Hoàng Thị Tâm Loan

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Thị Tâm Loan
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Bài thơ "Than đạo học" của Trần Tế Xương là một bức tranh biếm họa sắc sảo về sự suy tàn của Nho học buổi giao thời. Về nội dung, tác giả đã phơi bày thực trạng chua chát: khi giá trị của chữ Hán bị đẩy lùi trước làn sóng thực dân, việc học trở nên nhốn nháo và mất đi sự tôn nghiêm. Hình ảnh "cô hàng bán sách lim dim ngủ" hay "thầy khóa tư lương nhấp nhổm" đã lột tả sự tẻ nhạt, bất ổn của nền giáo dục đương thời. Đau xót hơn, "sĩ khí" – thứ quý giá nhất của kẻ sĩ – giờ đây bạc nhược như "gà phải cáo", còn văn chương lại trở thành công cụ "liều lĩnh đấm ăn xôi" để mưu cầu lợi lộc. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thất ngôn bát cú điêu luyện với phép đối chỉnh chu ở phần thực và luận. Cách sử dụng từ ngữ giàu hình ảnh, đặc biệt là các từ láy (lim dim, nhấp nhổm, rụt rè) kết hợp với giọng điệu mỉa mai, tự trào đã tạo nên sức công phá mạnh mẽ vào thực tại. Tú Xương không chỉ giễu người mà còn tự giễu mình, từ đó bộc lộ nỗi đau của một trí thức nặng lòng với vận nước nhưng bất lực trước thời cuộc

Câu 2:

Nếu như cách đây hơn một thế kỷ, nhà thơ Tú Xương từng ngậm ngùi than thở trước sự suy tàn của "Đạo học" bằng những vần thơ đầy chua chát: "Mười người đi học, chín người thôi", thì ngày nay, giáo dục đã trở thành quốc sách hàng đầu với những điều kiện học tập lý tưởng nhất. Thế nhưng, giữa dòng chảy của thời đại 4.0, câu hỏi về ý thức học tập của học sinh vẫn luôn là một vấn đề mang tính thời sự nóng hổi. Liệu thế hệ trẻ hôm nay đang học tập bằng tất cả niềm đam mê, khát vọng hay chỉ đang loay hoay trong vòng xoáy của bằng cấp và sự đối phó? Xét về bản chất, ý thức học tập không đơn thuần là việc hoàn thành bài tập về nhà, mà là một cuộc "cách mạng" trong tư duy: từ thụ động tiếp nhận sang chủ động chiếm lĩnh tri thức. Nếu như trong thơ Tú Xương, "đạo học" bị rẻ rúng do thời thế đổi thay, thì ngày nay, khi mọi cánh cửa tri thức đều mở rộng, ý thức lại chính là chiếc la bàn định vị giá trị của mỗi học sinh giữa đại dương thông tin mênh mông. Trong bức tranh giáo dục hiện đại, ta thấy những gam màu sáng đầy hy vọng. Đó là hình ảnh những học sinh không còn "rụt rè gà phải cáo" mà tự tin tranh biện, làm chủ các diễn đàn khoa học quốc tế. Với sự hỗ trợ của công nghệ, tinh thần tự học của các bạn đã vượt ra khỏi lũy tre làng, chạm đến những giáo trình của các đại học danh tiếng thế giới. Ở đó, học tập không phải là gánh nặng, mà là một sự tận hưởng, một khát khao mãnh liệt được khai phóng bản thân để trở thành những công dân toàn cầu bản lĩnh. Những bạn trẻ ấy hiểu rằng, trong cuộc đua trí tuệ, dừng lại đồng nghĩa với việc bị đào thải. Thế nhưng, lật ngược lại vấn đề, xã hội vẫn không khỏi trăn trở trước những "vùng tối" trong thái độ học tập. Có một bộ phận học sinh đang rơi vào cái bẫy của sự tiện lợi. Khi trí tuệ nhân tạo và các ứng dụng giải bài sẵn chỉ cách một cái chạm tay, nhiều bạn đã vô tình đánh mất khả năng tư duy độc lập. Lối học "đấm ăn xôi", học vì hư danh và điểm số ảo đang biến tri thức trở thành một món hàng thực dụng hơn là một giá trị tâm hồn. Thay vì rèn luyện "sĩ khí", một số lại chọn cách "liều lĩnh" gian lận, biến giảng đường thành nơi đối phó. Đây không chỉ là sự xuống cấp về kiến thức mà còn là sự xói mòn về nhân cách, tạo ra những "trí thức rỗng" giữa một thời đại đòi hỏi chất xám thực thụ. Nguyên nhân của thực trạng này bắt nguồn từ sự lệch lạc trong quan niệm "học để làm quan, học để giàu" vẫn còn âm ỉ chảy trong huyết quản của nhiều gia đình, tạo nên áp lực thành tích kinh khủng. Tuy nhiên, nguyên nhân cốt lõi vẫn là sự thiếu hụt lý tưởng sống của cá nhân. Chúng ta cần hiểu rằng, tri thức là quyền lực, nhưng ý thức mới là người điều khiển quyền lực đó. Một học sinh có thể không phải là người thông minh nhất, nhưng nhất định phải là người có thái độ học tập cầu thị nhất. Thời gian có thể phủ bụi lên những bảng vàng đại khoa, nhưng giá trị của sự học thì mãi mãi là dòng chảy bất tử của nhân loại. Nhìn lại nỗi đau của Tú Xương về một thời "Đạo học" ngả nghiêng, chúng ta càng hiểu rằng: Tri thức nếu thiếu đi ý thức cũng giống như một con thuyền lộng lẫy nhưng không có bánh lái, dễ dàng chìm nghỉm giữa đại dương hư danh. Mỗi học sinh hôm nay đừng chỉ học để "đấm ăn xôi", để lấp đầy những bảng điểm vô hồn; mà hãy học để khai mở tâm trí, học để thắp sáng bản ngã và rèn giũa một "sĩ khí" kiên cường giữa thời đại số. Sau cùng, học tập không phải là đổ đầy một chiếc bình, mà là thắp sáng một ngọn lửa. Và chính ý thức học tập chân chính sẽ là ngọn lửa bền bỉ nhất, giúp chúng ta không chỉ làm chủ vận mệnh chính mình mà còn góp phần viết nên một chương mới đầy kiêu hãnh cho dân tộc Việt Nam.


Câu 1: Bài thơ "Than đạo học" của Trần Tế Xương là một bức tranh biếm họa sắc sảo về sự suy tàn của Nho học buổi giao thời. Về nội dung, tác giả đã phơi bày thực trạng chua chát: khi giá trị của chữ Hán bị đẩy lùi trước làn sóng thực dân, việc học trở nên nhốn nháo và mất đi sự tôn nghiêm. Hình ảnh "cô hàng bán sách lim dim ngủ" hay "thầy khóa tư lương nhấp nhổm" đã lột tả sự tẻ nhạt, bất ổn của nền giáo dục đương thời. Đau xót hơn, "sĩ khí" – thứ quý giá nhất của kẻ sĩ – giờ đây bạc nhược như "gà phải cáo", còn văn chương lại trở thành công cụ "liều lĩnh đấm ăn xôi" để mưu cầu lợi lộc. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thất ngôn bát cú điêu luyện với phép đối chỉnh chu ở phần thực và luận. Cách sử dụng từ ngữ giàu hình ảnh, đặc biệt là các từ láy (lim dim, nhấp nhổm, rụt rè) kết hợp với giọng điệu mỉa mai, tự trào đã tạo nên sức công phá mạnh mẽ vào thực tại. Tú Xương không chỉ giễu người mà còn tự giễu mình, từ đó bộc lộ nỗi đau của một trí thức nặng lòng với vận nước nhưng bất lực trước thời cuộc

Câu 2:

Nếu như cách đây hơn một thế kỷ, nhà thơ Tú Xương từng ngậm ngùi than thở trước sự suy tàn của "Đạo học" bằng những vần thơ đầy chua chát: "Mười người đi học, chín người thôi", thì ngày nay, giáo dục đã trở thành quốc sách hàng đầu với những điều kiện học tập lý tưởng nhất. Thế nhưng, giữa dòng chảy của thời đại 4.0, câu hỏi về ý thức học tập của học sinh vẫn luôn là một vấn đề mang tính thời sự nóng hổi. Liệu thế hệ trẻ hôm nay đang học tập bằng tất cả niềm đam mê, khát vọng hay chỉ đang loay hoay trong vòng xoáy của bằng cấp và sự đối phó? Xét về bản chất, ý thức học tập không đơn thuần là việc hoàn thành bài tập về nhà, mà là một cuộc "cách mạng" trong tư duy: từ thụ động tiếp nhận sang chủ động chiếm lĩnh tri thức. Nếu như trong thơ Tú Xương, "đạo học" bị rẻ rúng do thời thế đổi thay, thì ngày nay, khi mọi cánh cửa tri thức đều mở rộng, ý thức lại chính là chiếc la bàn định vị giá trị của mỗi học sinh giữa đại dương thông tin mênh mông. Trong bức tranh giáo dục hiện đại, ta thấy những gam màu sáng đầy hy vọng. Đó là hình ảnh những học sinh không còn "rụt rè gà phải cáo" mà tự tin tranh biện, làm chủ các diễn đàn khoa học quốc tế. Với sự hỗ trợ của công nghệ, tinh thần tự học của các bạn đã vượt ra khỏi lũy tre làng, chạm đến những giáo trình của các đại học danh tiếng thế giới. Ở đó, học tập không phải là gánh nặng, mà là một sự tận hưởng, một khát khao mãnh liệt được khai phóng bản thân để trở thành những công dân toàn cầu bản lĩnh. Những bạn trẻ ấy hiểu rằng, trong cuộc đua trí tuệ, dừng lại đồng nghĩa với việc bị đào thải. Thế nhưng, lật ngược lại vấn đề, xã hội vẫn không khỏi trăn trở trước những "vùng tối" trong thái độ học tập. Có một bộ phận học sinh đang rơi vào cái bẫy của sự tiện lợi. Khi trí tuệ nhân tạo và các ứng dụng giải bài sẵn chỉ cách một cái chạm tay, nhiều bạn đã vô tình đánh mất khả năng tư duy độc lập. Lối học "đấm ăn xôi", học vì hư danh và điểm số ảo đang biến tri thức trở thành một món hàng thực dụng hơn là một giá trị tâm hồn. Thay vì rèn luyện "sĩ khí", một số lại chọn cách "liều lĩnh" gian lận, biến giảng đường thành nơi đối phó. Đây không chỉ là sự xuống cấp về kiến thức mà còn là sự xói mòn về nhân cách, tạo ra những "trí thức rỗng" giữa một thời đại đòi hỏi chất xám thực thụ. Nguyên nhân của thực trạng này bắt nguồn từ sự lệch lạc trong quan niệm "học để làm quan, học để giàu" vẫn còn âm ỉ chảy trong huyết quản của nhiều gia đình, tạo nên áp lực thành tích kinh khủng. Tuy nhiên, nguyên nhân cốt lõi vẫn là sự thiếu hụt lý tưởng sống của cá nhân. Chúng ta cần hiểu rằng, tri thức là quyền lực, nhưng ý thức mới là người điều khiển quyền lực đó. Một học sinh có thể không phải là người thông minh nhất, nhưng nhất định phải là người có thái độ học tập cầu thị nhất. Thời gian có thể phủ bụi lên những bảng vàng đại khoa, nhưng giá trị của sự học thì mãi mãi là dòng chảy bất tử của nhân loại. Nhìn lại nỗi đau của Tú Xương về một thời "Đạo học" ngả nghiêng, chúng ta càng hiểu rằng: Tri thức nếu thiếu đi ý thức cũng giống như một con thuyền lộng lẫy nhưng không có bánh lái, dễ dàng chìm nghỉm giữa đại dương hư danh. Mỗi học sinh hôm nay đừng chỉ học để "đấm ăn xôi", để lấp đầy những bảng điểm vô hồn; mà hãy học để khai mở tâm trí, học để thắp sáng bản ngã và rèn giũa một "sĩ khí" kiên cường giữa thời đại số. Sau cùng, học tập không phải là đổ đầy một chiếc bình, mà là thắp sáng một ngọn lửa. Và chính ý thức học tập chân chính sẽ là ngọn lửa bền bỉ nhất, giúp chúng ta không chỉ làm chủ vận mệnh chính mình mà còn góp phần viết nên một chương mới đầy kiêu hãnh cho dân tộc Việt Nam.


Câu 1. Bài thơ được viết theo thể Thất ngôn bát cú Đường luật (8 câu, mỗi câu 7 chữ; tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc niêm, luật, đối và vần). Câu 2. Đề tài của bài thơ là Khoa cử và nhà nho trong buổi giao thời. Cụ thể là sự suy tàn của Nho học và thực trạng nhốn nháo, biến chất của nền giáo dục cũ dưới tác động của chế độ thực dân. Câu 3. Lý do "Đạo học ngày nay đã chán rồi" Tác giả nhận định như vậy vì: Sự thay đổi về thời thế: Thực dân Pháp bắt đầu cải cách thi cử, bớt chữ Hán, tăng chữ quốc ngữ và tiếng Pháp khiến Nho học mất đi vị thế độc tôn. Người học sa sút: "Mười người đi học, chín người thôi" – tinh thần học tập của sĩ tử không còn kiên định, người ta không còn thiết tha với kinh sử. Sự xuống cấp của đạo đức và tri thức: Việc học không còn vì mục đích tu thân, giúp đời mà trở nên "liều lĩnh", thực dụng, thậm chí biến thành công cụ kiếm sống rẻ rúng ("đấm ăn xôi"). Câu 4. Nhận xét về việc sử dụng từ láy Tú Xương đã sử dụng các từ láy rất đắc địa như: lim dim, nhấp nhổm, rụt rè, liều lĩnh. Tác dụng biểu cảm: Khắc họa sinh động trạng thái tâm lý và diện mạo của các nhân vật. Từ "lim dim" gợi sự mệt mỏi, chán chường; "nhấp nhổm" cho thấy sự bất ổn, không yên lòng của người thầy; "rụt rè" và "liều lĩnh" lột tả sự bạc nhược và thái độ xốc nổi, bất chấp của sĩ tử. Tác dụng châm biếm: Tạo nên giọng điệu hài hước nhưng cay đắng, góp phần làm nổi bật sự bát nháo, thảm hại của "cái xác" Nho học thời bấy giờ. Câu 5. Nội dung của bài thơ Bài thơ là bức tranh hiện thực về sự suy tàn của Nho học những năm cuối thế kỷ XIX - đầu thế kỷ XX. Qua đó, Tú Xương bày tỏ nỗi đau xót trước sự xuống cấp của các giá trị đạo đức, tri thức và khí tiết của người trí thức (sĩ phu). Bài thơ cũng thể hiện thái độ mỉa mai, châm biếm sâu cay đối với xã hội thực dân nửa phong kiến nhố nhăng, đồng thời cho thấy cái "tôi" cô đơn, bất lực nhưng đầy trăn trở của nhà thơ trước vận mệnh dân tộc

Câu 1.

Bài thơ được viết theo thể Thất ngôn bát cú Đường luật (8 câu, mỗi câu 7 chữ; tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc niêm, luật, đối và vần). Câu 2. Đề tài Đề tài của bài thơ là Khoa cử và nhà nho trong buổi giao thời. Cụ thể là sự suy tàn của Nho học và thực trạng nhốn nháo, biến chất của nền giáo dục cũ dưới tác động của chế độ thực dân. Câu 3. Lý do "Đạo học ngày nay đã chán rồi" Tác giả nhận định như vậy vì: Sự thay đổi về thời thế: Thực dân Pháp bắt đầu cải cách thi cử, bớt chữ Hán, tăng chữ quốc ngữ và tiếng Pháp khiến Nho học mất đi vị thế độc tôn. Người học sa sút: "Mười người đi học, chín người thôi" – tinh thần học tập của sĩ tử không còn kiên định, người ta không còn thiết tha với kinh sử. Sự xuống cấp của đạo đức và tri thức: Việc học không còn vì mục đích tu thân, giúp đời mà trở nên "liều lĩnh", thực dụng, thậm chí biến thành công cụ kiếm sống rẻ rúng ("đấm ăn xôi"). Câu 4. Nhận xét về việc sử dụng từ láy Tú Xương đã sử dụng các từ láy rất đắc địa như: lim dim, nhấp nhổm, rụt rè, liều lĩnh. Tác dụng biểu cảm: Khắc họa sinh động trạng thái tâm lý và diện mạo của các nhân vật. Từ "lim dim" gợi sự mệt mỏi, chán chường; "nhấp nhổm" cho thấy sự bất ổn, không yên lòng của người thầy; "rụt rè" và "liều lĩnh" lột tả sự bạc nhược và thái độ xốc nổi, bất chấp của sĩ tử. Tác dụng châm biếm: Tạo nên giọng điệu hài hước nhưng cay đắng, góp phần làm nổi bật sự bát nháo, thảm hại của "cái xác" Nho học thời bấy giờ. Câu 5. Nội dung của bài thơ Bài thơ là bức tranh hiện thực về sự suy tàn của Nho học những năm cuối thế kỷ XIX - đầu thế kỷ XX. Qua đó, Tú Xương bày tỏ nỗi đau xót trước sự xuống cấp của các giá trị đạo đức, tri thức và khí tiết của người trí thức (sĩ phu). Bài thơ cũng thể hiện thái độ mỉa mai, châm biếm sâu cay đối với xã hội thực dân nửa phong kiến nhố nhăng, đồng thời cho thấy cái "tôi" cô đơn, bất lực nhưng đầy trăn trở của nhà thơ trước vận mệnh dân tộc.