Trần Anh Tú

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Anh Tú
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 Nhân vật lão Goriot trong đoạn trích là hiện thân đau đớn cho tình phụ tử mù quáng và bi kịch bị bỏ rơi trong xã hội đồng tiền. Qua ngòi bút hiện thực của Balzac, lão hiện lên với sự giằng xé dữ dội về tâm lý. Một mặt, lão tỉnh ngộ trước sự bạc bẽo của con cái ("Ta thật ngu ngốc", "Chúng chưa bao giờ yêu ta"), thậm chí buông lời nguyền rủa cay nghiệt vì bị đối xử "như một con chó". Mặt khác, bản năng người cha trong lão vẫn chiến thắng tất cả; lão khao khát hơi ấm từ con đến mức lẩn thẩn, coi việc được chạm vào áo hay vuốt tóc con là hạnh phúc cuối cùng. Lão chết trong cảnh nghèo khổ, cô độc, chỉ có người hàng xóm tốt bụng bên cạnh thay vì những đứa con được lão "rút gan rút ruột" nuông chiều. Qua lão Goriot, tác giả vừa khơi gợi lòng trắc ẩn sâu sắc trước một người cha tội nghiệp, vừa đanh thép tố cáo xã hội tư sản băng hoại đạo đức, nơi đồng tiền đã bóp nghẹt và giết chết tình thân thiêng liêng. Câu 2 Trong dòng chảy hối hả của thế kỷ XXI, khi công nghệ kết nối con người trên toàn thế giới chỉ bằng một cú chạm, thì nghịch lý thay, khoảng cách giữa những người thân yêu dưới một mái nhà lại ngày kàng nới rộng. Sự xa cách giữa cha mẹ và con cái đã trở thành một vấn nạn âm thầm nhưng nhức nhối, làm rạn nứt nền tảng gia đình – tế bào thiêng liêng nhất của xã hội.

Thực trạng này hiện hữu ngay trong những sinh hoạt đời thường. Hình ảnh những bữa cơm gia đình vội vã, nơi mỗi thành viên một tay cầm bát, một tay lướt điện thoại đã không còn xa lạ. Cha mẹ bận rộn với áp lực mưu sinh, những cuộc họp kéo dài hay những mối quan hệ xã hội; trong khi con cái lại đắm chìm vào thế giới ảo, vào game hay những trào lưu trên mạng xã hội. Sự giao tiếp giữa hai thế hệ dần trở nên thưa thớt, chỉ gói gọn trong những câu hỏi han chiếu lệ về cơm nước, học hành, thiếu hẳn những cuộc đối thoại sâu sắc để thấu hiểu tâm hồn nhau.

Nguyên nhân của sự đứt gãy này trước hết xuất phát từ áp lực khủng khiếp của cuộc sống hiện đại. Cha mẹ mải mê kiếm tiền để lo cho con một tương lai đủ đầy về vật chất mà quên mất rằng thứ con cần nhất chính là sự đồng hành. Bên cạnh đó, "khoảng cách thế hệ" (generation gap) cũng là một rào cản lớn. Sự khác biệt về quan điểm sống, tư duy truyền thống và hiện đại dễ dẫn đến những định kiến và áp đặt. Cha mẹ thường muốn con đi theo lộ trình mình vạch sẵn, còn con cái lại khao khát khẳng định cái tôi cá nhân, dẫn đến những xung đột ngầm và sự im lặng đáng sợ. Đặc biệt, sự lên ngôi của công nghệ số đã tạo ra những "ốc đảo" riêng biệt, nơi con người có thể nói chuyện với người lạ cách nửa vòng trái đất nhưng lại thấy ngượng ngùng khi mở lời với đấng sinh thành.

Hậu quả của sự xa cách này vô cùng nặng nề. Khi không tìm thấy điểm tựa tinh thần từ cha mẹ, con cái dễ rơi vào trạng thái cô độc, trầm cảm hoặc tìm kiếm sự an ủi từ những nguồn tiêu cực bên ngoài. Ngược lại, cha mẹ cũng cảm thấy bị bỏ rơi, lạc hậu trong chính ngôi nhà của mình, dẫn đến sự hụt hẫng và buồn phiền khi về già. Gia đình khi ấy không còn là bến đỗ bình yên mà trở thành nơi cư ngụ của những người lạ chung huyết thống.

Để hàn gắn vết nứt này, cần sự nỗ lực chủ động từ cả hai phía. Cha mẹ cần học cách lắng nghe nhiều hơn là phán xét, tôn trọng sự khác biệt của con và dành ra những khoảng "thời gian chất lượng" không thiết bị điện tử để cùng con chia sẻ. Về phía con cái, cần hiểu rằng sự nghiêm khắc hay cũ kỹ của cha mẹ cũng xuất phát từ tình yêu thương, từ đó chủ động mở lòng và kiên nhẫn kết nối.

Gia đình là món quà quý giá nhất mà mỗi người có được. Đừng để sự vô tâm và nhịp sống gấp gáp biến chúng ta thành những "lão Goriot" hiện đại – cô độc trên giường bệnh tâm hồn giữa vòng vây của sự sung túc giả tạo. Hãy trân trọng từng phút giây bên nhau, bởi sợi dây tình thân nếu không được chăm chút bằng sự thấu hiểu, sẽ có ngày đứt đoạn trong nuối tiếc muộn màng.

Câu 1 Nhân vật lão Goriot trong đoạn trích là hiện thân đau đớn cho tình phụ tử mù quáng và bi kịch bị bỏ rơi trong xã hội đồng tiền. Qua ngòi bút hiện thực của Balzac, lão hiện lên với sự giằng xé dữ dội về tâm lý. Một mặt, lão tỉnh ngộ trước sự bạc bẽo của con cái ("Ta thật ngu ngốc", "Chúng chưa bao giờ yêu ta"), thậm chí buông lời nguyền rủa cay nghiệt vì bị đối xử "như một con chó". Mặt khác, bản năng người cha trong lão vẫn chiến thắng tất cả; lão khao khát hơi ấm từ con đến mức lẩn thẩn, coi việc được chạm vào áo hay vuốt tóc con là hạnh phúc cuối cùng. Lão chết trong cảnh nghèo khổ, cô độc, chỉ có người hàng xóm tốt bụng bên cạnh thay vì những đứa con được lão "rút gan rút ruột" nuông chiều. Qua lão Goriot, tác giả vừa khơi gợi lòng trắc ẩn sâu sắc trước một người cha tội nghiệp, vừa đanh thép tố cáo xã hội tư sản băng hoại đạo đức, nơi đồng tiền đã bóp nghẹt và giết chết tình thân thiêng liêng. Câu 2 Trong dòng chảy hối hả của thế kỷ XXI, khi công nghệ kết nối con người trên toàn thế giới chỉ bằng một cú chạm, thì nghịch lý thay, khoảng cách giữa những người thân yêu dưới một mái nhà lại ngày kàng nới rộng. Sự xa cách giữa cha mẹ và con cái đã trở thành một vấn nạn âm thầm nhưng nhức nhối, làm rạn nứt nền tảng gia đình – tế bào thiêng liêng nhất của xã hội.

Thực trạng này hiện hữu ngay trong những sinh hoạt đời thường. Hình ảnh những bữa cơm gia đình vội vã, nơi mỗi thành viên một tay cầm bát, một tay lướt điện thoại đã không còn xa lạ. Cha mẹ bận rộn với áp lực mưu sinh, những cuộc họp kéo dài hay những mối quan hệ xã hội; trong khi con cái lại đắm chìm vào thế giới ảo, vào game hay những trào lưu trên mạng xã hội. Sự giao tiếp giữa hai thế hệ dần trở nên thưa thớt, chỉ gói gọn trong những câu hỏi han chiếu lệ về cơm nước, học hành, thiếu hẳn những cuộc đối thoại sâu sắc để thấu hiểu tâm hồn nhau.

Nguyên nhân của sự đứt gãy này trước hết xuất phát từ áp lực khủng khiếp của cuộc sống hiện đại. Cha mẹ mải mê kiếm tiền để lo cho con một tương lai đủ đầy về vật chất mà quên mất rằng thứ con cần nhất chính là sự đồng hành. Bên cạnh đó, "khoảng cách thế hệ" (generation gap) cũng là một rào cản lớn. Sự khác biệt về quan điểm sống, tư duy truyền thống và hiện đại dễ dẫn đến những định kiến và áp đặt. Cha mẹ thường muốn con đi theo lộ trình mình vạch sẵn, còn con cái lại khao khát khẳng định cái tôi cá nhân, dẫn đến những xung đột ngầm và sự im lặng đáng sợ. Đặc biệt, sự lên ngôi của công nghệ số đã tạo ra những "ốc đảo" riêng biệt, nơi con người có thể nói chuyện với người lạ cách nửa vòng trái đất nhưng lại thấy ngượng ngùng khi mở lời với đấng sinh thành.

Hậu quả của sự xa cách này vô cùng nặng nề. Khi không tìm thấy điểm tựa tinh thần từ cha mẹ, con cái dễ rơi vào trạng thái cô độc, trầm cảm hoặc tìm kiếm sự an ủi từ những nguồn tiêu cực bên ngoài. Ngược lại, cha mẹ cũng cảm thấy bị bỏ rơi, lạc hậu trong chính ngôi nhà của mình, dẫn đến sự hụt hẫng và buồn phiền khi về già. Gia đình khi ấy không còn là bến đỗ bình yên mà trở thành nơi cư ngụ của những người lạ chung huyết thống.

Để hàn gắn vết nứt này, cần sự nỗ lực chủ động từ cả hai phía. Cha mẹ cần học cách lắng nghe nhiều hơn là phán xét, tôn trọng sự khác biệt của con và dành ra những khoảng "thời gian chất lượng" không thiết bị điện tử để cùng con chia sẻ. Về phía con cái, cần hiểu rằng sự nghiêm khắc hay cũ kỹ của cha mẹ cũng xuất phát từ tình yêu thương, từ đó chủ động mở lòng và kiên nhẫn kết nối.

Gia đình là món quà quý giá nhất mà mỗi người có được. Đừng để sự vô tâm và nhịp sống gấp gáp biến chúng ta thành những "lão Goriot" hiện đại – cô độc trên giường bệnh tâm hồn giữa vòng vây của sự sung túc giả tạo. Hãy trân trọng từng phút giây bên nhau, bởi sợi dây tình thân nếu không được chăm chút bằng sự thấu hiểu, sẽ có ngày đứt đoạn trong nuối tiếc muộn màng.

Trong hành trình chinh phục những đỉnh cao, người trẻ thường mơ về ánh hào quang của sự thành công mà quên mất rằng con đường đó luôn được lát bằng những viên gạch mang tên "thất bại". Đúng như ý kiến: "Sự vinh quang lớn nhất của chúng ta không nằm ở việc không bao giờ thất bại mà nằm ở việc vươn dậy sau mỗi lần vấp ngã". Với thế hệ trẻ hôm nay, việc chấp nhận thất bại không phải là sự thỏa hiệp với yếu kém, mà là bản lĩnh cần thiết để chạm đến thành công bền vững.

Thất bại là trạng thái không đạt được kết quả như mong muốn. Tuy nhiên, nếu nhìn tích cực, thất bại chính là một "người thầy" nghiêm khắc. Khi đối mặt với nó, chúng ta buộc phải nhìn nhận lại những thiếu sót, sai lầm trong tư duy và hành động. Thành công quá sớm đôi khi khiến con người chủ quan, nhưng thất bại lại dạy ta sự khiêm tốn và kiên cường. Đối với người trẻ, những người đang trong giai đoạn định hình bản thân, việc vấp ngã sớm giúp tích lũy kinh nghiệm và làm dày thêm "vốn sống" – thứ không trường lớp nào dạy hết được.

Tại sao phải chấp nhận thất bại mới có thể thành công? * Thứ nhất, thất bại giúp sàng lọc ý chí. Một người dễ dàng bỏ cuộc khi gặp khó khăn sẽ không bao giờ đủ tầm vóc để giữ vững thành công.

Thứ hai, việc chấp nhận thất bại giải phóng chúng ta khỏi áp lực của "sự hoàn hảo độc hại". Khi không còn sợ sai, người trẻ dám thử nghiệm những ý tưởng mới, dám dấn thân vào những lĩnh vực chưa ai khai phá. Chính tinh thần dám thất bại mới là động cơ của sự sáng tạo.

Trong thực tế, Thomas Edison đã thất bại hàng nghìn lần trước khi tạo ra bóng đèn điện, hay J.K. Rowling từng bị từ chối bởi hàng chục nhà xuất bản trước khi Harry Potter trở thành hiện tượng toàn cầu. Họ không vinh quang vì họ hoàn hảo, họ vinh quang vì họ đã chọn vươn dậy.

Tuy nhiên, chấp nhận thất bại không đồng nghĩa với việc lặp lại sai lầm một cách mù quáng. Chấp nhận nghĩa là đối diện, phân tích và thay đổi. Nếu thất bại mà chỉ biết than thân trách phận hoặc "ngã ở đâu nằm luôn ở đó", thì cái giá của sự vấp ngã trở nên vô nghĩa.

Là một người trẻ, tôi hiểu rằng thất bại đôi khi rất đau đớn và dễ khiến ta nản lòng. Nhưng hãy nhớ: "Xương rồng chỉ nở hoa trong điều kiện khắc nghiệt nhất". Đừng để nỗi sợ thất bại ngăn cản bước chân bạn. Hãy cứ dấn thân, cứ sai lầm và cứ vươn dậy, vì mỗi lần đứng lên, bạn đã là một phiên bản mạnh mẽ hơn, gần với thành công hơn bao giờ hết.

/Ngôi kể : Ngôi thứ 3


2/


Những từ ngữ, hình ảnh: sống rụt rè hơn,sẻn so hơn,sống còm rom,chỉ còn dám nghĩ đến chuyện để dành,mua vườn,làm nhà,nuôi vợ con


3/ biện pháp tu từ: so sánh, ẩn dụ


Nhấn mạnh cảm giác thất bại, bất lực của Thứ khi bước vào đời.Thể hiện sự vỡ mộng của một trí thức trẻ trước thực tế khắc nghiệt của xã hội.Góp phần bộc lộ bi kịch tinh thần của nhân vật.


4/ Ở Sài Gòn:Sống hăm hở, náo nức, đầy hi vọng,có ước mơ hoài bão lớn,say mê học tập,đọc sách,mong ước được đi pháp


Ở Hà Nội:Sống rụt rè, tính toán, nhỏ nhen hơn chỉ nghĩ đến miếng cơm manh áo Hoài bão dần bị thui chột


5/ Thông điệp:Con người cần dũng cảm thay đổi và vượt qua nỗi sợ hãi để làm chủ cuộc đời mình


Lí giải:trong đoạn trích, Thứ nhận ra rằng nhiều người không dám thay đổi vì thói quen và nỗi sợ hãi, nên chấp nhận sống một cuộc đời tẻ nhạt, tù túng. Vì vậy mỗi người cần mạnh dạn bước ra khỏi sự an toàn để theo đuổi ước mơ và sống ý nghĩa hơn

2/Trong hành trình chinh phục những đỉnh cao, người trẻ thường mơ về ánh hào quang của sự thành công mà quên mất rằng con đường đó luôn được lát bằng những viên gạch mang tên "thất bại". Đúng như ý kiến: "Sự vinh quang lớn nhất của chúng ta không nằm ở việc không bao giờ thất bại mà nằm ở việc vươn dậy sau mỗi lần vấp ngã". Với thế hệ trẻ hôm nay, việc chấp nhận thất bại không phải là sự thỏa hiệp với yếu kém, mà là bản lĩnh cần thiết để chạm đến thành công bền vững.

Thất bại là trạng thái không đạt được kết quả như mong muốn. Tuy nhiên, nếu nhìn tích cực, thất bại chính là một "người thầy" nghiêm khắc. Khi đối mặt với nó, chúng ta buộc phải nhìn nhận lại những thiếu sót, sai lầm trong tư duy và hành động. Thành công quá sớm đôi khi khiến con người chủ quan, nhưng thất bại lại dạy ta sự khiêm tốn và kiên cường. Đối với người trẻ, những người đang trong giai đoạn định hình bản thân, việc vấp ngã sớm giúp tích lũy kinh nghiệm và làm dày thêm "vốn sống" – thứ không trường lớp nào dạy hết được.

Tại sao phải chấp nhận thất bại mới có thể thành công? * Thứ nhất, thất bại giúp sàng lọc ý chí. Một người dễ dàng bỏ cuộc khi gặp khó khăn sẽ không bao giờ đủ tầm vóc để giữ vững thành công.

Thứ hai, việc chấp nhận thất bại giải phóng chúng ta khỏi áp lực của "sự hoàn hảo độc hại". Khi không còn sợ sai, người trẻ dám thử nghiệm những ý tưởng mới, dám dấn thân vào những lĩnh vực chưa ai khai phá. Chính tinh thần dám thất bại mới là động cơ của sự sáng tạo.

Trong thực tế, Thomas Edison đã thất bại hàng nghìn lần trước khi tạo ra bóng đèn điện, hay J.K. Rowling từng bị từ chối bởi hàng chục nhà xuất bản trước khi Harry Potter trở thành hiện tượng toàn cầu. Họ không vinh quang vì họ hoàn hảo, họ vinh quang vì họ đã chọn vươn dậy.

Tuy nhiên, chấp nhận thất bại không đồng nghĩa với việc lặp lại sai lầm một cách mù quáng. Chấp nhận nghĩa là đối diện, phân tích và thay đổi. Nếu thất bại mà chỉ biết than thân trách phận hoặc "ngã ở đâu nằm luôn ở đó", thì cái giá của sự vấp ngã trở nên vô nghĩa.

Là một người trẻ, tôi hiểu rằng thất bại đôi khi rất đau đớn và dễ khiến ta nản lòng. Nhưng hãy nhớ: "Xương rồng chỉ nở hoa trong điều kiện khắc nghiệt nhất". Đừng để nỗi sợ thất bại ngăn cản bước chân bạn. Hãy cứ dấn thân, cứ sai lầm và cứ vươn dậy, vì mỗi lần đứng lên, bạn đã là một phiên bản mạnh mẽ hơn, gần với thành công hơn bao giờ hết.