Lộc Thị Thục Đoan

Giới thiệu về bản thân

omg
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Thể thơ tự do.

Câu 2. Liệt kê những dòng thơ nói về vẻ đẹp của con trai, con gái trong đoạn trích trên.

“Con trai trần trong mặt trời nắng cháy / Ép đá xanh thành rượu uống hàng ngày”

“Con gái đẹp trong sương giá đông sang / Tước vỏ cây thêu áo đẹp năm tháng.”

Câu 3. Chỉ ra biện pháp tu từ trong hai dòng thơ sau và nêu tác dụng của biện pháp tu từ đó:

“Biết gọi gió, gọi mưa, gọi nắng / Chặn suối, ngăn sông, bắt nước ngược dòng”

-Biện pháp tu từ: Liệt kê (gió, mưa, nắng; suối, sông)

-Tác dụng:

+Nhấn mạnh sức mạnh phi thường, ý chí kiên cường và tinh thần lạc quan của người dân tộc Pa Dí trong công cuộc cải tạo thiên nhiên, xây dựng cuộc sống.

+Làm cho nhịp điệu thơ trở nên mạnh mẽ, hùng hồn, thể hiện sự tự hào về sức lao động của con người.

Câu 4. Lòng tự hào sâu sắc về nguồn gốc và sức sống bền bỉ của dân tộc mình (dân tộc Pa Dí).

-Sự trân trọng, ngợi ca vẻ đẹp khỏe khoắn trong lao động và tâm hồn của những con người miền núi.

-Tình yêu quê hương đất nước tha thiết gắn liền với hình ảnh cộng đồng dân tộc.

Câu 5. Em rút ra một số bài học như: -Lòng tự hào dân tộc: Biết yêu quý và gìn giữ những giá trị văn hóa, bản sắc của dân tộc mình, dù là dân tộc thiểu số hay đa số.

-Ý chí vươn lên: Luôn nỗ lực, kiên cường vượt qua khó khăn, nghịch cảnh (như cách người dân "ép đá xanh thành rượu", "ngăn sông, chặn suối").

-Trân trọng sức lao động: Hiểu rằng mọi thành quả hạnh phúc đều đến từ đôi bàn tay lao động cần cù.

Qua đoạn trích, hình ảnh con người Pa Dí hiện lên với những nét đẹp văn hóa đặc sắc và tâm hồn thuần hậu, gắn quyện với núi rừng. Trước hết, đó là vẻ đẹp của sự tinh tế và khéo léo được thể hiện qua bộ trang phục truyền thống, đặc biệt là chiếc khăn đội đầu hình mái nhà – biểu tượng của sự ấm no và lòng hiếu khách. Mỗi đường kim mũi chỉ đều kết tinh tình yêu quê hương và niềm tự hào dân tộc. Không chỉ vậy, người Pa Dí còn hiện lên với vẻ đẹp của sự cần cù, chịu khó trong lao động sản xuất trên những triền núi cao. Họ sống giao hòa, gắn bó với thiên nhiên nhưng cũng đầy nghị lực để vươn lên giữa hoàn cảnh khắc nghiệt. Bao trùm lên tất cả là một tâm hồn trong sáng, chân thành và ý thức gìn giữ cội nguồn bền bỉ qua bao thế hệ. Tóm lại, vẻ đẹp của con người Pa Dí không chỉ nằm ở diện mạo bên ngoài mà còn ở sức sống văn hóa mãnh liệt, góp phần tô điểm cho bức tranh đa dạng của cộng đồng các dân tộc Việt Nam.

Đoạn thơ trong bài "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là một nốt trầm đầy ám ảnh về sự biến đổi của làng quê trong cơn lốc đô thị hóa. Tác giả mở đầu bằng bước chân "đi về phía tuổi thơ", nhưng thực tại hiện ra lại đầy xót xa. Hình ảnh những người trai trẻ phải rời làng vì "đất không đủ sức trai cày ruộng" hay "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no" cho thấy sự khắc nghiệt của bài toán kinh tế, khiến làng quê mất đi nguồn nhựa sống. Không chỉ biến đổi về con người, văn hóa truyền thống cũng dần phai nhạt khi thiếu nữ không còn hát dân ca, mái tóc dài ngang lưng cũng dần biến mất. Sự xâm lấn của "nhà cửa chen chúc" thay cho "lũy tre ngày xưa" là minh chứng rõ nhất cho sự phá vỡ không gian yên bình của làng. Câu kết "Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" như một tiếng thở dài, thể hiện sự lạc lõng và nỗi hoài niệm khôn nguôi của con người khi phải rời xa gốc rễ. Bằng thể thơ tự do và ngôn ngữ giàu hình ảnh, đoạn thơ đã khơi gợi trong lòng người đọc nỗi niềm trăn trở về việc giữ gìn bản sắc quê hương giữa nhịp sống hiện đại.

Câu 1: Đoạn thơ trong bài "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là một nốt trầm đầy ám ảnh về sự biến đổi của làng quê trong cơn lốc đô thị hóa. Tác giả mở đầu bằng bước chân "đi về phía tuổi thơ", nhưng thực tại hiện ra lại đầy xót xa. Hình ảnh những người trai trẻ phải rời làng vì "đất không đủ sức trai cày ruộng" hay "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no" cho thấy sự khắc nghiệt của bài toán kinh tế, khiến làng quê mất đi nguồn nhựa sống. Không chỉ biến đổi về con người, văn hóa truyền thống cũng dần phai nhạt khi thiếu nữ không còn hát dân ca, mái tóc dài ngang lưng cũng dần biến mất. Sự xâm lấn của "nhà cửa chen chúc" thay cho "lũy tre ngày xưa" là minh chứng rõ nhất cho sự phá vỡ không gian yên bình của làng. Câu kết "Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" như một tiếng thở dài, thể hiện sự lạc lõng và nỗi hoài niệm khôn nguôi của con người khi phải rời xa gốc rễ. Bằng thể thơ tự do và ngôn ngữ giàu hình ảnh, đoạn thơ đã khơi gợi trong lòng người đọc nỗi niềm trăn trở về việc giữ gìn bản sắc quê hương giữa nhịp sống hiện đại.

Câu 2

Trong dòng chảy mãnh liệt của kỷ nguyên công nghệ số, mạng xã hội đã không còn là một công cụ giải trí đơn thuần mà trở thành một hệ sinh thái khổng lồ, bao trùm lên mọi ngóc ngách của đời sống con người. Từ Facebook, YouTube đến TikTok, Instagram, chúng đã tạo nên một cuộc cách mạng về giao tiếp. Tuy nhiên, đứng trước sự bùng nổ ấy, chúng ta buộc phải đặt ra câu hỏi: Mạng xã hội thực sự là cánh cửa đưa ta đến văn minh, hay lại là một "chiếc lồng" tinh vi đang giam cầm tâm hồn và thời gian của con người hiện đại? Trước hết, cần khẳng định mạng xã hội là một thành tựu vĩ đại của trí tuệ nhân người. Chưa bao giờ trong lịch sử, việc kết nối giữa người với người lại trở nên dễ dàng đến thế. Nó xóa nhòa khoảng cách địa lý, biến "làng thế giới" thành một thực thể hiển hiện ngay trên lòng bàn tay. Với một học sinh, mạng xã hội là kho tài liệu vô tận, là những nhóm học tập xuyên quốc gia. Với một doanh nghiệp, đó là thị trường tiềm năng để quảng bá thương hiệu. Hơn thế nữa, mạng xã hội còn là tiếng nói của cộng đồng, nơi những thông điệp nhân văn, những chiến dịch từ thiện hay những tấm gương người tốt việc tốt được lan tỏa với tốc độ ánh sáng, tạo nên sức mạnh đoàn kết to lớn trong xã hội. Thế nhưng, như một quy luật tất yếu của mọi vấn đề, mặt trái của mạng xã hội cũng đang âm thầm gây ra những hệ lụy nhức nhối. Đáng lo ngại nhất chính là hiện tượng "sống ảo". Nhiều người trẻ hiện nay dành hàng giờ đồng hồ chỉ để chăm chút cho một bức ảnh, đong đếm từng lượt tương tác, coi giá trị bản thân phụ thuộc vào những con số vô hình trên màn hình. Chúng ta mải mê theo đuổi cuộc sống hoàn hảo của người khác trên Instagram mà quên mất rằng đó thường chỉ là những mảnh ghép đã được chỉnh sửa. Điều này dẫn đến hội chứng FOMO (sợ bị bỏ lỡ) và cảm giác tự ti, mặc cảm về cuộc sống của chính mình.

Bên cạnh đó, mạng xã hội còn là "mảnh đất màu mỡ" cho những độc hại. Sự ẩn danh cho phép người ta dễ dàng buông lời sát thương, công kích cá nhân hay lan truyền tin giả (fake news) làm nhiễu loạn xã hội. Những luồng thông tin rác, những trào lưu phản cảm trên TikTok hay YouTube đang hằng ngày bào mòn tư duy và định hướng thẩm mỹ của thế hệ trẻ. Nguy hiểm hơn, sự lệ thuộc vào thế giới ảo khiến con người dần trở nên vô cảm với đời thực. Hình ảnh những người bạn ngồi cùng bàn nhưng mỗi người một chiếc điện thoại, hay người thân trong gia đình thiếu đi sự trò chuyện trực tiếp chính là hồi chuông cảnh báo về sự rạn nứt các mối quan hệ truyền thống. Để mạng xã hội thực sự phục vụ cho con người thay vì điều khiển con người, mỗi chúng ta cần xây dựng một "hệ miễn dịch số" vững chắc. Sử dụng mạng xã hội văn minh không chỉ là không bình luận ác ý, mà còn là biết chọn lọc thông tin, biết đặt điện thoại xuống khi ở bên cạnh những người yêu thương. Thay vì đắm chìm trong những cuộc tranh cãi vô bổ trên mạng, hãy dùng thời gian đó để đọc một cuốn sách, học một kỹ năng mới hoặc tham gia các hoạt động ngoại khóa. Tóm lại, mạng xã hội chỉ là một công cụ, và công cụ đó mang lại ánh sáng hay bóng tối hoàn toàn phụ thuộc vào bản lĩnh của người sử dụng. Hãy làm chủ công nghệ để biến nó thành đòn bẩy cho sự phát triển, thay vì để mình chìm nghỉm trong đại dương ảo ảnh. Đừng để cuộc đời mình chỉ gói gọn trong vài inch màn hình, bởi ngoài kia, cuộc sống thực với những thanh âm trong trẻo và những cái nắm tay ấm áp vẫn đang chờ đợi chúng ta khám phá.

Câu 1

Đoạn thơ trong bài "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là một nốt trầm đầy ám ảnh về sự biến đổi của làng quê trong cơn lốc đô thị hóa. Tác giả mở đầu bằng bước chân "đi về phía tuổi thơ", nhưng thực tại hiện ra lại đầy xót xa. Hình ảnh những người trai trẻ phải rời làng vì "đất không đủ sức trai cày ruộng" hay "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no" cho thấy sự khắc nghiệt của bài toán kinh tế, khiến làng quê mất đi nguồn nhựa sống. Không chỉ biến đổi về con người, văn hóa truyền thống cũng dần phai nhạt khi thiếu nữ không còn hát dân ca, mái tóc dài ngang lưng cũng dần biến mất. Sự xâm lấn của "nhà cửa chen chúc" thay cho "lũy tre ngày xưa" là minh chứng rõ nhất cho sự phá vỡ không gian yên bình của làng. Câu kết "Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" như một tiếng thở dài, thể hiện sự lạc lõng và nỗi hoài niệm khôn nguôi của con người khi phải rời xa gốc rễ. Bằng thể thơ tự do và ngôn ngữ giàu hình ảnh, đoạn thơ đã khơi gợi trong lòng người đọc nỗi niềm trăn trở về việc giữ gìn bản sắc quê hương giữa nhịp sống hiện đại.

Câu 2

Trong dòng chảy mãnh liệt của kỷ nguyên công nghệ số, mạng xã hội đã không còn là một công cụ giải trí đơn thuần mà trở thành một hệ sinh thái khổng lồ, bao trùm lên mọi ngóc ngách của đời sống con người. Từ Facebook, YouTube đến TikTok, Instagram, chúng đã tạo nên một cuộc cách mạng về giao tiếp. Tuy nhiên, đứng trước sự bùng nổ ấy, chúng ta buộc phải đặt ra câu hỏi: Mạng xã hội thực sự là cánh cửa đưa ta đến văn minh, hay lại là một "chiếc lồng" tinh vi đang giam cầm tâm hồn và thời gian của con người hiện đại? Trước hết, cần khẳng định mạng xã hội là một thành tựu vĩ đại của trí tuệ nhân người. Chưa bao giờ trong lịch sử, việc kết nối giữa người với người lại trở nên dễ dàng đến thế. Nó xóa nhòa khoảng cách địa lý, biến "làng thế giới" thành một thực thể hiển hiện ngay trên lòng bàn tay. Với một học sinh, mạng xã hội là kho tài liệu vô tận, là những nhóm học tập xuyên quốc gia. Với một doanh nghiệp, đó là thị trường tiềm năng để quảng bá thương hiệu. Hơn thế nữa, mạng xã hội còn là tiếng nói của cộng đồng, nơi những thông điệp nhân văn, những chiến dịch từ thiện hay những tấm gương người tốt việc tốt được lan tỏa với tốc độ ánh sáng, tạo nên sức mạnh đoàn kết to lớn trong xã hội. Thế nhưng, như một quy luật tất yếu của mọi vấn đề, mặt trái của mạng xã hội cũng đang âm thầm gây ra những hệ lụy nhức nhối. Đáng lo ngại nhất chính là hiện tượng "sống ảo". Nhiều người trẻ hiện nay dành hàng giờ đồng hồ chỉ để chăm chút cho một bức ảnh, đong đếm từng lượt tương tác, coi giá trị bản thân phụ thuộc vào những con số vô hình trên màn hình. Chúng ta mải mê theo đuổi cuộc sống hoàn hảo của người khác trên Instagram mà quên mất rằng đó thường chỉ là những mảnh ghép đã được chỉnh sửa. Điều này dẫn đến hội chứng FOMO (sợ bị bỏ lỡ) và cảm giác tự ti, mặc cảm về cuộc sống của chính mình.

Bên cạnh đó, mạng xã hội còn là "mảnh đất màu mỡ" cho những độc hại. Sự ẩn danh cho phép người ta dễ dàng buông lời sát thương, công kích cá nhân hay lan truyền tin giả (fake news) làm nhiễu loạn xã hội. Những luồng thông tin rác, những trào lưu phản cảm trên TikTok hay YouTube đang hằng ngày bào mòn tư duy và định hướng thẩm mỹ của thế hệ trẻ. Nguy hiểm hơn, sự lệ thuộc vào thế giới ảo khiến con người dần trở nên vô cảm với đời thực. Hình ảnh những người bạn ngồi cùng bàn nhưng mỗi người một chiếc điện thoại, hay người thân trong gia đình thiếu đi sự trò chuyện trực tiếp chính là hồi chuông cảnh báo về sự rạn nứt các mối quan hệ truyền thống.

câu 1: thể thơ tự do câu 2: những hình ảnh được so sánh với hạnh phúc: lá, quả, sông câu 3: theo đoạn trích, khi hạnh phúc như lá, có đặc điểm "xanh trong nắng đổi, mưa tràn" Điều này gợi lên vẻ đẹp của sự sống bền vững, tươi tắn dù trải qua những thay đổi khắc nghiệt của thời tiết, thiên nhiên. câu 4: biện pháp tu từ so sánh trong đoạn thơ là: so sánh "hạnh phúc" với "sông" -tác dụng: làm cho bài thơ thêm sinh động, giàu hình ảnh và tăng sức gợi hình, gợi cảm cho người đọc. + Nhấn mạnh sự gần gũi của "hạnh phúc". Đồng thời cho thấy hạnh phúc là một vẻ đẹp của sự tự do và bao dung. + thể hiện tình cảm tha thiết chân thành của tác giả. câu 5: Quan niệm về hạnh phúc của tác giả rất nhân văn, giản dị và sâu sắc: - Hạnh phúc không phải điều gì đó xa vời, to tát mà hiện hữu ngay trong những sự vật bình dị xung quanh ta. -Hạnh phúc gắn liền với sự sống tự nhiên, sự dâng hiến thầm lặng và tâm thế sống an nhiên, tự tại. -Qua đó, tác giả nhắn nhủ chúng ta hãy biết trân trọng những giá trị giản đơn và nuôi dưỡng tâm hồn mình để cảm nhận được hạnh phúc mỗi ng