Lê Hoàng Hiệp

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Hoàng Hiệp
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Văn bản trên thuộc thể loại: Truyện thơ Nôm (viết theo thể thơ lục bát). Câu 2. Văn bản là lời của người kể chuyện (ngôi thứ ba). Tuy nhiên, ở phần cuối đoạn trích, có sự xuất hiện lời đối thoại trực tiếp của Vương ông (bố Thúy Kiều) khi kể lại sự tình cho Kim Trọng. Câu 3. Các sự kiện chính của văn bản: * Kim Trọng sau nửa năm về quê chịu tang đã trở lại vườn Thúy tìm Thúy Kiều. * Chàng bàng hoàng trước cảnh vườn xưa hoang tàn, vắng lặng, không thấy bóng dáng người cũ. * Kim Trọng hỏi thăm láng giềng và biết tin gia đình họ Vương gặp đại nạn, Kiều đã bán mình chuộc cha, cả gia đình phải dời đi nơi khác. * Kim Trọng tìm đến nơi ở mới của gia đình Kiều, gặp lại Vương Quan và Vương ông bà. * Vương ông khóc lể, kể lại nỗi đau khổ của Kiều và việc nàng đã nhờ Thúy Vân thay mình trả nghĩa cho Kim Trọng. Câu 4. Tác dụng của biện pháp tả cảnh ngụ tình: * Gợi hình: Tác giả sử dụng các hình ảnh "lầu không", "cỏ lan", "rêu phong", "gai góc" để khắc họa sự hoang phế, hiu quạnh của vườn Thúy sau một thời gian không có bàn tay con người chăm sóc. * Gợi tình: Cảnh vật tàn tạ soi chiếu nỗi lòng đau đớn, hụt hẫng và linh cảm chẳng lành của Kim Trọng. Sự đối lập giữa "lối cũ" và hiện trạng "gai góc" làm nổi bật sự biến đổi phũ phàng của số phận con người (thương hải tang điền). Qua đó, người đọc cảm nhận được tình cảm sâu nặng và sự xót xa tột độ của chàng Kim khi mất dấu người yêu. Câu 5. Ý nghĩa hình ảnh "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông": * Đây là một điển cố lấy từ ý thơ của Thôi Hộ, dùng để chỉ tình cảnh: cảnh vật vẫn còn đó (hoa đào vẫn nở) nhưng người xưa đã vắng bóng. * Hình ảnh "hoa đào... cười" tạo nên sự tương phản gay gắt: hoa vẫn tươi tắn, rạng rỡ giữa thiên nhiên, trong khi con người đã gặp đại nạn, ly tán. Sự vô tình của cảnh vật càng làm đậm tô nỗi cô đơn, bơ vơ và sự bàng hoàng của Kim Trọng trước biến cố quá lớn của gia đình họ Vương.

Câu 1. Văn bản trên thuộc thể loại: Truyện thơ Nôm (viết theo thể thơ lục bát). Câu 2. Văn bản là lời của người kể chuyện (ngôi thứ ba). Tuy nhiên, ở phần cuối đoạn trích, có sự xuất hiện lời đối thoại trực tiếp của Vương ông (bố Thúy Kiều) khi kể lại sự tình cho Kim Trọng. Câu 3. Các sự kiện chính của văn bản: * Kim Trọng sau nửa năm về quê chịu tang đã trở lại vườn Thúy tìm Thúy Kiều. * Chàng bàng hoàng trước cảnh vườn xưa hoang tàn, vắng lặng, không thấy bóng dáng người cũ. * Kim Trọng hỏi thăm láng giềng và biết tin gia đình họ Vương gặp đại nạn, Kiều đã bán mình chuộc cha, cả gia đình phải dời đi nơi khác. * Kim Trọng tìm đến nơi ở mới của gia đình Kiều, gặp lại Vương Quan và Vương ông bà. * Vương ông khóc lể, kể lại nỗi đau khổ của Kiều và việc nàng đã nhờ Thúy Vân thay mình trả nghĩa cho Kim Trọng. Câu 4. Tác dụng của biện pháp tả cảnh ngụ tình: * Gợi hình: Tác giả sử dụng các hình ảnh "lầu không", "cỏ lan", "rêu phong", "gai góc" để khắc họa sự hoang phế, hiu quạnh của vườn Thúy sau một thời gian không có bàn tay con người chăm sóc. * Gợi tình: Cảnh vật tàn tạ soi chiếu nỗi lòng đau đớn, hụt hẫng và linh cảm chẳng lành của Kim Trọng. Sự đối lập giữa "lối cũ" và hiện trạng "gai góc" làm nổi bật sự biến đổi phũ phàng của số phận con người (thương hải tang điền). Qua đó, người đọc cảm nhận được tình cảm sâu nặng và sự xót xa tột độ của chàng Kim khi mất dấu người yêu. Câu 5. Ý nghĩa hình ảnh "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông": * Đây là một điển cố lấy từ ý thơ của Thôi Hộ, dùng để chỉ tình cảnh: cảnh vật vẫn còn đó (hoa đào vẫn nở) nhưng người xưa đã vắng bóng. * Hình ảnh "hoa đào... cười" tạo nên sự tương phản gay gắt: hoa vẫn tươi tắn, rạng rỡ giữa thiên nhiên, trong khi con người đã gặp đại nạn, ly tán. Sự vô tình của cảnh vật càng làm đậm tô nỗi cô đơn, bơ vơ và sự bàng hoàng của Kim Trọng trước biến cố quá lớn của gia đình họ Vương.

Câu 1. Văn bản trên thuộc thể loại: Truyện thơ Nôm (viết theo thể thơ lục bát). Câu 2. Văn bản là lời của người kể chuyện (ngôi thứ ba). Tuy nhiên, ở phần cuối đoạn trích, có sự xuất hiện lời đối thoại trực tiếp của Vương ông (bố Thúy Kiều) khi kể lại sự tình cho Kim Trọng. Câu 3. Các sự kiện chính của văn bản: * Kim Trọng sau nửa năm về quê chịu tang đã trở lại vườn Thúy tìm Thúy Kiều. * Chàng bàng hoàng trước cảnh vườn xưa hoang tàn, vắng lặng, không thấy bóng dáng người cũ. * Kim Trọng hỏi thăm láng giềng và biết tin gia đình họ Vương gặp đại nạn, Kiều đã bán mình chuộc cha, cả gia đình phải dời đi nơi khác. * Kim Trọng tìm đến nơi ở mới của gia đình Kiều, gặp lại Vương Quan và Vương ông bà. * Vương ông khóc lể, kể lại nỗi đau khổ của Kiều và việc nàng đã nhờ Thúy Vân thay mình trả nghĩa cho Kim Trọng. Câu 4. Tác dụng của biện pháp tả cảnh ngụ tình: * Gợi hình: Tác giả sử dụng các hình ảnh "lầu không", "cỏ lan", "rêu phong", "gai góc" để khắc họa sự hoang phế, hiu quạnh của vườn Thúy sau một thời gian không có bàn tay con người chăm sóc. * Gợi tình: Cảnh vật tàn tạ soi chiếu nỗi lòng đau đớn, hụt hẫng và linh cảm chẳng lành của Kim Trọng. Sự đối lập giữa "lối cũ" và hiện trạng "gai góc" làm nổi bật sự biến đổi phũ phàng của số phận con người (thương hải tang điền). Qua đó, người đọc cảm nhận được tình cảm sâu nặng và sự xót xa tột độ của chàng Kim khi mất dấu người yêu. Câu 5. Ý nghĩa hình ảnh "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông": * Đây là một điển cố lấy từ ý thơ của Thôi Hộ, dùng để chỉ tình cảnh: cảnh vật vẫn còn đó (hoa đào vẫn nở) nhưng người xưa đã vắng bóng. * Hình ảnh "hoa đào... cười" tạo nên sự tương phản gay gắt: hoa vẫn tươi tắn, rạng rỡ giữa thiên nhiên, trong khi con người đã gặp đại nạn, ly tán. Sự vô tình của cảnh vật càng làm đậm tô nỗi cô đơn, bơ vơ và sự bàng hoàng của Kim Trọng trước biến cố quá lớn của gia đình họ Vương.