Nguyễn Văn An

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Văn An
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a Dấu hiệu nổi bật giúp nhận ra lỗi về mạch lạc trong đoạn văn là sự thiếu logic và không nhất quán trong việc trình bày các ý. Cụ thể, câu "Nó tuy rất tiện lợi trong việc đáp ứng nhiều nhu cầu của con người trong cuộc sống hiện đại, nhưng lại khó giúp ta tìm được sự yên tĩnh, lắng sâu trong tâm hồn" không liên kết chặt chẽ với các câu trước đó.

b Lỗi liên kết trong đoạn văn thể hiện ở việc sử dụng từ ngữ không phù hợp để nối các câu. Cụ thể, từ "Nó" ở đầu câu cuối cùng được dùng để thay thế cho "điện thoại thông minh" nhưng lại không thể hiện rõ mối quan hệ logic giữa hai câu. Câu cuối cùng có nội dung đối lập với các câu trước đó, nhưng lại thiếu từ nối thể hiện sự đối lập một cách rõ ràng.

c Để đoạn văn có mạch lạc và liên kết hơn, có thể sửa lại như sau:

Cách 1: Thay từ "Nó" bằng "Điện thoại thông minh" hoặc "Thiết bị này" để làm rõ đối tượng được nói đến. Cách 2: Thêm từ nối thể hiện sự đối lập vào đầu câu cuối cùng. Ví dụ: "Tuy nhiên, điện thoại thông minh tuy rất tiện lợi..." hoặc "Mặc dù vậy, điện thoại thông minh tuy rất tiện lợi...". Cách 3: Sắp xếp lại trình tự các câu để các ý được trình bày một cách logic hơn, ví dụ: đưa câu nói về sự tiện lợi của điện thoại lên trước, sau đó mới nói đến mặt hạn chế của nó

a Phép lặp từ trong đoạn văn không tạo được sự liên kết chặt chẽ mà vẫn gây cảm giác rời rạc là do các câu văn chỉ lặp lại từ "hiền tài" mà không có sự phát triển ý hay mối quan hệ logic giữa các câu. Mỗi câu đưa ra một ý độc lập về hiền tài, không có sự nối tiếp, bổ sung cho nhau.

b Đoạn văn mắc lỗi thiếu mạch lạc. Các câu văn tuy cùng nói về một chủ đề (hiền tài) nhưng lại không có sự sắp xếp theo một trình tự hợp lý, thiếu các từ ngữ liên kết để tạo thành một dòng chảy ý liền mạch, khiến cho người đọc khó nắm bắt được ý chính và mối quan hệ giữa các câu.

a Vì nó là một chuỗi các câu văn có sự liên kết chặt chẽ về nội dung và hình thức, cùng tập trung thể hiện một ý chính, một chủ đề thống nhất. Đoạn văn này có câu mở đầu, các câu phát triển và câu kết thúc

b Mạch lạc về nội dung: Các câu văn đều xoay quanh chủ đề "lòng đồng cảm của con người" và mối liên hệ giữa lòng đồng cảm với "nghệ sĩ".

Mạch lạc về hình thức: Các câu văn được liên kết chặt chẽ với nhau bằng các phép liên kết như: Phép lặp: Lặp lại các từ ngữ như "nghệ thuật", "đồng cảm", "nghệ sĩ". Phép thế: Sử dụng các từ ngữ như "tấm lòng ấy", "những người ấy" để thay thế cho các cụm từ đã được nhắc đến trước đó. Phép nối: Sử dụng các từ nối như "Nói cách khác", "Chỉ vì", "nên", "chỉ có", "dù", "thì" để liên kết các câu và các vế câu.

c Dấu hiệu cho thấy sự liên kết giữa đoạn văn này và đoạn văn trước đó là cụm từ "Nói cách khác" ở đầu đoạn. Cụm từ này có tác dụng giải thích, diễn đạt lại một ý đã được trình bày ở đoạn trước, tạo sự kết nối chặt chẽ về mặt nội dung.

d Những từ ngữ được lặp lại nhiều lần: "lòng đồng cảm", "con người", "nghệ sĩ".

Tác dụng của việc lặp lại từ ngữ: Nhấn mạnh vào chủ đề chính của đoạn văn là lòng đồng cảm của con người. Tạo sự liên kết chặt chẽ giữa các câu, giúp đoạn văn trở nên mạch lạc, logic. Khẳng định và làm nổi bật mối quan hệ giữa lòng đồng cảm, con người và nghệ sĩ, thể hiện quan điểm của tác giả.

Văn bản "Hiền tài là nguyên khí của quốc gia": có mạch lạc và liên kết chặt chẽ, thể hiện qua luận đề thống nhất xuyên suốt các đoạn, cùng với việc sử dụng hiệu quả các phép liên kết như nối, thế, lặp để tạo sự liên kết logic giữa các câu và các đoạn văn.

Con người ta khi lớn rồi, tâm hồn phần lớn đã bị sự giả dối của xã hội làm cho vẩn đục. Chỉ có trẻ con mới giữ được sự đồng cảm tự nhiên đó "Chúng ta ai cũng từng là trẻ con. Thế giới trẻ thơ là một thế giới kỳ diệu, ở đó mọi thứ đều có thể trở nên đẹp đẽ và đáng yêu." "Nếu ta muốn giữ gìn sự đồng cảm và vẻ đẹp của cuộc sống, ta phải tìm lại được tâm hồn trẻ thơ trong mình Tác giả tin rằng trẻ em và tuổi thơ là nguồn cảm hứng vô tận cho người nghệ sĩ. Trẻ con nhìn thế giới với sự ngây thơ, tò mò và trí tưởng tượng phong phú, điều này giúp người nghệ sĩ tìm thấy những vẻ đẹp và ý nghĩa sâu sắc mà đôi khi người lớn bỏ qua. câu2 Tác giả phát hiện ra sự đồng cảm và một tâm hồn nghệ sĩ trong trẻ em, bao gồm sự đồng cảm tự nhiên với mọi thứ xung quanh từ con người đến động vật, thực vật Trẻ em có cách nhìn thế giới trong trẻo, ngây thơ, không vướng bận những toan tính như người lớn. Điều này tạo nên sự đồng cảm chân thành và sâu sắc.

Theo tác giả, mỗi người chúng ta chỉ thấy được một mặt của sự vật. Cùng một gốc cây, những người có nghề nghiệp khác nhau sẽ nhìn nhận nó dưới những góc độ khác nhau: Theo đoạn văn, cái nhìn của người họa sĩ đối với mọi sự vật trong thế giới khác hẳn với những người có nghề nghiệp khác như nhà khoa học, bác làm vườn hay thợ mộc.

Một đứa trẻ vào phòng tác giả và sắp xếp lại những đồ vật đang bị đặt sai vị trí như đồng hồ, chén trà, đôi giày và dây treo tranh. Khi tác giả cảm ơn, đứa trẻ giải thích rằng mình làm vậy vì cảm thấy "bứt rứt không yên" khi thấy các đồ vật bị đặt ở những vị trí không thoải mái. Đứa trẻ đã nhân hóa các đồ vật và thể hiện sự đồng cảm sâu sắc với chúng. Sau câu chuyện, tác giả nhận ra rằng tâm trạng của mình khi nhìn thấy một cảnh đẹp thực chất là sự đồng cảm với vị trí của các đồ vật. Vẻ đẹp và sự thư thái mà ta cảm nhận được là nhờ các đồ vật được đặt ở vị trí dễ chịu. Tác giả kết luận rằng sự đồng cảm không chỉ dành cho con người mà còn có thể mở rộng ra cả thế giới xung quanh, và đó là nguồn gốc của cái đẹp trong nghệ thuật.