Đoàn Lê Nhật Anh
Giới thiệu về bản thân
Những đoạn, câu nói về trẻ em và tuổi thơ:"Một đứa bé vào phòng tôi, giúp tôi sắp xếp đồ đạc. Thấy cái đồng hồ quả quýt úp mặt xuống bàn, nó lật lại hộ. Thấy chén trà đặt phía sau quai ấm trà, nó chuyển đến trước vòi ấm. Thấy đôi giày dưới gầm giường một xuôi một ngược, nó đảo lại giúp. Thấy dây treo tranh trên tường buông thõng thò ra ngoài, nó bắc ghế trèo lên giấu vào trong hộ.""Cháu chăm quá, toàn dọn dẹp hộ chú thôi!” – Tôi cảm ơn.Nó trả lời: “Không đâu, chẳng qua thấy chúng như thế, cháu cứ bứt rứt không yên!”."Đồng hồ quả quýt úp mặt xuống bàn, nó bực bội lắm đấy!”"Chén trà nấp sau lưng mẹ thì làm sao uống sữa được?""Giày chiếc xuôi chiếc ngược, làm sao chúng nói chuyện được với nhau?""Bím tóc của bức tranh thòng ra trước, trông như con ma vậy.”"Tôi phục sát đất tấm lòng đồng cảm phong phú của chú bé này.""Về mặt này chúng ta không thể không ca tụng các em bé. Bởi trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm. Hơn nữa, chúng không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hết sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thảy sự vật như chó mèo, [...]"Vì sao tác giả lại nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ như vậy?Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ vì xem đó là biểu tượng của sự hồn nhiên, chân thật và đặc biệt là lòng đồng cảm sâu sắc, tương tự như phẩm chất của người nghệ sĩ đích thực. Trẻ em có khả năng nhìn nhận thế giới bằng một trái tim rộng mở, không bị chi phối bởi những mục đích thực tế hay những khuôn khổ lý trí của người lớn. Sự đồng cảm tự nhiên của trẻ em với vạn vật chính là điểm cốt lõi mà tác giả muốn nhấn mạnh và liên hệ với thế giới nghệ thuật
Điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ:Lòng đồng cảm phong phú và bao la: Cả trẻ em và nghệ sĩ đều có khả năng đồng cảm sâu sắc với vạn vật, không chỉ với con người mà còn với cả những đồ vật vô tri, động vật.Sự hồn nhiên, vô tư: Trẻ em thể hiện sự hồn nhiên tự nhiên, còn người nghệ sĩ (theo tác giả) cần đưa tâm hồn mình về trạng thái hồn nhiên như trẻ nhỏ để có thể cảm nhận và sáng tạo.Nhìn nhận thế giới qua lăng kính "Mĩ": Cả hai đều có khả năng nhìn thấy vẻ đẹp, sự thú vị trong những thứ mà người bình thường có thể bỏ qua hoặc coi là vô dụng (như gốc cây khô, đá lạ, hoa dại). Họ tập trung vào hình thức, cảm nhận cái "dễ chịu", cái "bức bối" của sự vật mà không quá nặng về giá trị sử dụng."Ta và vật một thể": Người nghệ sĩ, giống như trẻ em ở một khía cạnh nào đó, có khả năng hòa mình, đồng điệu với đối tượng mình quan sát, cảm nhận.Cơ sở hình thành sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả:Sự khâm phục và trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành dựa trên cơ sở:Quan sát cụ thể: Tác giả đã chứng kiến hành động của một đứa bé thể hiện sự quan tâm, sắp xếp đồ đạc một cách chu đáo, xuất phát từ lòng đồng cảm "bứt rứt không yên" khi thấy chúng không "dễ chịu".
Những đoạn, câu nói về trẻ em và tuổi thơ:"Một đứa bé vào phòng tôi, giúp tôi sắp xếp đồ đạc. Thấy cái đồng hồ quả quýt úp mặt xuống bàn, nó lật lại hộ. Thấy chén trà đặt phía sau quai ấm trà, nó chuyển đến trước vòi ấm. Thấy đôi giày dưới gầm giường một xuôi một ngược, nó đảo lại giúp. Thấy dây treo tranh trên tường buông thõng thò ra ngoài, nó bắc ghế trèo lên giấu vào trong hộ.""Cháu chăm quá, toàn dọn dẹp hộ chú thôi!” – Tôi cảm ơn.Nó trả lời: “Không đâu, chẳng qua thấy chúng như thế, cháu cứ bứt rứt không yên!”."Đồng hồ quả quýt úp mặt xuống bàn, nó bực bội lắm đấy!”"Chén trà nấp sau lưng mẹ thì làm sao uống sữa được?""Giày chiếc xuôi chiếc ngược, làm sao chúng nói chuyện được với nhau?""Bím tóc của bức tranh thòng ra trước, trông như con ma vậy.”"Tôi phục sát đất tấm lòng đồng cảm phong phú của chú bé này.""Về mặt này chúng ta không thể không ca tụng các em bé. Bởi trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm. Hơn nữa, chúng không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hết sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thảy sự vật như chó mèo, [...]"Vì sao tác giả lại nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ như vậy?Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ vì xem đó là biểu tượng của sự hồn nhiên, chân thật và đặc biệt là lòng đồng cảm sâu sắc, tương tự như phẩm chất của người nghệ sĩ đích thực. Trẻ em có khả năng nhìn nhận thế giới bằng một trái tim rộng mở, không bị chi phối bởi những mục đích thực tế hay những khuôn khổ lý trí của người lớn. Sự đồng cảm tự nhiên của trẻ em với vạn vật chính là điểm cốt lõi mà tác giả muốn nhấn mạnh và liên hệ với thế giới nghệ thuật
Điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ:Lòng đồng cảm phong phú và bao la: Cả trẻ em và nghệ sĩ đều có khả năng đồng cảm sâu sắc với vạn vật, không chỉ với con người mà còn với cả những đồ vật vô tri, động vật.Sự hồn nhiên, vô tư: Trẻ em thể hiện sự hồn nhiên tự nhiên, còn người nghệ sĩ (theo tác giả) cần đưa tâm hồn mình về trạng thái hồn nhiên như trẻ nhỏ để có thể cảm nhận và sáng tạo.Nhìn nhận thế giới qua lăng kính "Mĩ": Cả hai đều có khả năng nhìn thấy vẻ đẹp, sự thú vị trong những thứ mà người bình thường có thể bỏ qua hoặc coi là vô dụng (như gốc cây khô, đá lạ, hoa dại). Họ tập trung vào hình thức, cảm nhận cái "dễ chịu", cái "bức bối" của sự vật mà không quá nặng về giá trị sử dụng."Ta và vật một thể": Người nghệ sĩ, giống như trẻ em ở một khía cạnh nào đó, có khả năng hòa mình, đồng điệu với đối tượng mình quan sát, cảm nhận.Cơ sở hình thành sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả:Sự khâm phục và trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành dựa trên cơ sở:Quan sát cụ thể: Tác giả đã chứng kiến hành động của một đứa bé thể hiện sự quan tâm, sắp xếp đồ đạc một cách chu đáo, xuất phát từ lòng đồng cảm "bứt rứt không yên" khi thấy chúng không "dễ chịu".
Những đoạn, câu nói về trẻ em và tuổi thơ:"Một đứa bé vào phòng tôi, giúp tôi sắp xếp đồ đạc. Thấy cái đồng hồ quả quýt úp mặt xuống bàn, nó lật lại hộ. Thấy chén trà đặt phía sau quai ấm trà, nó chuyển đến trước vòi ấm. Thấy đôi giày dưới gầm giường một xuôi một ngược, nó đảo lại giúp. Thấy dây treo tranh trên tường buông thõng thò ra ngoài, nó bắc ghế trèo lên giấu vào trong hộ.""Cháu chăm quá, toàn dọn dẹp hộ chú thôi!” – Tôi cảm ơn.Nó trả lời: “Không đâu, chẳng qua thấy chúng như thế, cháu cứ bứt rứt không yên!”."Đồng hồ quả quýt úp mặt xuống bàn, nó bực bội lắm đấy!”"Chén trà nấp sau lưng mẹ thì làm sao uống sữa được?""Giày chiếc xuôi chiếc ngược, làm sao chúng nói chuyện được với nhau?""Bím tóc của bức tranh thòng ra trước, trông như con ma vậy.”"Tôi phục sát đất tấm lòng đồng cảm phong phú của chú bé này.""Về mặt này chúng ta không thể không ca tụng các em bé. Bởi trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm. Hơn nữa, chúng không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hết sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thảy sự vật như chó mèo, [...]"Vì sao tác giả lại nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ như vậy?Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ vì xem đó là biểu tượng của sự hồn nhiên, chân thật và đặc biệt là lòng đồng cảm sâu sắc, tương tự như phẩm chất của người nghệ sĩ đích thực. Trẻ em có khả năng nhìn nhận thế giới bằng một trái tim rộng mở, không bị chi phối bởi những mục đích thực tế hay những khuôn khổ lý trí của người lớn. Sự đồng cảm tự nhiên của trẻ em với vạn vật chính là điểm cốt lõi mà tác giả muốn nhấn mạnh và liên hệ với thế giới nghệ thuật
Điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ:Lòng đồng cảm phong phú và bao la: Cả trẻ em và nghệ sĩ đều có khả năng đồng cảm sâu sắc với vạn vật, không chỉ với con người mà còn với cả những đồ vật vô tri, động vật.Sự hồn nhiên, vô tư: Trẻ em thể hiện sự hồn nhiên tự nhiên, còn người nghệ sĩ (theo tác giả) cần đưa tâm hồn mình về trạng thái hồn nhiên như trẻ nhỏ để có thể cảm nhận và sáng tạo.Nhìn nhận thế giới qua lăng kính "Mĩ": Cả hai đều có khả năng nhìn thấy vẻ đẹp, sự thú vị trong những thứ mà người bình thường có thể bỏ qua hoặc coi là vô dụng (như gốc cây khô, đá lạ, hoa dại). Họ tập trung vào hình thức, cảm nhận cái "dễ chịu", cái "bức bối" của sự vật mà không quá nặng về giá trị sử dụng."Ta và vật một thể": Người nghệ sĩ, giống như trẻ em ở một khía cạnh nào đó, có khả năng hòa mình, đồng điệu với đối tượng mình quan sát, cảm nhận.Cơ sở hình thành sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả:Sự khâm phục và trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành dựa trên cơ sở:Quan sát cụ thể: Tác giả đã chứng kiến hành động của một đứa bé thể hiện sự quan tâm, sắp xếp đồ đạc một cách chu đáo, xuất phát từ lòng đồng cảm "bứt rứt không yên" khi thấy chúng không "dễ chịu".