Lương Thanh Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lương Thanh Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1:Việc di tích lịch sử xuống cấp là hồi chuông báo động về việc bảo tồn di sản văn hóa, đòi hỏi những giải pháp cấp thiết và đồng bộ. Trước hết, cơ quan chức năng cần tăng cường kiểm tra, rà soát và đầu tư ngân sách để tu bổ, tôn tạo kịp thời các công trình bị hư hại, đảm bảo giữ nguyên bản các yếu tố gốc, tránh tình trạng "làm mới" di tích. Bên cạnh đó, cần đẩy mạnh ứng dụng công nghệ hiện đại như quét 3D trong việc số hóa dữ liệu, lưu trữ hình ảnh để phục dựng chính xác. Giải pháp bền vững nhất là nâng cao ý thức cộng đồng thông qua giáo dục và truyền thông, giúp người dân và du khách hiểu rõ giá trị di sản, từ đó không vẽ bậy, phá hoại hay xả rác bừa bãi. Ngoài ra, cần gắn kết công tác bảo tồn với phát triển du lịch bền vững, tạo nguồn kinh phí tái đầu tư cho di tích. Việc phát huy vai trò của người dân địa phương trong việc giám sát, bảo vệ sẽ giúp di tích tồn tại lâu dài. Bảo vệ di tích chính là bảo vệ quá khứ hào hùng của dân tộc cho các thế hệ tương lai.

câu 2:

 Bài thơ "Đường vào Yên Tử" của Hoàng Quang Thuận (trích Thi vân Yên Tử) là một bức tranh thiên nhiên sơn thủy hữu tình, vừa hùng vĩ, vừa thơ mộng, đồng thời thể hiện sự đổi mới của vùng đất thiêng. Với thể thơ bảy chữ trang trọng, ngôn từ giàu hình ảnh, tác phẩm khắc họa thành công vẻ đẹp tâm linh hòa quyện giữa cảnh sắc núi rừng.  Nội dung bài thơ trước hết nhấn mạnh sự đổi thay của cảnh vật: "Đường vào Yên Tử có khác xưa". Hình ảnh "Vẹt đá mòn chân lễ hội mùa" gợi lên không khí nô nức, tâm linh của dòng người hành hương về đất Phật. Tác giả sử dụng bút pháp tả cảnh ngụ tình, vẽ nên khung cảnh "trập trùng núi biếc", "cây xanh lá" và sự sống động của "đàn bướm tung bay trong nắng trưa". Khung cảnh không chỉ có màu xanh của rừng núi mà còn rực rỡ, tràn đầy sức sống. Điểm đặc sắc nghệ thuật nằm ở sự liên tưởng độc đáo ở khổ hai. Cây rừng phủ lớp lớp, mây lững lờ trôi được ví như "muôn vạn đài sen", gợi lên không gian thanh tịnh, thoát tục của cõi Phật. Đặc biệt, hình ảnh mây trắng lồng trong khung cảnh núi rừng gợi liên tưởng đến làn khói bếp của người Dao, tạo nên sự gần gũi, ấm áp giữa chốn thiền môn cao xa. Câu cuối "Thấp thoáng trời cao những mái chùa" khép lại bài thơ với hình ảnh tâm linh thiêng liêng, thoát tục. Tóm lại, "Đường vào Yên Tử" là bài thơ hay, sử dụng ngôn ngữ giàu hình ảnh và các biện pháp so sánh, ẩn dụ tinh tế. Tác phẩm không chỉ tả cảnh mà còn gửi gắm tình yêu quê hương, sự ngưỡng vọng đối với vùng đất thiêng liêng.

câu 1:Việc di tích lịch sử xuống cấp là hồi chuông báo động về việc bảo tồn di sản văn hóa, đòi hỏi những giải pháp cấp thiết và đồng bộ. Trước hết, cơ quan chức năng cần tăng cường kiểm tra, rà soát và đầu tư ngân sách để tu bổ, tôn tạo kịp thời các công trình bị hư hại, đảm bảo giữ nguyên bản các yếu tố gốc, tránh tình trạng "làm mới" di tích. Bên cạnh đó, cần đẩy mạnh ứng dụng công nghệ hiện đại như quét 3D trong việc số hóa dữ liệu, lưu trữ hình ảnh để phục dựng chính xác. Giải pháp bền vững nhất là nâng cao ý thức cộng đồng thông qua giáo dục và truyền thông, giúp người dân và du khách hiểu rõ giá trị di sản, từ đó không vẽ bậy, phá hoại hay xả rác bừa bãi. Ngoài ra, cần gắn kết công tác bảo tồn với phát triển du lịch bền vững, tạo nguồn kinh phí tái đầu tư cho di tích. Việc phát huy vai trò của người dân địa phương trong việc giám sát, bảo vệ sẽ giúp di tích tồn tại lâu dài. Bảo vệ di tích chính là bảo vệ quá khứ hào hùng của dân tộc cho các thế hệ tương lai.

câu 2:

 Bài thơ "Đường vào Yên Tử" của Hoàng Quang Thuận (trích Thi vân Yên Tử) là một bức tranh thiên nhiên sơn thủy hữu tình, vừa hùng vĩ, vừa thơ mộng, đồng thời thể hiện sự đổi mới của vùng đất thiêng. Với thể thơ bảy chữ trang trọng, ngôn từ giàu hình ảnh, tác phẩm khắc họa thành công vẻ đẹp tâm linh hòa quyện giữa cảnh sắc núi rừng.  Nội dung bài thơ trước hết nhấn mạnh sự đổi thay của cảnh vật: "Đường vào Yên Tử có khác xưa". Hình ảnh "Vẹt đá mòn chân lễ hội mùa" gợi lên không khí nô nức, tâm linh của dòng người hành hương về đất Phật. Tác giả sử dụng bút pháp tả cảnh ngụ tình, vẽ nên khung cảnh "trập trùng núi biếc", "cây xanh lá" và sự sống động của "đàn bướm tung bay trong nắng trưa". Khung cảnh không chỉ có màu xanh của rừng núi mà còn rực rỡ, tràn đầy sức sống. Điểm đặc sắc nghệ thuật nằm ở sự liên tưởng độc đáo ở khổ hai. Cây rừng phủ lớp lớp, mây lững lờ trôi được ví như "muôn vạn đài sen", gợi lên không gian thanh tịnh, thoát tục của cõi Phật. Đặc biệt, hình ảnh mây trắng lồng trong khung cảnh núi rừng gợi liên tưởng đến làn khói bếp của người Dao, tạo nên sự gần gũi, ấm áp giữa chốn thiền môn cao xa. Câu cuối "Thấp thoáng trời cao những mái chùa" khép lại bài thơ với hình ảnh tâm linh thiêng liêng, thoát tục. Tóm lại, "Đường vào Yên Tử" là bài thơ hay, sử dụng ngôn ngữ giàu hình ảnh và các biện pháp so sánh, ẩn dụ tinh tế. Tác phẩm không chỉ tả cảnh mà còn gửi gắm tình yêu quê hương, sự ngưỡng vọng đối với vùng đất thiêng liêng.