BÙI HUYỀN TRANG
Giới thiệu về bản thân
Thể tích công tác của một xilanh là:
3,6 : 6 = 0,6 (lít)
Mỗi chu kì động cơ sẽ đẩy ra lượng khí thải tương đương với thể tích công tác của động cơ.
Động cơ thực hiện 4 chu kì/phút, vậy tổng thể tích khí thải trong 1 phút:
Tổng thể tích khí thải = 3,6 x 4 = 14,4 (lít)
Nhiệm vụ của cơ cấu phối khí trong động cơ đốt trong:
+ Đóng mở các cửa nạp và cửa thải đúng thời điểm để thực hiện quá trình nạp nhiên liệu mới và thải khí cháy ra ngoài.
* Nguyên lí hoạt động:
- Xu páp treo:
+ Xupáp được bố trí trên nắp xi lanh, nhận chuyển động từ trục cam thông qua hệ thống cò mổ.
- Xu páp đặt:
+ Xu páp được bố trí trong thân máy, chuyển động trực tiếp từ trục cam, không cần cò mổ.
* So sánh:
- Xu páp treo:
+ Cấu tạo phức tạp hơn.
+ Hiệu suất cao hơn.
+ Thường dùng trong các động cơ hiện đại.
- Xu páp đặt:
+ Cấu tạo đơn giản, phù hợp với các động cơ nhỏ gọn.
Hành trình pít tông S là:
\(S = 2 \times R = 2 \times 0 , 085 = 0 , 17 m\)
Áp dụng công thức tính thể tích công tác của một xi lanh là:
\(V_{S} = \frac{\pi \times D^{2}}{4} \times S = \frac{\pi \times \left(\left(\right. 0 , 09 \left.\right)\right)^{2}}{4} \times 0 , 17 \approx 0 , 001 l\)
Hành trình pít tông S là:
\(S = 2 \times R = 2 \times 0 , 085 = 0 , 17 m\)
Áp dụng công thức tính thể tích công tác của một xi lanh là:
\(V_{S} = \frac{\pi \times D^{2}}{4} \times S = \frac{\pi \times \left(\left(\right. 0 , 09 \left.\right)\right)^{2}}{4} \times 0 , 17 \approx 0 , 001 l\)
Thân máy:
- Là nơi lắp đặt các xi lanh và bố trí các chi tiết chính của động cơ như:
+ Trục khuỷu.
+ Hệ thống làm mát.
+ Bơm dầu.
+ Bơm nước.
- Xi lanh trong thân máy thường có dạng hình ống và được gia công độ chính xác cao.
* Nắp máy:
- Nắp máy (nắp xi lanh) cùng với xi lanh và đỉnh pít tông tạo thành buồng cháy của động cơ.
- Được dùng để lắp các chi tiết như:
+ Vòi phun nhiên liệu,
+ Cơ cấu phối khí.
- Là chi tiết có kết cấu phức tạp vì phải bố trí hệ thống đường dẫn nhiên liệu, đường dẫn khí, hệ thống làm mát và bộ phận cách nhiệt.
Câu 1
Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là khúc nhạc buồn về những cuộc chia ly nơi bến tàu – nơi con người tiễn đưa nhau trong lưu luyến và nghẹn ngào. Với điệp từ “Có lần tôi thấy…”, tác giả khắc họa nhiều cảnh chia tay: bạn bè, người yêu, vợ chồng, mẹ con… Mỗi lần chứng kiến là một lần trái tim nhà thơ thắt lại. Hình ảnh “tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng” hay “những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt” gợi nỗi buồn sâu lắng, chan chứa tình người. Cả bài thơ như một thước phim chậm, vừa thực vừa mộng, khiến người đọc cảm nhận được sự mong manh của những cuộc đời phiêu bạt. Giọng điệu trầm buồn, tha thiết và cách gieo vần mềm mại đã làm nổi bật chủ đề: nỗi cô đơn, thương cảm và khát vọng sum vầy trong kiếp người xa cách. Bài thơ là minh chứng cho trái tim nhạy cảm, nhân hậu của Nguyễn Bính – người thi sĩ luôn biết rung động trước những điều giản dị mà sâu sắc nhất trong đời sống con người.
Câu 2
Nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi, và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Câu thơ không chỉ là một sự lựa chọn, mà còn là lời khẳng định bản lĩnh của những ai dám sống khác biệt – dám chủ động và sáng tạo trong hành trình tìm kiếm chính mình.
Cuộc sống là một khu rừng rộng lớn, nơi ai cũng phải chọn con đường riêng. Người chủ động là người biết tự quyết định, tự chịu trách nhiệm cho hướng đi của mình, không để người khác dẫn dắt hay hoàn cảnh chi phối. Sáng tạo là khi ta biến con đường ấy thành duy nhất, bằng trí tuệ, đam mê và sự khác biệt. Nếu không có những con người dám rẽ lối, thế giới sẽ chẳng có phát minh, chẳng có nghệ thuật, chẳng có những bước tiến vượt bậc của nhân loại.
Thực tế, lịch sử và đời sống hiện đại đều chứng minh điều ấy. Nguyễn Ái Quốc đã tìm ra con đường cứu nước đúng đắn bằng sự chủ động và tầm nhìn xa trông rộng. Thomas Edison thất bại hàng nghìn lần mới tạo ra ánh sáng điện. Hay trong thời đại công nghệ, những người trẻ dám khởi nghiệp, dám đi con đường chưa ai đi – chính là những người viết lại tương lai. Họ đều chung một điểm: không ngại khác biệt, không sợ thất bại, mà coi đó là bước đệm để trưởng thành.
Tuy nhiên, đi lối riêng không phải là bốc đồng hay trái ngược đám đông. Nó đòi hỏi suy nghĩ chín chắn, tinh thần trách nhiệm và sự kiên trì. Bởi con đường chưa ai đi bao giờ cũng đầy chông gai. Nhưng nếu ta tin vào bản thân, nuôi dưỡng đam mê và kiên định với mục tiêu, thì dù gian nan, ta vẫn tìm thấy ánh sáng của thành công.
Trong thế giới luôn đổi thay hôm nay, sự chủ động và sáng tạo chính là tấm vé giúp ta không bị hòa tan, mà vẫn khẳng định được giá trị riêng. Hãy mạnh mẽ bước đi như Robert Frost – chọn lối chưa ai từng chọn. Bởi có thể, chính con đường đó sẽ dẫn ta đến đỉnh cao của tự do và khác biệt.
Câu 1:
Thể thơ: thất ngôn tứ tuyệt
Câu 2:
Đề tài: cảnh chia li, tiễn biệt nơi sân ga – biểu hiện nỗi buồn và tình người trong xa cách
Câu 3:
Biện pháp tu từ: Điệp cấu trúc “Có lần tôi thấy…”
Tác dụng: Gợi cảm giác lặp lại, nối tiếp của nhiều cuộc chia ly; nhấn mạnh sự phổ biến, ám ảnh của nỗi buồn nơi sân ga và làm nổi bật cảm xúc xót xa, đồng cảm của nhà thơ
Câu 4:
Khổ cuối:
“Những chiếc khăn mầu thổn thức bay,
Những bàn tay vẫy những bàn tay,
Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
Buồn ở đâu hơn ở chốn này?”
->Vần “ ay ” được gieo ở cuối các câu 1, 2, 4 ->Kiểu vần liền (vần chân, liền nhau).
Câu 5:
Chủ đề: Bài thơ thể hiện nỗi buồn man mác, xót xa trước những cuộc chia ly của con người nơi sân ga, qua đó bộc lộ tình cảm nhân hậu, đồng cảm của tác giả với những kiếp người phiêu bạt.
Mạch cảm xúc:
Từ chứng kiến nhiều cảnh tiễn biệt khác nhau -> thấm thía nỗi buồn chia ly ->lắng đọng trong cảm xúc thương người và niềm cô đơn sâu kín.