thể hiện trong các hành động lặp đi lặp lại nhiều lần như "Dạo hiên vắng thầm gieo từng bước", những bước chân chậm chạp, nặng trĩu tâm trạng, trong đó chất chứa biết bao nỗi niềm của người chinh phụ. Người chinh phụ hết đứng lên lại ngồi xuống, tâm trạng nàng thấp thỏm, bất an bởi lo lắng cho sinh mệnh của chồng ở nơi chiến trường đầy nguy hiểm. Tâm trạng bất an ấy còn thể hiện qua hành động như "Ngồi rèm thưa rủ thác đòi phen", nàng hết buông rèm xuống nàng lại cuốn rèm lên, dường như đó là hành động vô thức, nàng làm không chủ động làm mà trong vô thức thực hiện hành động để vơi bớt nỗi âu lo. Hết ngắm ra ngoài bức rèm để mong chờ tin tức tốt lành lại thẫn thờ quay vào đối diện với ngọn đèn đơn độc.

Trong nỗi bồn chồn ấy còn là cả nỗi nhớ, thao thức, mong ngóng chồng quay trở về. Trong văn học, ngọn đèn thường được sử dụng để nói về nỗi nhớ mong, thao thức như trong Chuyện người con gái Nam Xương, khi người vợ nhớ chồng nên đêm đêm chỉ bóng mình trên tường nói với con đó là bố, hành động đó cũng thể hiện nỗi nhớ thương. Đây là hình ảnh xuất hiện nhiều trong văn học, và trong tác phẩm người chinh phụ cũng lấy ngọn đèn để thể hiện nỗi nhớ thương. Trong căn phòng trống vắng, quạnh hiu, chỉ có cây đèn là người bạn để chia sẻ mỗi nỗi lòng với người chinh phụ. Vì chỉ là vật vô tri vô giác nên người chinh phụ đã rất đau khổ nhận ra rằng “Đèn có biết dường bằng chẳng biết”.

Nàng càng thấm thía hơn nỗi cô đơn cùng cực của chính mình. Để nhấn mạnh hơn nữa vào tình cảnh tội nghiệp của mình, hình ảnh "Hoa đèn kia với bóng người khá thương", hoa đèn là tàn kết lại đầu sợi bấc đèn cháy đỏ như hoa đèn, là dấu hiệu khi dầu hao, bấc hỏng. Chứng tỏ người chinh phụ đã thao thức rất nhiều đêm, mong nhớ về chồng. Không gian bên ngoài làm cho nỗi cô đơn của người chinh phụ được khắc họa rõ nét hơn, tiếng gà eo óc cho thấy âm thanh thê lương, khắc khoải. Kết hợp với từ láy phất phơ cho thấy nhịp điệu buồn tẻ, chậm rãi, cho thấy tâm trạng ngao ngán của người chinh phụ. Hai hình ảnh diễn tả sự thao thức triền miên, u sầu của người chinh phụ trong cô đơn, lẻ loi. Từ đó người chinh phụ cảm nhận thấm thía nỗi cô đơn hơn bao giờ hết khi "Khắc giờ đằng đẵng như niên/ Mối sầu dằng dặc tựa miền biển xa", thể hiện rằng thời gian trôi qua rất nặng nề, vô vị. Một mối sầu trải dài mênh mông đến không cùng, tác giả đã khéo léo dùng biện pháp so sánh để diễn tả cụ thể tâm trạng của chinh phụ để thấy nỗi buồn mênh mông.

Nỗi cô đơn bủa vây, người chinh phụ gắng gượng, tìm mọi cách để trốn chạy nỗi cô đơn. Nàng đốt hương để tìm lại sự thanh thản trong tâm hồn nhưng người chinh phụ lại càng chìm đắm hơn trong nỗi phiền muộn. Nàng lấy gương soi, để tìm thú vui trong việc chỉnh trang nhan sắc nhưng khi soi gương lại phải đối mặt với sự cô đơn, lẻ loi, hơn nữa nàng lại nhận ra sự tàn phai của tuổi thanh xuân. Khiến nước mắt ngày càng chan chứa, nỗi đau khổ lại càng ngập đầy hơn, nàng thấm thía nỗi cô đơn, tuổi thanh xuân tàn phai trong cô đơn sầu muộn. Nàng gượng đánh đàn nhưng khi chạm đến nàng lại tự ý thức về tình cảnh của mình, nàng thấy tủi thân trước những biểu tượng đôi lứa, ẩn chứa trong các nhạc cụ. Dây uyênhay dây đàn uyên ương – biểu tượng cho lứa đôi gắn bó, hòa hợp. Phím đàn loan phượng – biểu tượng của lứa đôi gắn bó. Tất cả các nhạc cụ để có đôi có lứa, chỉ có mình mình cô đơn, lẻ bóng. Thậm chí nỗi cô đơn đã khiến nàng lo lắng, sợ hãi chơi đàn dây sẽ bị đứt, phím đàn bị chùng, đó là những biểu hiện không may mắn của đôi lứa. Nàng tìm đến những nhạc cụ nhưng lại không chạy trốn được nỗi cô đơn. Chinh phụ cố gắng tìm quên bằng cách tìm đến những thú vui nhưng càng tìm quên lại càng đối diện với bi kịch của mình, càng đau khổ hơn bao giờ hết.

Nàng tìm đến thiên nhiên, nhưng thiên nhiên lại cho thấy khoảng cách vời vợi giữa nàng và chồng. Non Yên – nơi chiến trận ngoài biên ải xa xôi, khoảng cách xa vời khôn thấu. Nàng tìm cách để vượt qua khoảng cách, gửi lại tất cả những nhớ nhung cho chồng bằng ngọn gió đông, nhưng đây chỉ là giải pháp tưởng tượng, không thể thực hiện. Nàng lại phải đối mặt với thực tại, thấm thía với bi kịch của mình khi cảnh xung quanh hiện hữu trước mắt, sương khuya lạnh lẽo, tiếng trùng rả rích trong đêm. Cảnh tượng thê lương, ảm đạm, đang bủa vây lấy người chinh phụ, nàng sống trong đau đớn, nhớ thương. Đoạn trích đã cho thấy nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật tài tình khi tác giả đã khéo léo thể hiện các cun bậc cảm xúc khác nhau của người chinh phụ. Thể thơ song thất lục bát cùng hệ thống từ láy gợi hình, gợi cảm đã diễn tả thế giới nội tâm đầy phong phú của nhân vật.

Qua trích đoạn, Đặng Trần Côn đã diễn tả thành công những cung bậc, sắc thái khác nhau của người chinh phụ, nỗi cô đơn, buồn thương. Qua đó diễn tả khát khao hạnh phúc đôi lứa, đây là nét mới trong chủ nghĩa nhân đạo của ông. Đồng thời cũng là lời tố cáo mạnh mẽ, đanh thép chiến tranh phong kiến phi nghĩa đã chia lìa hạnh phúc đôi lứa.

BÀI VIẾT S KHI PHÂN TÍCH CẦN CHÉP THƠ RA PHÂN TÍCH, bổ sung nghệ thuật

Câu 1 cần chỉ ra Từ Thức lựa chọn gì (0,25đ)

Chấm điểm: 9đ

Từ câu truyện trên em rút ra rằng cuộc sống không thể có tất cả, sự tham lam hay không bằng lòng với hiện tại có thể khiến ta mất đi những giá trị quý giá. Qua câu truyện trên có thể thấy rằng Từ Thức không thể gắn bó với tiên giới và cũng không còn thuộc về nhân gian, khi anh từ bỏ cõi trần để đến tiên giới với nàng Giáng Hương nhưng cũng chỉ được một thời gian lại muốn về trần thế để rồi cuối cùng không giữ lại được gì dẫn đến sự mất mát và cô đơn. Từ đó em hiểu rằng mỗi người hãy biết trân trọng, bằng lòng với những gì mình đang có và sống với thực tại, thay vì chạy theo những giấc mơ xa vời, để rồi khi nhìn lại thì chỉ còn nỗi cơ đơn và tiếc nuối.

Sự lụa chọn của Từ Thức ở cuối đoạn trích thể hiện rằng anh đã trở nên lạc lõng bơ vơ, không còn thuộc về chốn thần tiên cũng không còn hợp với cõi nhân gian. Chính vì vậy ra đi là cách tốt nhất cho anh. Qua các chi tiết như mặc áo cừu nhẹ và đội nón lá ngắn đều cho thấy anh đang chuẩn bị cho một cuộc hành trình, hành động "vào núi Hoành Sơn, rồi sau không biết đi đâu mất" không chỉ là một dịa điểm cụ thể mà còn mang ý nghĩa tượng trưng cho sự rời bỏ cuộc sống trần thế, gợi lên sự mơ hồ, thể hiện cảm giác lạc lối không biết đi đâu. Những chi tiết trên đã thể hiện ra sự bối rối lạc lõng trong tâm hồn anh khi rời bỏ cuộc sống hiện tại để tìm kiếm một điều gì đó lớn lao hơn nhưng lại không rõ ràng về đích đến của mình.