Ngô Hùng Anh
Giới thiệu về bản thân
“Trường học là ngôi nhà thứ 2 của em” – có lẽ câu nói này đã in sâu vào trong tiềm thức của mỗi người, ai cũng hiểu, cũng biết và cũng đều nhớ như thế. Vậy nếu trường học là ngôi nhà thứ 2, thì cô giáo sẽ là người mẹ, hay một người bà – một người luôn sẵn sàng nghe lời tâm sự của chúng ta, một người dạy chúng ta đi từng bước đầu tiên vào con đường học tập. Đối với em, để nói ra một người cô mà em yêu quý nhất trong suốt thời tiểu học, thì có lẽ đó sẽ là cô Tâm – người cô chủ nhiệm dạy em vào năm lớp 5, cũng như người mà em yêu quý nhất tại trường.
Cô tên Đỗ Thị Minh Tâm, năm nay cũng đã ngót nghét hơn 50 tuổi, tuy vậy, nhìn từ ngoài vào – trông cô vẫn còn trẻ lắm, trẻ hơn tuổi thật rất nhiều. Cô có thân hình cân đối, khá đầy đặn, ánh lên vẻ già dặn của người phụ nữ đã gắn bó với nghề giáo nhiều năm rồi. Cô có nước da hơi ngăm, dịu màu bánh mật, mang cho không chỉ em mà là tất cả các bạn cảm giác ấm áp như đang ở nhà. Khuôn mặt cô có vẻ tròn đầy phúc hậu, mang nhiều nếp nhăn dài do thời gian cùng công việc mệt mỏi thức khuya dậy sớm lo cho chúng em để lại. Mắt cô đẹp lắm! Một đôi mắt đen tuyền, to tròn long lanh. Nhìn sâu vào bên trong, em có thể thấy được một con người già dặn, đã trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm, nhẹ nhõm mà lại cũng xa xăm biết bao nhiêu. Dẫu vậy, cô vẫn luôn nhìn bọn em với ánh mắt trìu mến nhất, chan chứa tình yêu thương, hiền từ, đôi lúc nghiêm khắc. Cô có chiếc mũi cao thẳng dọc dừa, tô thêm nét đẹp cho khuôn mặt của người phụ nữ. Miệng của cô rất đẹp, rất tươi, mang màu đỏ nhẹ, hồng nhạt mịn màng. Cô rất hay cười, mỗi khi cười, cô thường nheo mắt lại, đẹp hút hồn, làm mờ đi biết bao nếp nhăn xấu xí. Mái tóc của cô có màu nâu nhạt, pha thêm chút đen nhẹ, lại mềm mượt tựa như một dải lụa dài. Cô thường búi tóc lên cao làm tăng thêm vẻ gọn gàng, nhưng có đôi lúc – cô lại để tóc xõa ngang qua vai, khiến cho khuôn mặt của cô trở nên dịu dàng biết bao nhiêu. Nhưng, ấn tượng nhất với em vẫn là đôi bàn tay của cô – một đôi bàn tay thật sự đặc biệt. Tay của cô không mịn màng, hay nói hẳn ra là không đẹp, không hề đẹp một chút nào! Trên đôi bàn tay ấy đã xuất hiện nhiều vết chai sạn, nếp nhăn nheo do thời gian, cũng do sự mệt mỏi tích tụ để lại. Đối với em, có thế cũng không sao cả! Không sao cả khi em biết rằng tay của cô thành ra như thế là vì em, hay rộng hơn là vì tất cả những đứa học trò còn ngây thơ, khờ dại này. Là vì chúng em, cô đã thức không biết bao đêm thâu để soạn giáo án, là vì chúng em, cô không ngại bỏ công sức giảng dạy, cũng là vì chúng em, cô đã học cách ân cần từng chút một trong mỗi hành động, hay là lời nói, tất cả đều là vì chúng em, là vì học trò, là vì để cống hiến cho nghề nhà giáo mà cô đã chọn theo đuổi. Cô Tâm có tính cách hiền dịu, chắc là vì cô cũng đã ngót tuổi 50, đã đáng tuổi trở thành bà, một người bà thật sự ân cần. Bình thường, trong lúc giảng dạy, cô sẽ luôn ân cần chỉ bảo để chúng em có thể dễ hiểu bài. Giọng nói của cô sẽ thật nhẹ nhàng, truyền cảm, cô nói phải như vậy học sinh mới có thể chăm chú nghe giảng thật vui vẻ, chứ không phải nghe những bài giảng với chất giọng đanh đá, chán nản trên tinh thần không tự nguyện. Cô sẽ lấy ra những ví dụ thực tế nhất để dạy cho các bạn, sau đó hỏi lại rằng các bạn đã hiểu bài mới chưa, rồi đi luôn vào thực hành. Như thế, các bạn ai cũng có thể hiểu bài, ít nhất là em thấy như vậy. Cô lúc nào cũng mang trong mình một tinh thần thoải mái, hết sức dịu dàng, nhưng, những lúc các bạn làm sai một lỗi lớn, hay không tôn trọng giáo viên, cô sẵn sàng nghiêm khắc răn dạy, thậm chí đưa ra hình phạt để các bạn có thể lấy đó làm bài học. Cũng nhờ vậy mà lớp em vẫn luôn ngoan ngoãn. Cô nhiệt tình lắm, lại hay có tính giúp đỡ người khác. Nhiều lúc, chính vì cái tính ấy mà cô tạo nên những tình huống dở khóc dở cười, khiến bọn em phải nhớ mãi. Mỗi lần nhớ lại, chúng em cứ cười không ngớt. Cô có sở thích rất duyên, lại tri thức, đó chính là ngồi đọc sách và ngắm hoa, sau đó nhâm nhi ngụm cà phê nhỏ. Những lúc rảnh, cô thường pha một cốc cà phê, sau đó chọn lựa một cuốn sách dày, rồi ngồi vào bàn làm việc yêu thích và bắt đầu đọc nó. Bên cạnh nó, cô còn có sở trường là hát nữa. Cô hát hay lắm! Giọng hát của cô thật sự trong trẻo, có thể đưa bất cứ ai vào một giấc mộng đẹp. Chắc cũng vì thế mà bọn em rất thích nghe cô hát vào những lúc học thêm.
Đối với em, cô Tâm không chỉ đơn thuần là một cô giáo chủ nhiệm, người dẫn đường em đi suốt chặng đường lớp 5, cô còn là một người mẹ, người bà thứ 2, một người mà em vô cùng yêu quý. Có lẽ cho đến hết thời học trò, dù có được biết bao nhiêu giáo viên dạy đi nữa, cô Tâm vẫn sẽ luôn là một khoảng ký ức được in đậm mà em không bao giờ, không bao giờ quên nổi!
“Trường học là ngôi nhà thứ 2 của em” – có lẽ câu nói này đã in sâu vào trong tiềm thức của mỗi người, ai cũng hiểu, cũng biết và cũng đều nhớ như thế. Vậy nếu trường học là ngôi nhà thứ 2, thì cô giáo sẽ là người mẹ, hay một người bà – một người luôn sẵn sàng nghe lời tâm sự của chúng ta, một người dạy chúng ta đi từng bước đầu tiên vào con đường học tập. Đối với em, để nói ra một người cô mà em yêu quý nhất trong suốt thời tiểu học, thì có lẽ đó sẽ là cô Tâm – người cô chủ nhiệm dạy em vào năm lớp 5, cũng như người mà em yêu quý nhất tại trường.
Cô tên Đỗ Thị Minh Tâm, năm nay cũng đã ngót nghét hơn 50 tuổi, tuy vậy, nhìn từ ngoài vào – trông cô vẫn còn trẻ lắm, trẻ hơn tuổi thật rất nhiều. Cô có thân hình cân đối, khá đầy đặn, ánh lên vẻ già dặn của người phụ nữ đã gắn bó với nghề giáo nhiều năm rồi. Cô có nước da hơi ngăm, dịu màu bánh mật, mang cho không chỉ em mà là tất cả các bạn cảm giác ấm áp như đang ở nhà. Khuôn mặt cô có vẻ tròn đầy phúc hậu, mang nhiều nếp nhăn dài do thời gian cùng công việc mệt mỏi thức khuya dậy sớm lo cho chúng em để lại. Mắt cô đẹp lắm! Một đôi mắt đen tuyền, to tròn long lanh. Nhìn sâu vào bên trong, em có thể thấy được một con người già dặn, đã trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm, nhẹ nhõm mà lại cũng xa xăm biết bao nhiêu. Dẫu vậy, cô vẫn luôn nhìn bọn em với ánh mắt trìu mến nhất, chan chứa tình yêu thương, hiền từ, đôi lúc nghiêm khắc. Cô có chiếc mũi cao thẳng dọc dừa, tô thêm nét đẹp cho khuôn mặt của người phụ nữ. Miệng của cô rất đẹp, rất tươi, mang màu đỏ nhẹ, hồng nhạt mịn màng. Cô rất hay cười, mỗi khi cười, cô thường nheo mắt lại, đẹp hút hồn, làm mờ đi biết bao nếp nhăn xấu xí. Mái tóc của cô có màu nâu nhạt, pha thêm chút đen nhẹ, lại mềm mượt tựa như một dải lụa dài. Cô thường búi tóc lên cao làm tăng thêm vẻ gọn gàng, nhưng có đôi lúc – cô lại để tóc xõa ngang qua vai, khiến cho khuôn mặt của cô trở nên dịu dàng biết bao nhiêu. Nhưng, ấn tượng nhất với em vẫn là đôi bàn tay của cô – một đôi bàn tay thật sự đặc biệt. Tay của cô không mịn màng, hay nói hẳn ra là không đẹp, không hề đẹp một chút nào! Trên đôi bàn tay ấy đã xuất hiện nhiều vết chai sạn, nếp nhăn nheo do thời gian, cũng do sự mệt mỏi tích tụ để lại. Đối với em, có thế cũng không sao cả! Không sao cả khi em biết rằng tay của cô thành ra như thế là vì em, hay rộng hơn là vì tất cả những đứa học trò còn ngây thơ, khờ dại này. Là vì chúng em, cô đã thức không biết bao đêm thâu để soạn giáo án, là vì chúng em, cô không ngại bỏ công sức giảng dạy, cũng là vì chúng em, cô đã học cách ân cần từng chút một trong mỗi hành động, hay là lời nói, tất cả đều là vì chúng em, là vì học trò, là vì để cống hiến cho nghề nhà giáo mà cô đã chọn theo đuổi. Cô Tâm có tính cách hiền dịu, chắc là vì cô cũng đã ngót tuổi 50, đã đáng tuổi trở thành bà, một người bà thật sự ân cần. Bình thường, trong lúc giảng dạy, cô sẽ luôn ân cần chỉ bảo để chúng em có thể dễ hiểu bài. Giọng nói của cô sẽ thật nhẹ nhàng, truyền cảm, cô nói phải như vậy học sinh mới có thể chăm chú nghe giảng thật vui vẻ, chứ không phải nghe những bài giảng với chất giọng đanh đá, chán nản trên tinh thần không tự nguyện. Cô sẽ lấy ra những ví dụ thực tế nhất để dạy cho các bạn, sau đó hỏi lại rằng các bạn đã hiểu bài mới chưa, rồi đi luôn vào thực hành. Như thế, các bạn ai cũng có thể hiểu bài, ít nhất là em thấy như vậy. Cô lúc nào cũng mang trong mình một tinh thần thoải mái, hết sức dịu dàng, nhưng, những lúc các bạn làm sai một lỗi lớn, hay không tôn trọng giáo viên, cô sẵn sàng nghiêm khắc răn dạy, thậm chí đưa ra hình phạt để các bạn có thể lấy đó làm bài học. Cũng nhờ vậy mà lớp em vẫn luôn ngoan ngoãn. Cô nhiệt tình lắm, lại hay có tính giúp đỡ người khác. Nhiều lúc, chính vì cái tính ấy mà cô tạo nên những tình huống dở khóc dở cười, khiến bọn em phải nhớ mãi. Mỗi lần nhớ lại, chúng em cứ cười không ngớt. Cô có sở thích rất duyên, lại tri thức, đó chính là ngồi đọc sách và ngắm hoa, sau đó nhâm nhi ngụm cà phê nhỏ. Những lúc rảnh, cô thường pha một cốc cà phê, sau đó chọn lựa một cuốn sách dày, rồi ngồi vào bàn làm việc yêu thích và bắt đầu đọc nó. Bên cạnh nó, cô còn có sở trường là hát nữa. Cô hát hay lắm! Giọng hát của cô thật sự trong trẻo, có thể đưa bất cứ ai vào một giấc mộng đẹp. Chắc cũng vì thế mà bọn em rất thích nghe cô hát vào những lúc học thêm.
Đối với em, cô Tâm không chỉ đơn thuần là một cô giáo chủ nhiệm, người dẫn đường em đi suốt chặng đường lớp 5, cô còn là một người mẹ, người bà thứ 2, một người mà em vô cùng yêu quý. Có lẽ cho đến hết thời học trò, dù có được biết bao nhiêu giáo viên dạy đi nữa, cô Tâm vẫn sẽ luôn là một khoảng ký ức được in đậm mà em không bao giờ, không bao giờ quên nổi!
“Trường học là ngôi nhà thứ 2 của em” – có lẽ câu nói này đã in sâu vào trong tiềm thức của mỗi người, ai cũng hiểu, cũng biết và cũng đều nhớ như thế. Vậy nếu trường học là ngôi nhà thứ 2, thì cô giáo sẽ là người mẹ, hay một người bà – một người luôn sẵn sàng nghe lời tâm sự của chúng ta, một người dạy chúng ta đi từng bước đầu tiên vào con đường học tập. Đối với em, để nói ra một người cô mà em yêu quý nhất trong suốt thời tiểu học, thì có lẽ đó sẽ là cô Tâm – người cô chủ nhiệm dạy em vào năm lớp 5, cũng như người mà em yêu quý nhất tại trường.
Cô tên Đỗ Thị Minh Tâm, năm nay cũng đã ngót nghét hơn 50 tuổi, tuy vậy, nhìn từ ngoài vào – trông cô vẫn còn trẻ lắm, trẻ hơn tuổi thật rất nhiều. Cô có thân hình cân đối, khá đầy đặn, ánh lên vẻ già dặn của người phụ nữ đã gắn bó với nghề giáo nhiều năm rồi. Cô có nước da hơi ngăm, dịu màu bánh mật, mang cho không chỉ em mà là tất cả các bạn cảm giác ấm áp như đang ở nhà. Khuôn mặt cô có vẻ tròn đầy phúc hậu, mang nhiều nếp nhăn dài do thời gian cùng công việc mệt mỏi thức khuya dậy sớm lo cho chúng em để lại. Mắt cô đẹp lắm! Một đôi mắt đen tuyền, to tròn long lanh. Nhìn sâu vào bên trong, em có thể thấy được một con người già dặn, đã trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm, nhẹ nhõm mà lại cũng xa xăm biết bao nhiêu. Dẫu vậy, cô vẫn luôn nhìn bọn em với ánh mắt trìu mến nhất, chan chứa tình yêu thương, hiền từ, đôi lúc nghiêm khắc. Cô có chiếc mũi cao thẳng dọc dừa, tô thêm nét đẹp cho khuôn mặt của người phụ nữ. Miệng của cô rất đẹp, rất tươi, mang màu đỏ nhẹ, hồng nhạt mịn màng. Cô rất hay cười, mỗi khi cười, cô thường nheo mắt lại, đẹp hút hồn, làm mờ đi biết bao nếp nhăn xấu xí. Mái tóc của cô có màu nâu nhạt, pha thêm chút đen nhẹ, lại mềm mượt tựa như một dải lụa dài. Cô thường búi tóc lên cao làm tăng thêm vẻ gọn gàng, nhưng có đôi lúc – cô lại để tóc xõa ngang qua vai, khiến cho khuôn mặt của cô trở nên dịu dàng biết bao nhiêu. Nhưng, ấn tượng nhất với em vẫn là đôi bàn tay của cô – một đôi bàn tay thật sự đặc biệt. Tay của cô không mịn màng, hay nói hẳn ra là không đẹp, không hề đẹp một chút nào! Trên đôi bàn tay ấy đã xuất hiện nhiều vết chai sạn, nếp nhăn nheo do thời gian, cũng do sự mệt mỏi tích tụ để lại. Đối với em, có thế cũng không sao cả! Không sao cả khi em biết rằng tay của cô thành ra như thế là vì em, hay rộng hơn là vì tất cả những đứa học trò còn ngây thơ, khờ dại này. Là vì chúng em, cô đã thức không biết bao đêm thâu để soạn giáo án, là vì chúng em, cô không ngại bỏ công sức giảng dạy, cũng là vì chúng em, cô đã học cách ân cần từng chút một trong mỗi hành động, hay là lời nói, tất cả đều là vì chúng em, là vì học trò, là vì để cống hiến cho nghề nhà giáo mà cô đã chọn theo đuổi. Cô Tâm có tính cách hiền dịu, chắc là vì cô cũng đã ngót tuổi 50, đã đáng tuổi trở thành bà, một người bà thật sự ân cần. Bình thường, trong lúc giảng dạy, cô sẽ luôn ân cần chỉ bảo để chúng em có thể dễ hiểu bài. Giọng nói của cô sẽ thật nhẹ nhàng, truyền cảm, cô nói phải như vậy học sinh mới có thể chăm chú nghe giảng thật vui vẻ, chứ không phải nghe những bài giảng với chất giọng đanh đá, chán nản trên tinh thần không tự nguyện. Cô sẽ lấy ra những ví dụ thực tế nhất để dạy cho các bạn, sau đó hỏi lại rằng các bạn đã hiểu bài mới chưa, rồi đi luôn vào thực hành. Như thế, các bạn ai cũng có thể hiểu bài, ít nhất là em thấy như vậy. Cô lúc nào cũng mang trong mình một tinh thần thoải mái, hết sức dịu dàng, nhưng, những lúc các bạn làm sai một lỗi lớn, hay không tôn trọng giáo viên, cô sẵn sàng nghiêm khắc răn dạy, thậm chí đưa ra hình phạt để các bạn có thể lấy đó làm bài học. Cũng nhờ vậy mà lớp em vẫn luôn ngoan ngoãn. Cô nhiệt tình lắm, lại hay có tính giúp đỡ người khác. Nhiều lúc, chính vì cái tính ấy mà cô tạo nên những tình huống dở khóc dở cười, khiến bọn em phải nhớ mãi. Mỗi lần nhớ lại, chúng em cứ cười không ngớt. Cô có sở thích rất duyên, lại tri thức, đó chính là ngồi đọc sách và ngắm hoa, sau đó nhâm nhi ngụm cà phê nhỏ. Những lúc rảnh, cô thường pha một cốc cà phê, sau đó chọn lựa một cuốn sách dày, rồi ngồi vào bàn làm việc yêu thích và bắt đầu đọc nó. Bên cạnh nó, cô còn có sở trường là hát nữa. Cô hát hay lắm! Giọng hát của cô thật sự trong trẻo, có thể đưa bất cứ ai vào một giấc mộng đẹp. Chắc cũng vì thế mà bọn em rất thích nghe cô hát vào những lúc học thêm.
Đối với em, cô Tâm không chỉ đơn thuần là một cô giáo chủ nhiệm, người dẫn đường em đi suốt chặng đường lớp 5, cô còn là một người mẹ, người bà thứ 2, một người mà em vô cùng yêu quý. Có lẽ cho đến hết thời học trò, dù có được biết bao nhiêu giáo viên dạy đi nữa, cô Tâm vẫn sẽ luôn là một khoảng ký ức được in đậm mà em không bao giờ, không bao giờ quên nổi!
“Trường học là ngôi nhà thứ 2 của em” – có lẽ câu nói này đã in sâu vào trong tiềm thức của mỗi người, ai cũng hiểu, cũng biết và cũng đều nhớ như thế. Vậy nếu trường học là ngôi nhà thứ 2, thì cô giáo sẽ là người mẹ, hay một người bà – một người luôn sẵn sàng nghe lời tâm sự của chúng ta, một người dạy chúng ta đi từng bước đầu tiên vào con đường học tập. Đối với em, để nói ra một người cô mà em yêu quý nhất trong suốt thời tiểu học, thì có lẽ đó sẽ là cô Tâm – người cô chủ nhiệm dạy em vào năm lớp 5, cũng như người mà em yêu quý nhất tại trường.
Cô tên Đỗ Thị Minh Tâm, năm nay cũng đã ngót nghét hơn 50 tuổi, tuy vậy, nhìn từ ngoài vào – trông cô vẫn còn trẻ lắm, trẻ hơn tuổi thật rất nhiều. Cô có thân hình cân đối, khá đầy đặn, ánh lên vẻ già dặn của người phụ nữ đã gắn bó với nghề giáo nhiều năm rồi. Cô có nước da hơi ngăm, dịu màu bánh mật, mang cho không chỉ em mà là tất cả các bạn cảm giác ấm áp như đang ở nhà. Khuôn mặt cô có vẻ tròn đầy phúc hậu, mang nhiều nếp nhăn dài do thời gian cùng công việc mệt mỏi thức khuya dậy sớm lo cho chúng em để lại. Mắt cô đẹp lắm! Một đôi mắt đen tuyền, to tròn long lanh. Nhìn sâu vào bên trong, em có thể thấy được một con người già dặn, đã trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm, nhẹ nhõm mà lại cũng xa xăm biết bao nhiêu. Dẫu vậy, cô vẫn luôn nhìn bọn em với ánh mắt trìu mến nhất, chan chứa tình yêu thương, hiền từ, đôi lúc nghiêm khắc. Cô có chiếc mũi cao thẳng dọc dừa, tô thêm nét đẹp cho khuôn mặt của người phụ nữ. Miệng của cô rất đẹp, rất tươi, mang màu đỏ nhẹ, hồng nhạt mịn màng. Cô rất hay cười, mỗi khi cười, cô thường nheo mắt lại, đẹp hút hồn, làm mờ đi biết bao nếp nhăn xấu xí. Mái tóc của cô có màu nâu nhạt, pha thêm chút đen nhẹ, lại mềm mượt tựa như một dải lụa dài. Cô thường búi tóc lên cao làm tăng thêm vẻ gọn gàng, nhưng có đôi lúc – cô lại để tóc xõa ngang qua vai, khiến cho khuôn mặt của cô trở nên dịu dàng biết bao nhiêu. Nhưng, ấn tượng nhất với em vẫn là đôi bàn tay của cô – một đôi bàn tay thật sự đặc biệt. Tay của cô không mịn màng, hay nói hẳn ra là không đẹp, không hề đẹp một chút nào! Trên đôi bàn tay ấy đã xuất hiện nhiều vết chai sạn, nếp nhăn nheo do thời gian, cũng do sự mệt mỏi tích tụ để lại. Đối với em, có thế cũng không sao cả! Không sao cả khi em biết rằng tay của cô thành ra như thế là vì em, hay rộng hơn là vì tất cả những đứa học trò còn ngây thơ, khờ dại này. Là vì chúng em, cô đã thức không biết bao đêm thâu để soạn giáo án, là vì chúng em, cô không ngại bỏ công sức giảng dạy, cũng là vì chúng em, cô đã học cách ân cần từng chút một trong mỗi hành động, hay là lời nói, tất cả đều là vì chúng em, là vì học trò, là vì để cống hiến cho nghề nhà giáo mà cô đã chọn theo đuổi. Cô Tâm có tính cách hiền dịu, chắc là vì cô cũng đã ngót tuổi 50, đã đáng tuổi trở thành bà, một người bà thật sự ân cần. Bình thường, trong lúc giảng dạy, cô sẽ luôn ân cần chỉ bảo để chúng em có thể dễ hiểu bài. Giọng nói của cô sẽ thật nhẹ nhàng, truyền cảm, cô nói phải như vậy học sinh mới có thể chăm chú nghe giảng thật vui vẻ, chứ không phải nghe những bài giảng với chất giọng đanh đá, chán nản trên tinh thần không tự nguyện. Cô sẽ lấy ra những ví dụ thực tế nhất để dạy cho các bạn, sau đó hỏi lại rằng các bạn đã hiểu bài mới chưa, rồi đi luôn vào thực hành. Như thế, các bạn ai cũng có thể hiểu bài, ít nhất là em thấy như vậy. Cô lúc nào cũng mang trong mình một tinh thần thoải mái, hết sức dịu dàng, nhưng, những lúc các bạn làm sai một lỗi lớn, hay không tôn trọng giáo viên, cô sẵn sàng nghiêm khắc răn dạy, thậm chí đưa ra hình phạt để các bạn có thể lấy đó làm bài học. Cũng nhờ vậy mà lớp em vẫn luôn ngoan ngoãn. Cô nhiệt tình lắm, lại hay có tính giúp đỡ người khác. Nhiều lúc, chính vì cái tính ấy mà cô tạo nên những tình huống dở khóc dở cười, khiến bọn em phải nhớ mãi. Mỗi lần nhớ lại, chúng em cứ cười không ngớt. Cô có sở thích rất duyên, lại tri thức, đó chính là ngồi đọc sách và ngắm hoa, sau đó nhâm nhi ngụm cà phê nhỏ. Những lúc rảnh, cô thường pha một cốc cà phê, sau đó chọn lựa một cuốn sách dày, rồi ngồi vào bàn làm việc yêu thích và bắt đầu đọc nó. Bên cạnh nó, cô còn có sở trường là hát nữa. Cô hát hay lắm! Giọng hát của cô thật sự trong trẻo, có thể đưa bất cứ ai vào một giấc mộng đẹp. Chắc cũng vì thế mà bọn em rất thích nghe cô hát vào những lúc học thêm.
Đối với em, cô Tâm không chỉ đơn thuần là một cô giáo chủ nhiệm, người dẫn đường em đi suốt chặng đường lớp 5, cô còn là một người mẹ, người bà thứ 2, một người mà em vô cùng yêu quý. Có lẽ cho đến hết thời học trò, dù có được biết bao nhiêu giáo viên dạy đi nữa, cô Tâm vẫn sẽ luôn là một khoảng ký ức được in đậm mà em không bao giờ, không bao giờ quên nổi!
Trong cuộc đời, hẳn ai cũng có những người bạn thân của riêng mình. Tôi cũng có một cô bạn vô cùng thân thiết, đó là bạn Minh Nguyệt.
Năm lớp ba, tôi chuyển vào ngôi trường mới. Ở đây, lớp mới, thầy cô mới, bạn bè cũng mới, mọi thứ đều vô cùng xa lạ. Tôi bỡ ngỡ lắm! Ngày đầu tới lớp với tâm trạng vừa hồi hộp, vừa lo sợ. Bạn nào cũng nhìn tôi với ánh mắt tò mò. Tôi được cô xếp ngồi ở ngay đầu bàn, cạnh một cô cao dong dỏng. Đó chính là bạn Minh Nguyệt – người bạn đã giúp tôi hòa nhập với lớp.
Vóc người bạn thanh mảnh, duyên dáng. Nét duyên dáng đi liền với khuôn mặt trái xoan xinh xắn, dịu dàng. Đôi mắt tròn xoe, đen láy luôn làm tôi nghĩ đến hình ảnh một vầng trăng tròn đang sáng vằng vặc giữa bầu trời đêm, y như cái tên của bạn. Tôi thích nhất đôi mắt ấy mỗi khi bạn chớp chớp giận dỗi hay nài nỉ tôi điều gì đó. Điểm trên gương mặt cân đối là chiếc mũi cao dọc dừa xinh xinh. Miệng bạn nhỏ nhắn, đôi mỗi lúc nào cũng hồng xinh, căng mọng. Nhờ hàm răng trắng đều tăm tắp, mỗi khi bạn cười, nụ cười lại rạng rỡ như một bông hoa nhỏ. Nguyệt có mái tóc dài ngang lưng, đen óng ả. Mái tóc ấy tựa như con suối nhỏ sóng sánh làn nước thần kì. Mái tóc đen này càng làm nổi bật làn da trắng mịn của bạn.
Vì Minh Nguyệt có dáng người thanh mảnh nên bạn ấy thường mặc những bộ váy xòe xinh xắn như công chúa. Mỗi khi cất giọng nói nhẹ nhàng, trong trẻo của mình lên, Nguyệt lại làm tôi nghĩ tới những cô công chúa trong truyện cổ tích, xinh đẹp, ngoan ngoãn và hiền lành. Nguyệt còn rất chăm chỉ, bạn học giỏi đều tất cả các môn. Năm lớp 3, trước kì thi, tôi quên làm một bài tập. Tới lớp, tôi chẳng thể tập trung để làm bởi phải làm vội. Khi cô giáo gọi lên chữa, tôi ấp úng trả lời em không biết làm. Bỗng, Nguyệt đứng dậy thưa với cô sẽ chỉ cho tôi cách làm bài đó. Cô đồng ý. Bạn tay cầm bút viết viết, miệng nói liền hồi, giảng giải một lúc là tôi hiểu ngay. Nguyệt thường kể với tôi, ước mơ của bạn ấy là trở thành một giáo viên, để dạy các em học sinh tập viết và kể cho các em nghe bao nhiêu câu chuyện cổ tích mà bạn từng đọc.
Pause 00:00 00:00 01:31 Mute PlayTôi thầm mong cho mơ ước của bạn sẽ trở thành hiện thực. Sắp phải xa mái trường, xa thầy cô và xa bạn bè rồi, tôi sẽ luôn trân trọng từng phút giây học tập và vui đùa ở đây. Tôi rất quý cô bạn Minh Nguyệt xinh xắn, dễ thương của mình. Tôi hi vọng rằng dù thời gian có trôi qua bao lâu nữa, tình bạn của chúng tôi luôn hân thiết như bây giờ.
Hai câu được nối với nhau bằng từ ngữ thay thế (từ “chúng” – thay thế cho “bọn cướp”).