Trương Quỳnh Như

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trương Quỳnh Như
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)



Câu 1

• Thể loại: Truyện thơ Nôm (viết theo thể thơ lục bát).

Câu 2

• Lời của văn bản: Văn bản chủ yếu là lời của người kể chuyện (ngôi thứ ba). Tuy nhiên, ở đoạn cuối có sự xuất hiện lời của nhân vật Vương ông (cha Thúy Kiều) khi kể lại sự tình gia đình cho Kim Trọng nghe.

Câu 3

Các sự kiện chính trong văn bản:

1. Kim Trọng trở lại: Sau thời gian về quê chịu tang chú, Kim Trọng trở lại vườn Thúy tìm Kiều nhưng cảnh vật đã thay đổi, hoang phế, vắng bóng người.

2. Dò hỏi tin tức: Kim Trọng hỏi thăm hàng xóm và bàng hoàng nghe tin gia đình họ Vương gặp biến cố: Vương ông bị tù tội, Kiều đã bán mình chuộc cha, gia đình ly tán.

3. Tìm gặp gia đình Kiều: Kim Trọng tìm đến nơi ở mới tồi tàn của gia đình Kiều.

4. Nghe kể sự tình: Vương ông kể lại chi tiết nỗi đau khổ của Kiều và việc nàng đã nhờ Thúy Vân thay mình trả nghĩa cho chàng (trao duyên).

Câu 4

Tác dụng của biện pháp tả cảnh ngụ tình:

• Nội dung: Hình ảnh "lầu không", "cỏ lan", "rêu phong", "gai góc" khắc họa sự hoang tàn, đổ nát của cảnh cũ.

• Tác dụng: * Thể hiện sự tàn khốc của thời gian và biến cố dâu bể đã ập xuống gia đình Thúy Kiều.

• Bộc lộ trực tiếp nỗi lòng đau xót, ngỡ ngàng và dự cảm chẳng lành của Kim Trọng. Cảnh vật càng vắng lặng, lòng người càng thêm tê tái, cô đơn.

Câu 5

Hình ảnh "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" có thể hiểu là:

• Về nghĩa đen: Hoa đào vẫn nở đẹp, rạng rỡ dưới gió xuân như quy luật tự nhiên của đất trời.

• Về ý nghĩa nghệ thuật (điển tích): Mượn ý thơ của Thôi Hộ để nhấn mạnh sự đối lập gay gắt giữa thiên nhiên vĩnh cửu và thân phận con người mong manh.

• Ý nghĩa biểu tượng: Cảnh cũ vẫn còn đó (hoa đào vẫn cười), nhưng người xưa (Thúy Kiều) đã vắng bóng. Câu thơ diễn tả nỗi hụt hẫng, xót xa của Kim Trọng khi đối diện với thực tại nghiệt ngã: tình yêu vừa chớm nở đã chịu cảnh chia lìa, tan tác.