Nguyễn Minh Đức
Giới thiệu về bản thân
Chiều dài = (44 + 26) : 2 = 70 : 2 = 35 (m)
Chiều rộng = 44 − 35 = 9 (m)
Diện tích mảnh ruộng là:
35 × 9 = 315 (m²)
Diện tích mảnh ruộng là 315 m²
A)
\(32 \textrm{ } 700 - 1 \textrm{ } 700 = 31 \textrm{ } 000\)
Giá trị biểu thức là: 31 000
b)
8000×4=32000
Giá trị biểu thức là: 32 000
a) 248 943 294 + 60 148 320
= 309 091 614
b) 34 506 728 − 8 243 809
= 26 262 919
c) 23 729 × 2
= 47 458
d) 17 423 : 3
= 5 807 dư 2
1 ) =
2) >
3) <
4) <
a) 5
b) 50 000
CÂY TRE TRĂM ĐỐT
Ngày xưa, có một chàng trai nông dân hiền lành, chăm chỉ làm thuê cho một lão phú hộ tham lam. Thấy chàng thật thà, phú ông hứa rằng nếu chàng làm lụng siêng năng thì sẽ gả con gái cho. Tin lời, chàng trai ngày nào cũng dậy sớm, cày bừa, làm mọi việc nặng nhọc không nề hà.
Khi công việc đã xong xuôi, phú ông lại nuốt lời. Lão tìm đủ cách để đuổi chàng đi và còn định gả con gái cho người giàu có khác. Chàng trai buồn bã nhưng không thể làm gì.
Thương tình, Bụt hiện lên và hỏi chuyện. Khi nghe chàng kể hết sự việc, Bụt bèn chỉ cho chàng lên rừng chặt một cây tre trăm đốt. Nhưng trong rừng chỉ toàn tre ngắn. Bụt mỉm cười, dạy chàng đọc câu thần chú: “Khắc nhập! Khắc nhập!”. Lạ thay, mỗi lần chàng đọc chú, những đốt tre rời nhau liền nối lại, cho đến khi đủ đúng một trăm đốt. Bụt lại dặn: khi nào cần tách ra thì đọc: “Khắc xuất! Khắc xuất!”.
Chàng mang cây tre trăm đốt về nhà phú ông đúng lúc lão đang làm lễ cưới cho con gái. Phú ông há hốc mồm khi thấy điều kỳ lạ và đành chịu thua. Sau khi mọi chuyện sáng tỏ, chàng đọc “Khắc xuất!”, cây tre tách ra và trở về bình thường.
Cuối cùng, phú ông phải giữ lời hứa gả con gái cho chàng trai hiền lành. Hai người sống hạnh phúc, còn phú ông thì cũng bớt tham lam hơn.
CÂY TRE TRĂM ĐỐT
Ngày xưa, có một chàng trai nông dân hiền lành, chăm chỉ làm thuê cho một lão phú hộ tham lam. Thấy chàng thật thà, phú ông hứa rằng nếu chàng làm lụng siêng năng thì sẽ gả con gái cho. Tin lời, chàng trai ngày nào cũng dậy sớm, cày bừa, làm mọi việc nặng nhọc không nề hà.
Khi công việc đã xong xuôi, phú ông lại nuốt lời. Lão tìm đủ cách để đuổi chàng đi và còn định gả con gái cho người giàu có khác. Chàng trai buồn bã nhưng không thể làm gì.
Thương tình, Bụt hiện lên và hỏi chuyện. Khi nghe chàng kể hết sự việc, Bụt bèn chỉ cho chàng lên rừng chặt một cây tre trăm đốt. Nhưng trong rừng chỉ toàn tre ngắn. Bụt mỉm cười, dạy chàng đọc câu thần chú: “Khắc nhập! Khắc nhập!”. Lạ thay, mỗi lần chàng đọc chú, những đốt tre rời nhau liền nối lại, cho đến khi đủ đúng một trăm đốt. Bụt lại dặn: khi nào cần tách ra thì đọc: “Khắc xuất! Khắc xuất!”.
Chàng mang cây tre trăm đốt về nhà phú ông đúng lúc lão đang làm lễ cưới cho con gái. Phú ông há hốc mồm khi thấy điều kỳ lạ và đành chịu thua. Sau khi mọi chuyện sáng tỏ, chàng đọc “Khắc xuất!”, cây tre tách ra và trở về bình thường.
Cuối cùng, phú ông phải giữ lời hứa gả con gái cho chàng trai hiền lành. Hai người sống hạnh phúc, còn phú ông thì cũng bớt tham lam hơn.
Câu 5.Dấu gạch ngang dùng để đánh dấu lời thoại của các nhân vật.
Câu 5. Khi thấy Vân trực nhật rất chu đáo: lớp sạch, bàn ghế ngăn nắp, bảng viết rõ ràng… khiến Quốc thở phào và thay đổi suy nghĩ về bạn.
Câu 6.Câu chuyện ca ngợi bạn Vân – một lớp trưởng nhỏ bé nhưng chăm chỉ, trách nhiệm, tốt bụng và xứng đáng để các bạn nể phục.
câu 7.Vân là người chăm chỉ, có trách nhiệm, hiền lành, sống vì tập thể, tuy nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, đảm đang và rất đáng được tin tưởng.
câu 8.Bài học: Cần sống có trách nhiệm, siêng năng, biết quan tâm giúp đỡ người khác; không nên vội đánh giá ai chỉ qua vẻ bề ngoài mà hãy nhìn vào hành động và phẩm chất của họ.
Câu 9. a. Hình ảnh nhân hoá trong bài:
- “Quốc thở phào”
- “Lâm trợn mắt nhìn”
- (đều dùng động tác – cảm xúc như người lớn để miêu tả bạn nhỏ)
b. Câu văn có dùng nhân hoá (ví dụ):
Những bông hoa ngoài sân như mỉm cười đón chúng em đến lớp.”