NGUYỄN THẢO LINH

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN THẢO LINH
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Nhân vật trữ tình trong bài thơ là người đứng ở vị tri người đưa tiễn "xưng ta "


Câu 1. (200 chữ)


Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là khúc ca buồn về những cuộc chia ly trong cuộc sống. Trên sân ga – nơi chứng kiến bao cuộc tiễn biệt, nhà thơ đã ghi lại bằng trái tim nhạy cảm những cảnh đời chia xa: hai cô bé bạn nhỏ, đôi lứa yêu nhau, vợ chồng, mẹ con, bạn bè… Mỗi “bóng người” là một mảnh buồn, một câu chuyện đời thấm đẫm cảm xúc. Điệp ngữ “Có lần tôi thấy” tạo nên nhịp điệu chậm rãi, lặp lại như tiếng vọng của thời gian, gợi nỗi buồn lan tỏa khắp không gian sân ga. Cảnh vật, con người đều như đượm sương khói chia ly. Qua đó, Nguyễn Bính bộc lộ tấm lòng nhân hậu, cảm thông sâu sắc với những phận người cô đơn, phiêu bạt. Bài thơ không chỉ là bức tranh của những cuộc tiễn biệt mà còn là bản nhạc trầm buồn về thân phận con người giữa dòng đời xa cách.



Câu 2. (600 chữ)


Nhà thơ Mỹ Robert Frost từng viết: “Trong rừng có nhiều lối đi, và tôi chọn lối đi chưa có dấu chân người.” Câu thơ thể hiện tinh thần chủ động và sáng tạo trong việc lựa chọn con đường riêng – một thái độ sống tích cực, cần thiết trong cuộc đời.


Cuộc sống là một khu rừng rộng lớn với muôn vàn ngã rẽ. Nếu ai cũng đi theo lối mòn, thế giới sẽ không có những phát minh vĩ đại, không có những con người dám khác biệt. Chọn “lối đi chưa có dấu chân người” nghĩa là dám bước ra khỏi giới hạn, vượt qua sự an toàn quen thuộc để khám phá năng lực của bản thân và tạo ra giá trị mới. Chủ động lựa chọn con đường riêng chính là biểu hiện của bản lĩnh và khát vọng sống có ý nghĩa.


Thực tế, những con người thành công đều là người dám chọn lối đi riêng: Newton tìm ra định luật hấp dẫn, Steve Jobs sáng tạo nên iPhone, hay trong văn học Việt Nam, Nguyễn Bính, Xuân Diệu đã tạo phong cách riêng độc đáo. Họ không sợ sai, không ngại khác biệt, bởi họ hiểu rằng sáng tạo luôn bắt đầu từ sự dũng cảm.Tóm lại, chọn cho mình một lối đi riêng không chỉ là sự lựa chọn về hướng đi trong cuộc sống mà còn là khẳng định bản lĩnh và cá tính. Mỗi người trẻ hôm nay hãy dám nghĩ, dám làm, dám sáng tạo – bởi chính lối đi riêng của ta sẽ làm nên dấu chân không thể trộn lẫn giữa cuộc đời rộng lớn này.


Câu 1. Thể thơ của văn bản:

→ Thể thơ bảy chữ.




Câu 2. Bài thơ viết về đề tài:

→ Đề tài chia ly, tiễn biệt nơi sân ga.




Câu 3. Biện pháp tu từ được sử dụng xuyên suốt bài thơ và tác dụng:

→ Biện pháp điệp cấu trúc “Có lần tôi thấy…”

Tác dụng: Gợi cảm giác nhịp nhàng, liên tiếp của những cuộc chia ly, khắc sâu ấn tượng về nỗi buồn, sự cô đơn và thương cảm của tác giả trước cảnh đời ly biệt.




Câu 4. Xác định vần và kiểu vần trong khổ thơ cuối:


Những chiếc khăn mầu thổn thức bay,

Những bàn tay vẫy những bàn tay,

Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt,

Buồn ở đâu hơn ở chốn này?


→ Vần: bay – tay – này

→ Kiểu vần: Vần liền (vần bằng, gieo liên tiếp giữa các dòng 1, 2, 4).




Câu 5. Chủ đề và mạch cảm xúc của văn bản:

→ Chủ đề: Bài thơ thể hiện nỗi buồn man mác, xót xa trước những cảnh chia ly nơi sân ga – biểu tượng của sự xa cách và cô đơn trong cuộc đời.

→ Mạch cảm xúc: Từ những hình ảnh tiễn biệt cụ thể, gần gũi (hai cô bé, người yêu, vợ chồng, mẹ con…) → dồn lại thành cảm xúc tổng hợp về nỗi buồn chia ly và sự đồng cảm sâu sắc với thân phận con người phiêu bạt.


câu 1

Tôn trọng sự khác biệt của người khác là một biểu hiện rõ nét của lối sống văn minh, bao dung và hiểu biết. Mỗi con người là một cá thể riêng biệt, có xuất thân, hoàn cảnh, tính cách, lối sống và quan điểm không giống nhau. Khi biết tôn trọng sự khác biệt, ta đang thừa nhận quyền được là chính mình của người khác và tạo ra một môi trường sống tích cực, nơi con người được tự do thể hiện bản thân. Đồng thời, việc này giúp ta mở rộng tư duy, học hỏi từ những góc nhìn mới mẻ, tránh được định kiến và sự phiến diện. Trong một xã hội đa dạng như hiện nay, tôn trọng sự khác biệt không chỉ là một đức tính cần thiết mà còn là nền tảng cho sự hòa hợp và phát triển bền vững. Ngược lại, khi phán xét hay kỳ thị sự khác biệt, con người dễ rơi vào tranh cãi, xung đột và cô lập nhau. Vì thế, hãy học cách lắng nghe, thấu hiểu và chấp nhận sự khác biệt như một phần tất yếu của cuộc sống – bởi chính từ những khác biệt ấy mà cuộc sống mới phong phú và đầy màu sắc.

câu 2

Trong kho tàng Thơ Mới Việt Nam, Nắng mới của Lưu Trọng Lư là một trong những thi phẩm đặc sắc, giàu cảm xúc và trĩu nặng tâm tình. Bài thơ không chỉ là một hồi ức nhẹ nhàng về tuổi thơ mà còn là tiếng lòng thổn thức, tiếc nhớ người mẹ đã khuất. Qua những vần thơ đầy chất nhạc và hình ảnh dịu dàng, nhà thơ đã khắc họa một cách chân thành nỗi nhớ thương và tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt.

Bài thơ mở ra bằng một bức tranh thiên nhiên đầy cảm xúc:


“Mỗi lần nắng mới hắt bên song,

Xao xác, gà trưa gáy não nùng…”


Cái nắng mới không chỉ là ánh sáng thiên nhiên mà còn là chất xúc tác đánh thức ký ức. Âm thanh “gà trưa gáy não nùng” như dội vào lòng người nỗi buồn xa vắng, mở ra một khoảng trời dĩ vãng mơ hồ.


“Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,

Chập chờn sống lại những ngày không.”


Ký ức hiện về như bóng mây trôi, chập chờn, mơ hồ nhưng da diết. “Những ngày không” là những ngày đã mất, những ngày mà hình bóng người mẹ yêu thương từng hiện diện trong cuộc đời tác giả.


Từ khung cảnh gợi nhớ, bài thơ dần dẫn người đọc về những ký ức cụ thể, sâu sắc hơn:


“Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời

Lúc người còn sống, tôi lên mười;”


Ký ức tuổi thơ gắn liền với hình ảnh người mẹ trong cảnh vật quen thuộc:


“Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,

Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.”


Hình ảnh người mẹ hiện lên giản dị mà đẹp đẽ, gợi cảm giác yên bình, ấm áp. “Áo đỏ người đưa” trở thành biểu tượng cho sự sống, cho tình thương và sự chăm chút của mẹ.


Khép lại bài thơ là một hình ảnh không thể phai mờ trong tâm trí:


“Hình dáng me tôi chửa xoá mờ

Hãy còn mường tượng lúc vào ra:

Nét cười đen nhánh sau tay áo

Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.”


Chỉ vài nét chấm phá, nhà thơ đã dựng lên hình ảnh người mẹ sống động và đầy cảm xúc. “Nét cười đen nhánh sau tay áo” là hình ảnh độc đáo, đầy sáng tạo và gợi tả. Đó là vẻ đẹp lặng lẽ, ấm áp của người mẹ gắn bó với từng khoảnh khắc đời thường.

Bằng cảm xúc chân thành và nghệ thuật biểu đạt tinh tế, bài thơ Nắng mới của Lưu Trọng Lư đã thể hiện sâu sắc tình cảm thiêng liêng với mẹ và nỗi nhớ da diết của một đứa con dành cho quá khứ. Đây là một thi phẩm tiêu biểu cho vẻ đẹp trữ tình, lãng mạn và mang đậm dấu ấn cá nhân trong phong trào Thơ Mới, để lại dư âm lặng lẽ mà lay động lòng người đọc.


câu 1

Tôn trọng sự khác biệt của người khác là một biểu hiện rõ nét của lối sống văn minh, bao dung và hiểu biết. Mỗi con người là một cá thể riêng biệt, có xuất thân, hoàn cảnh, tính cách, lối sống và quan điểm không giống nhau. Khi biết tôn trọng sự khác biệt, ta đang thừa nhận quyền được là chính mình của người khác và tạo ra một môi trường sống tích cực, nơi con người được tự do thể hiện bản thân. Đồng thời, việc này giúp ta mở rộng tư duy, học hỏi từ những góc nhìn mới mẻ, tránh được định kiến và sự phiến diện. Trong một xã hội đa dạng như hiện nay, tôn trọng sự khác biệt không chỉ là một đức tính cần thiết mà còn là nền tảng cho sự hòa hợp và phát triển bền vững. Ngược lại, khi phán xét hay kỳ thị sự khác biệt, con người dễ rơi vào tranh cãi, xung đột và cô lập nhau. Vì thế, hãy học cách lắng nghe, thấu hiểu và chấp nhận sự khác biệt như một phần tất yếu của cuộc sống – bởi chính từ những khác biệt ấy mà cuộc sống mới phong phú và đầy màu sắc.

câu 2

Trong kho tàng Thơ Mới Việt Nam, Nắng mới của Lưu Trọng Lư là một trong những thi phẩm đặc sắc, giàu cảm xúc và trĩu nặng tâm tình. Bài thơ không chỉ là một hồi ức nhẹ nhàng về tuổi thơ mà còn là tiếng lòng thổn thức, tiếc nhớ người mẹ đã khuất. Qua những vần thơ đầy chất nhạc và hình ảnh dịu dàng, nhà thơ đã khắc họa một cách chân thành nỗi nhớ thương và tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt.

Bài thơ mở ra bằng một bức tranh thiên nhiên đầy cảm xúc:


“Mỗi lần nắng mới hắt bên song,

Xao xác, gà trưa gáy não nùng…”


Cái nắng mới không chỉ là ánh sáng thiên nhiên mà còn là chất xúc tác đánh thức ký ức. Âm thanh “gà trưa gáy não nùng” như dội vào lòng người nỗi buồn xa vắng, mở ra một khoảng trời dĩ vãng mơ hồ.


“Lòng rượi buồn theo thời dĩ vãng,

Chập chờn sống lại những ngày không.”


Ký ức hiện về như bóng mây trôi, chập chờn, mơ hồ nhưng da diết. “Những ngày không” là những ngày đã mất, những ngày mà hình bóng người mẹ yêu thương từng hiện diện trong cuộc đời tác giả.


Từ khung cảnh gợi nhớ, bài thơ dần dẫn người đọc về những ký ức cụ thể, sâu sắc hơn:


“Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời

Lúc người còn sống, tôi lên mười;”


Ký ức tuổi thơ gắn liền với hình ảnh người mẹ trong cảnh vật quen thuộc:


“Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,

Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.”


Hình ảnh người mẹ hiện lên giản dị mà đẹp đẽ, gợi cảm giác yên bình, ấm áp. “Áo đỏ người đưa” trở thành biểu tượng cho sự sống, cho tình thương và sự chăm chút của mẹ.


Khép lại bài thơ là một hình ảnh không thể phai mờ trong tâm trí:


“Hình dáng me tôi chửa xoá mờ

Hãy còn mường tượng lúc vào ra:

Nét cười đen nhánh sau tay áo

Trong ánh trưa hè trước giậu thưa.”


Chỉ vài nét chấm phá, nhà thơ đã dựng lên hình ảnh người mẹ sống động và đầy cảm xúc. “Nét cười đen nhánh sau tay áo” là hình ảnh độc đáo, đầy sáng tạo và gợi tả. Đó là vẻ đẹp lặng lẽ, ấm áp của người mẹ gắn bó với từng khoảnh khắc đời thường.

Bằng cảm xúc chân thành và nghệ thuật biểu đạt tinh tế, bài thơ Nắng mới của Lưu Trọng Lư đã thể hiện sâu sắc tình cảm thiêng liêng với mẹ và nỗi nhớ da diết của một đứa con dành cho quá khứ. Đây là một thi phẩm tiêu biểu cho vẻ đẹp trữ tình, lãng mạn và mang đậm dấu ấn cá nhân trong phong trào Thơ Mới, để lại dư âm lặng lẽ mà lay động lòng người đọc.