Ma Thị Mỹ Duyên
Giới thiệu về bản thân
*Câu 1:
Văn bản "Giữa người với người" (trích "Chuyện trò"của Cao Huy Thuần )mang đến bài học sâu sắc về tình yêu thương,sự thấu cảm và kết nối giữa con người trong xã hội hiện đại.Tác giả khẳng định tình người không phải là điều gì xa xôi mà hiện hữu ngay trong những hành động nhỏ bé,sự lắng nghe và thấu hiểu lẫn nhau.Bằng ngôn từ nhẹ nhàng,giàu triết lý,đoạn trích nhấn mạnh rằng sự vô cảm là rào cản lớn nhất ngăn cách con người ,khiến cuộc sống trở nên lạnh lẽo.Văn bản như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía về việc " mở lòng",lam tỏa sự ấm áp để xóa bỏ bức tường ngăn cách giữa người với người,tạo nên một cộng đồng nhân văn,gắn kết.Qua đó,ta nhận thấy tình thương chính là sợi dây bền chặt nhất nối liền các trái tim,làm cho cuộc sống ý nghĩa hơn
*Câu 2
Trong đời sống hối hả và đầy rẫy những biến động của xã hội hiện đại, nơi công nghệ kết nối chúng ta ở khoảng cách xa xôi nhưng đôi khi lại làm chúng ta xa cách chính những người thân yêu,một căn bệnh tâm hồn âm thầm nhưng đầy ám ảnh đang dần len lỏi: sự thờ ơ,vô cảm.Không phải là một căn bệnh thể chất ,nhưng sự vô vảm đang gặm nhấm dần những giá trị đạo đức cốt lõi,làm tổn thương tâm hồn và đe dọa sự phát triển lành mạnh của một cộng đồng.
Sự thờ ơ,vô cảm thể hiện ở muôn hình vạn trạng ,len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống.Đó có thể là hình ảnh một người trẻ dửng dưng lướt qua một vụ tai nạn giao thông trên đường,thay vì dừng lại giúp đỡ hay bóa tin.Đó là sự im lặng đáng sợ khi chứng kiến bạn bè bị bắt nạt,phải chịu bất công,chỉ vì nỗi sợ "phiền phức"hay "liên lụy".Ngay cả trong những khoảnh khắc tưởng chừng ấm áp nhất,sự vô cảm cũng có thể hiện diện:Bữa cơm gia đình vắng bóng những lời hỏi han ,cha mẹ và con cái chìm đắm trong thế giới riêng của những tín hiệu cảm xúc mong manh từ đối phương.Đôi khi,nó còn len lỏi vào những câu chuyện tưởng chừng xa lạ trên mạng xã hội,nơi những bình luận ác ý,những phán xét phiến diện được tung ra một cách dễ dàng,mà người nói không hề đặt mình vào hoàn cảnh của người khác,gây ra những tôn thương tinh thần sâu sắc.
Đâu là nguyên nhân dẫn đến hiện tượng đáng lo ngại này? Một phần lớn xuất phát từ chính sự phát triển chóng mặt của công nghệ và mạng xã hội.Thế giới ảo tuy mang lại nhiều lợi ích,nhưng cũng vô tình tạo ra một bức tường ngăn cách con người với thế giới thực,khiến chúng ta quen với việc tương tác qua màn hình,quen với những cảm xúc được lọc qua bộ lọc kỹ thuật số,và dần đánh mất khả năng đồng cảm với những nỗi đau,niềm vui chân thực.Bên cạnh đó,áp lực học tập, công việc ,cùng với lối sống thực dụng,đề cao vật chất trong xã hội hiện đại cũng bào mòn dần cảm xúc,khiến con người trở nên chai sạm,chỉ biết tập trung vào mục tiêu cá nhân mà quên đi những giá trị tinh thần.Môi trường sống đôi khi cũng góp phần gieo rắc nỗi sợ hãi,khi việc giúp đỡ người khác có thể bị lợi dụng hoặc gây rắc rối không đáng có,khiến nhiều người trẻ e dè trong việc thể hiện lòng tốt.
Hậu quả của sự vô cảm là không hề nhỏ.Đối với mỗi cá nhân ,nó làm tâm hồn trở nên khô cằn,thiếu đi khả năng kết nối,sẻ chia ,dẫn đến sự cô đơn và trống rỗng trong cuộc sống.Một trái tim không biết rung động,không biết yêu thương và đồng cảm sẽ khó có thể trải nghiệm trọn vẹn ý nghĩa của cuộc đời.Trên bình diện xã hội,sự vô cảm làm suy yếu những giá trị đạo đức,làm nhạt phai đi truyền thống tương thân tương ái tốt đẹp của dân tộc,đe dọa sự đoàn kêt vsf gắn bó cộng đồng.Một xã hội mà con người quay lưng lại với nhau,chỉ biết nghĩ đến lợi ích cá nhân,sẽ trở thành một xã hội lạnh lẽo,thiếu vắng tình người và khó có thể phát triển bền vững.
Để đẩy lùi căn bệnh vô cảm,cần có một sự chung tay của toàn xã hội.Gia đình đóng vai trò nền tảng ,cần quan tâm giáo dục con cái về lòng yêu thương,sự đồng cảm và trách nhiệm đối với cộng đồng.Nhà trường không chỉ truyền thụ kiến thức mà còn cần chú trọng giáo dục kỹ năng sống,bồi dưỡng tâm hồn và tạo cơ hội cho học sinh tham gia các hoạt động xã hội ý nghĩa.Bản thân mỗi người trẻ cần ý thức được tác hại của lối sống thờ ơ,chủ động tìm kiếm những trải nghiệm thực tế,kết nối với thể giới xung quanh bằng trái tim cởi mở.Có thể bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất:một lời cảm ơn chân thành,một cử chỉ giúp đỡ người gặp khó khăn,một sự quan tâm dành cho những người thân yêu.Các phương tiện truyền thông cũng cần lên án những hành vi vô cảm,đồng thời lan tỏa những câu chuyện đẹp về lòng tốt và sự sẻ chia, như chương trình"Điều tử tế" hay "Những bước chân vì cộng đồng",để khơi dậy những giá trị nhân văn trong mỗi con người.
Sống không vô cảm không đòi hỏi điều gì quá lớn lao,đôi khi chỉ cần một ánh mắt thấu hiểu,một câu "bạn ổn chứ?" cũng đủ để sưởi ấm một tâm hồn đang chơi vơi.Bởi lẽ,tuổi trẻ không chỉ là quãng thời gian để tận hưởng,mà còn là để cho đi,để cống hiến và để yêu thương.Một tría tim biết rung động trước nỗi đau của người khác,biết sẻ chia và đồng hành,sẽ làm cho cuộc sống trở nên ý nghĩa và tốt đẹp hơn.Chống lại sự vô cảm chính là cách mỗi người trẻ thắp ánh sáng lên ngọn lửa nhân ái,góp phần xây dựng một cộng đồng ngày càng văn minh và giàu tình người.
*Câu 1:
Văn bản "Giữa người với người" (trích "Chuyện trò"của Cao Huy Thuần )mang đến bài học sâu sắc về tình yêu thương,sự thấu cảm và kết nối giữa con người trong xã hội hiện đại.Tác giả khẳng định tình người không phải là điều gì xa xôi mà hiện hữu ngay trong những hành động nhỏ bé,sự lắng nghe và thấu hiểu lẫn nhau.Bằng ngôn từ nhẹ nhàng,giàu triết lý,đoạn trích nhấn mạnh rằng sự vô cảm là rào cản lớn nhất ngăn cách con người ,khiến cuộc sống trở nên lạnh lẽo.Văn bản như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía về việc " mở lòng",lam tỏa sự ấm áp để xóa bỏ bức tường ngăn cách giữa người với người,tạo nên một cộng đồng nhân văn,gắn kết.Qua đó,ta nhận thấy tình thương chính là sợi dây bền chặt nhất nối liền các trái tim,làm cho cuộc sống ý nghĩa hơn
*Câu 2
Trong đời sống hối hả và đầy rẫy những biến động của xã hội hiện đại, nơi công nghệ kết nối chúng ta ở khoảng cách xa xôi nhưng đôi khi lại làm chúng ta xa cách chính những người thân yêu,một căn bệnh tâm hồn âm thầm nhưng đầy ám ảnh đang dần len lỏi: sự thờ ơ,vô cảm.Không phải là một căn bệnh thể chất ,nhưng sự vô vảm đang gặm nhấm dần những giá trị đạo đức cốt lõi,làm tổn thương tâm hồn và đe dọa sự phát triển lành mạnh của một cộng đồng.
Sự thờ ơ,vô cảm thể hiện ở muôn hình vạn trạng ,len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống.Đó có thể là hình ảnh một người trẻ dửng dưng lướt qua một vụ tai nạn giao thông trên đường,thay vì dừng lại giúp đỡ hay bóa tin.Đó là sự im lặng đáng sợ khi chứng kiến bạn bè bị bắt nạt,phải chịu bất công,chỉ vì nỗi sợ "phiền phức"hay "liên lụy".Ngay cả trong những khoảnh khắc tưởng chừng ấm áp nhất,sự vô cảm cũng có thể hiện diện:Bữa cơm gia đình vắng bóng những lời hỏi han ,cha mẹ và con cái chìm đắm trong thế giới riêng của những tín hiệu cảm xúc mong manh từ đối phương.Đôi khi,nó còn len lỏi vào những câu chuyện tưởng chừng xa lạ trên mạng xã hội,nơi những bình luận ác ý,những phán xét phiến diện được tung ra một cách dễ dàng,mà người nói không hề đặt mình vào hoàn cảnh của người khác,gây ra những tôn thương tinh thần sâu sắc.
Đâu là nguyên nhân dẫn đến hiện tượng đáng lo ngại này? Một phần lớn xuất phát từ chính sự phát triển chóng mặt của công nghệ và mạng xã hội.Thế giới ảo tuy mang lại nhiều lợi ích,nhưng cũng vô tình tạo ra một bức tường ngăn cách con người với thế giới thực,khiến chúng ta quen với việc tương tác qua màn hình,quen với những cảm xúc được lọc qua bộ lọc kỹ thuật số,và dần đánh mất khả năng đồng cảm với những nỗi đau,niềm vui chân thực.Bên cạnh đó,áp lực học tập, công việc ,cùng với lối sống thực dụng,đề cao vật chất trong xã hội hiện đại cũng bào mòn dần cảm xúc,khiến con người trở nên chai sạm,chỉ biết tập trung vào mục tiêu cá nhân mà quên đi những giá trị tinh thần.Môi trường sống đôi khi cũng góp phần gieo rắc nỗi sợ hãi,khi việc giúp đỡ người khác có thể bị lợi dụng hoặc gây rắc rối không đáng có,khiến nhiều người trẻ e dè trong việc thể hiện lòng tốt.
Hậu quả của sự vô cảm là không hề nhỏ.Đối với mỗi cá nhân ,nó làm tâm hồn trở nên khô cằn,thiếu đi khả năng kết nối,sẻ chia ,dẫn đến sự cô đơn và trống rỗng trong cuộc sống.Một trái tim không biết rung động,không biết yêu thương và đồng cảm sẽ khó có thể trải nghiệm trọn vẹn ý nghĩa của cuộc đời.Trên bình diện xã hội,sự vô cảm làm suy yếu những giá trị đạo đức,làm nhạt phai đi truyền thống tương thân tương ái tốt đẹp của dân tộc,đe dọa sự đoàn kêt vsf gắn bó cộng đồng.Một xã hội mà con người quay lưng lại với nhau,chỉ biết nghĩ đến lợi ích cá nhân,sẽ trở thành một xã hội lạnh lẽo,thiếu vắng tình người và khó có thể phát triển bền vững.
Để đẩy lùi căn bệnh vô cảm,cần có một sự chung tay của toàn xã hội.Gia đình đóng vai trò nền tảng ,cần quan tâm giáo dục con cái về lòng yêu thương,sự đồng cảm và trách nhiệm đối với cộng đồng.Nhà trường không chỉ truyền thụ kiến thức mà còn cần chú trọng giáo dục kỹ năng sống,bồi dưỡng tâm hồn và tạo cơ hội cho học sinh tham gia các hoạt động xã hội ý nghĩa.Bản thân mỗi người trẻ cần ý thức được tác hại của lối sống thờ ơ,chủ động tìm kiếm những trải nghiệm thực tế,kết nối với thể giới xung quanh bằng trái tim cởi mở.Có thể bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất:một lời cảm ơn chân thành,một cử chỉ giúp đỡ người gặp khó khăn,một sự quan tâm dành cho những người thân yêu.Các phương tiện truyền thông cũng cần lên án những hành vi vô cảm,đồng thời lan tỏa những câu chuyện đẹp về lòng tốt và sự sẻ chia, như chương trình"Điều tử tế" hay "Những bước chân vì cộng đồng",để khơi dậy những giá trị nhân văn trong mỗi con người.
Sống không vô cảm không đòi hỏi điều gì quá lớn lao,đôi khi chỉ cần một ánh mắt thấu hiểu,một câu "bạn ổn chứ?" cũng đủ để sưởi ấm một tâm hồn đang chơi vơi.Bởi lẽ,tuổi trẻ không chỉ là quãng thời gian để tận hưởng,mà còn là để cho đi,để cống hiến và để yêu thương.Một tría tim biết rung động trước nỗi đau của người khác,biết sẻ chia và đồng hành,sẽ làm cho cuộc sống trở nên ý nghĩa và tốt đẹp hơn.Chống lại sự vô cảm chính là cách mỗi người trẻ thắp ánh sáng lên ngọn lửa nhân ái,góp phần xây dựng một cộng đồng ngày càng văn minh và giàu tình người.
a,Đặc điểm dân cư của Nhật Bản:
+Là nước đông dân ,năm 2020 là 126,2 triệu người ,tỉ lệ gia tăng dân số thấp và có xu hướng giảm
+Cơ cấu dân số già,số dân ở nhóm 0-14 tuổi chiếm 12% dân số ,số dân ở nhóm từ 65 tuổi trở lên chiếm 29% dân số; tuổi thọ trung bình cao nhất thế giới ( 84 tuổi năm 2020)
+Mật độ dân số trung bình khoảng 228 người/km2 , phân bố dân cư không đều
+Tỉ lệ dân thành thị cao và tăng nhanh,nhiều đô thị nối với nhau tạo thành dải đô thị như Ô-xa-ca,Kô-bê,Tô-ky-ô
+Có các dân tộc: Ya-ma -tô(98% dân số)và Riu-kiu,Ai-nu. Tôn giáo chính là đạo Shin-tô và đạo Phật
b,Dân số theo tuổi có ảnh hưởng :
-Hiện tượng già hóa dân số gia tăng phát sinh các vấn đề lớn vè tăng trưởng kinh tế và chế độ phúc lợi xã hội
+Do già hóa dân số và giảm tỉ lệ sinh ,lực lượng lao động giảm ,dẫn tới sự trì trệ của tăng trưởng kinh tế
+Số người cao tuổi tăng cao sẽ dẫn tới những khó khăn trong phúc lợi xã hội liên quan tới y tế và điều dưỡng.
a,Đặc điểm dân cư của Nhật Bản:
+Là nước đông dân ,năm 2020 là 126,2 triệu người ,tỉ lệ gia tăng dân số thấp và có xu hướng giảm
+Cơ cấu dân số già,số dân ở nhóm 0-14 tuổi chiếm 12% dân số ,số dân ở nhóm từ 65 tuổi trở lên chiếm 29% dân số; tuổi thọ trung bình cao nhất thế giới ( 84 tuổi năm 2020)
+Mật độ dân số trung bình khoảng 228 người/km2 , phân bố dân cư không đều
+Tỉ lệ dân thành thị cao và tăng nhanh,nhiều đô thị nối với nhau tạo thành dải đô thị như Ô-xa-ca,Kô-bê,Tô-ky-ô
+Có các dân tộc: Ya-ma -tô(98% dân số)và Riu-kiu,Ai-nu. Tôn giáo chính là đạo Shin-tô và đạo Phật
b,Dân số theo tuổi có ảnh hưởng :
-Hiện tượng già hóa dân số gia tăng phát sinh các vấn đề lớn vè tăng trưởng kinh tế và chế độ phúc lợi xã hội
+Do già hóa dân số và giảm tỉ lệ sinh ,lực lượng lao động giảm ,dẫn tới sự trì trệ của tăng trưởng kinh tế
+Số người cao tuổi tăng cao sẽ dẫn tới những khó khăn trong phúc lợi xã hội liên quan tới y tế và điều dưỡng.