Nguyễn Viết Thắng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Viết Thắng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Sinh trưởng: Là sự tăng về kích thước và khối lượng cơ thể (do tăng số lượng và kích thước tế bào).


Ví dụ: Cây đậu cao thêm 5cm sau 1 tuần.


Phát triển: Là quá trình biến đổi bao gồm sinh trưởng, phân hóa tế bào và phát sinh hình thái cơ quan (tạo ra các bộ phận mới).


Ví dụ: Cây đậu bắt đầu ra hoa, kết quả

Sinh trưởng: Là sự tăng về kích thước và khối lượng cơ thể (do tăng số lượng và kích thước tế bào).


Ví dụ: Cây đậu cao thêm 5cm sau 1 tuần.


Phát triển: Là quá trình biến đổi bao gồm sinh trưởng, phân hóa tế bào và phát sinh hình thái cơ quan (tạo ra các bộ phận mới).


Ví dụ: Cây đậu bắt đầu ra hoa, kết quả

Sinh trưởng: Là sự tăng về kích thước và khối lượng cơ thể (do tăng số lượng và kích thước tế bào).


Ví dụ: Cây đậu cao thêm 5cm sau 1 tuần.


Phát triển: Là quá trình biến đổi bao gồm sinh trưởng, phân hóa tế bào và phát sinh hình thái cơ quan (tạo ra các bộ phận mới).


Ví dụ: Cây đậu bắt đầu ra hoa, kết quả

Giữa dòng chảy hối hả của thế kỷ XXI, khi những giá trị vật chất và sự phô trương đôi khi chiếm lĩnh "sóng" truyền thông, ta vẫn thường bắt gặp những nốt trầm xao xuyến. Đó là những sự hi sinh thầm lặng – những hành động cao đẹp diễn ra không tiếng vang, không kèn trống, nhưng lại là sợi dây vô hình gắn kết và duy trì sự sống của cộng đồng.

Sự hi sinh thầm lặng không nhất thiết phải là những chiến công hiển hách hay việc xả thân nơi chiến trường như cha ông ta ngày trước. Trong bối cảnh hiện nay, hi sinh thầm lặng là việc sẵn sàng gác lại lợi ích cá nhân, những nhu cầu riêng tư để cống hiến cho người khác hoặc cho lý tưởng chung mà không đòi hỏi sự tôn vinh hay đền đáp. Nó hiện hữu trong từng ngõ ngách của cuộc sống: là người mẹ thức khuya dậy sớm, chắt chiu từng đồng lương ít ỏi để con có thêm trang sách mới; là những y bác sĩ trực chiến xuyên đêm trong các phòng cấp cứu; hay là những anh công nhân vệ sinh miệt mài quét dọn đường phố khi cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ.

Ý nghĩa của sự hi sinh này vô cùng to lớn. Nó là "chất keo" đặc biệt nuôi dưỡng lòng nhân ái. Khi một người chấp nhận lùi lại phía sau để người khác tiến lên, hoặc chịu thiệt thòi để cộng đồng được an yên, họ đã thắp lên ngọn lửa của niềm tin. Trong một xã hội vốn đang đối mặt với căn bệnh vô cảm và lối sống ích kỷ "đèn nhà ai nhà nấy rạng", sự hi sinh thầm lặng như một dòng suối mát lành thanh lọc tâm hồn con người. Nó chứng minh rằng: hạnh phúc thực sự không chỉ nằm ở việc "nhận về", mà còn tỏa sáng rực rỡ nhất khi ta biết "cho đi".

Hơn thế nữa, những đóng góp âm thầm ấy chính là nền tảng tạo nên sự bền vững cho xã hội. Một đất nước không thể phát triển nếu thiếu đi những con người sẵn sàng làm những việc nhỏ bé, giản đơn nhưng bền bỉ. Những người lính biên phòng nơi rừng sâu nước độc, những giáo viên vùng cao cắm bản hay những tình nguyện viên âm thầm hỗ trợ người vô gia cư... họ không xuất hiện trên trang bìa của các tạp chí nổi tiếng, nhưng họ chính là những "anh hùng đời thường" đang viết nên bài ca về lòng nhân đạo.

Tuy nhiên, cần hiểu đúng rằng hi sinh thầm lặng không đồng nghĩa với sự bạc nhược hay cam chịu vô điều kiện. Đó phải là sự lựa chọn tự nguyện dựa trên tình thương và trách nhiệm. Đồng thời, xã hội cũng cần có sự tinh tế để nhận ra, trân trọng và lan tỏa những giá trị ấy, tránh để những người hi sinh cảm thấy bị lãng quên hay bị lợi dụng bởi những kẻ sống thực dụng.

Là một người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của sự trưởng thành, tôi nhận ra rằng hi sinh không phải là điều gì quá xa vời. Nó bắt đầu từ việc nhường chỗ cho người già trên xe buýt, từ việc kiềm chế cái tôi cá nhân để lắng nghe người thân, hay đơn giản là dành thời gian giúp đỡ bạn bè mà không tính toán. Mỗi hành động nhỏ bé ấy, nếu được thực hiện bằng cả trái tim, đều mang sức mạnh cảm hóa kỳ diệu.

Tóm lại, sự hi sinh thầm lặng giống như những đóa hoa rừng, dù không có người thưởng lãm vẫn cứ âm thầm tỏa hương. Cuộc sống sẽ đẹp đẽ và đáng sống hơn biết bao khi mỗi chúng ta biết sống chậm lại một chút, quan tâm nhiều hơn một chút và sẵn lòng hi sinh một chút vì người khác. Bởi lẽ, "Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình."


Giữa dòng chảy hối hả của thế kỷ XXI, khi những giá trị vật chất và sự phô trương đôi khi chiếm lĩnh "sóng" truyền thông, ta vẫn thường bắt gặp những nốt trầm xao xuyến. Đó là những sự hi sinh thầm lặng – những hành động cao đẹp diễn ra không tiếng vang, không kèn trống, nhưng lại là sợi dây vô hình gắn kết và duy trì sự sống của cộng đồng.

Sự hi sinh thầm lặng không nhất thiết phải là những chiến công hiển hách hay việc xả thân nơi chiến trường như cha ông ta ngày trước. Trong bối cảnh hiện nay, hi sinh thầm lặng là việc sẵn sàng gác lại lợi ích cá nhân, những nhu cầu riêng tư để cống hiến cho người khác hoặc cho lý tưởng chung mà không đòi hỏi sự tôn vinh hay đền đáp. Nó hiện hữu trong từng ngõ ngách của cuộc sống: là người mẹ thức khuya dậy sớm, chắt chiu từng đồng lương ít ỏi để con có thêm trang sách mới; là những y bác sĩ trực chiến xuyên đêm trong các phòng cấp cứu; hay là những anh công nhân vệ sinh miệt mài quét dọn đường phố khi cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ.

Ý nghĩa của sự hi sinh này vô cùng to lớn. Nó là "chất keo" đặc biệt nuôi dưỡng lòng nhân ái. Khi một người chấp nhận lùi lại phía sau để người khác tiến lên, hoặc chịu thiệt thòi để cộng đồng được an yên, họ đã thắp lên ngọn lửa của niềm tin. Trong một xã hội vốn đang đối mặt với căn bệnh vô cảm và lối sống ích kỷ "đèn nhà ai nhà nấy rạng", sự hi sinh thầm lặng như một dòng suối mát lành thanh lọc tâm hồn con người. Nó chứng minh rằng: hạnh phúc thực sự không chỉ nằm ở việc "nhận về", mà còn tỏa sáng rực rỡ nhất khi ta biết "cho đi".

Hơn thế nữa, những đóng góp âm thầm ấy chính là nền tảng tạo nên sự bền vững cho xã hội. Một đất nước không thể phát triển nếu thiếu đi những con người sẵn sàng làm những việc nhỏ bé, giản đơn nhưng bền bỉ. Những người lính biên phòng nơi rừng sâu nước độc, những giáo viên vùng cao cắm bản hay những tình nguyện viên âm thầm hỗ trợ người vô gia cư... họ không xuất hiện trên trang bìa của các tạp chí nổi tiếng, nhưng họ chính là những "anh hùng đời thường" đang viết nên bài ca về lòng nhân đạo.

Tuy nhiên, cần hiểu đúng rằng hi sinh thầm lặng không đồng nghĩa với sự bạc nhược hay cam chịu vô điều kiện. Đó phải là sự lựa chọn tự nguyện dựa trên tình thương và trách nhiệm. Đồng thời, xã hội cũng cần có sự tinh tế để nhận ra, trân trọng và lan tỏa những giá trị ấy, tránh để những người hi sinh cảm thấy bị lãng quên hay bị lợi dụng bởi những kẻ sống thực dụng.

Là một người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của sự trưởng thành, tôi nhận ra rằng hi sinh không phải là điều gì quá xa vời. Nó bắt đầu từ việc nhường chỗ cho người già trên xe buýt, từ việc kiềm chế cái tôi cá nhân để lắng nghe người thân, hay đơn giản là dành thời gian giúp đỡ bạn bè mà không tính toán. Mỗi hành động nhỏ bé ấy, nếu được thực hiện bằng cả trái tim, đều mang sức mạnh cảm hóa kỳ diệu.

Tóm lại, sự hi sinh thầm lặng giống như những đóa hoa rừng, dù không có người thưởng lãm vẫn cứ âm thầm tỏa hương. Cuộc sống sẽ đẹp đẽ và đáng sống hơn biết bao khi mỗi chúng ta biết sống chậm lại một chút, quan tâm nhiều hơn một chút và sẵn lòng hi sinh một chút vì người khác. Bởi lẽ, "Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình."


Câu 1

• Thể loại: Truyện thơ Nôm (viết theo thể thơ lục bát).

Câu 2

• Lời của văn bản: Văn bản chủ yếu là lời của người kể chuyện (ngôi thứ ba). Tuy nhiên, ở đoạn cuối có sự xuất hiện lời của nhân vật Vương ông (cha Thúy Kiều) khi kể lại sự tình gia đình cho Kim Trọng nghe.

Câu 3

Các sự kiện chính trong văn bản:

1. Kim Trọng trở lại: Sau thời gian về quê chịu tang chú, Kim Trọng trở lại vườn Thúy tìm Kiều nhưng cảnh vật đã thay đổi, hoang phế, vắng bóng người.

2. Dò hỏi tin tức: Kim Trọng hỏi thăm hàng xóm và bàng hoàng nghe tin gia đình họ Vương gặp biến cố: Vương ông bị tù tội, Kiều đã bán mình chuộc cha, gia đình ly tán.

3. Tìm gặp gia đình Kiều: Kim Trọng tìm đến nơi ở mới tồi tàn của gia đình Kiều.

4. Nghe kể sự tình: Vương ông kể lại chi tiết nỗi đau khổ của Kiều và việc nàng đã nhờ Thúy Vân thay mình trả nghĩa cho chàng (trao duyên).

Câu 4

Tác dụng của biện pháp tả cảnh ngụ tình:

• Nội dung: Hình ảnh "lầu không", "cỏ lan", "rêu phong", "gai góc" khắc họa sự hoang tàn, đổ nát của cảnh cũ.

• Tác dụng: * Thể hiện sự tàn khốc của thời gian và biến cố dâu bể đã ập xuống gia đình Thúy Kiều.

• Bộc lộ trực tiếp nỗi lòng đau xót, ngỡ ngàng và dự cảm chẳng lành của Kim Trọng. Cảnh vật càng vắng lặng, lòng người càng thêm tê tái, cô đơn.

Câu 5

Đây là hình ảnh dùng cảnh vật tươi đẹp để làm nổi bật nỗi buồn chia ly và sự thay đổi của lòng ngừơi , số phận