Dương Gia Hân
Giới thiệu về bản thân
Bài 2:
a. Phương thức khai thác bền vững tài nguyên rừng ở Bắc Mỹ 🌲
- Khai thác rừng có kế hoạch, theo quy định chặt chẽ của nhà nước.
- Trồng rừng thay thế sau khi khai thác để phục hồi diện tích rừng.
- Áp dụng khoa học – kĩ thuật hiện đại trong quản lí và bảo vệ rừng.
- Thành lập nhiều khu bảo tồn và vườn quốc gia để bảo vệ hệ sinh thái rừng.
- Hạn chế khai thác quá mức, kết hợp bảo vệ môi trường và đa dạng sinh học.
b. Tình hình đô thị hoá ở Trung và Nam Mỹ 🏙️
- Tốc độ đô thị hoá rất nhanh.
- Tỉ lệ dân thành thị cao (khoảng trên 75% dân số sống ở đô thị).
- Xuất hiện nhiều thành phố rất lớn như São Paulo, Buenos Aires, Mexico City.
- Tuy nhiên, đô thị hoá diễn ra tự phát, nhiều khu nhà ổ chuột, thiếu việc làm và cơ sở hạ tầng.
Bài 2:
- Thời Nhà Đinh và Nhà Tiền Lê, đời sống xã hội và văn hóa của người Việt có nhiều chuyển biến tích cực. Xã hội dần ổn định sau khi đất nước giành được độc lập, nhân dân chủ yếu sống bằng nông nghiệp, làng xã được củng cố và đời sống nhân dân từng bước được cải thiện. Về văn hóa, nhiều phong tục tập quán truyền thống của người Việt được duy trì và phát triển; Phật giáo khá thịnh hành và có ảnh hưởng lớn trong đời sống tinh thần. Bên cạnh đó, các lễ hội dân gian, tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên và sinh hoạt văn hóa cộng đồng cũng được duy trì, góp phần hình thành bản sắc văn hóa dân tộc trong buổi đầu của thời kì độc lập.
Câu 1:
Nhân vật heo trong truyện được xây dựng với những nét tính cách đáng chú ý. Ban đầu, heo hiện lên với dáng vẻ lặng lẽ, ít nói, chỉ “tiếp tục ăn” khi bị gà chất vấn. Sự im lặng ấy không phải vì heo vô dụng mà vì heo không thích khoe khoang công lao của mình. Khi bị gà xúc phạm và cho rằng không giúp ích gì cho chủ, heo mới tức giận phản ứng. Câu nói: “Thịt của ta để làm gì mi có biết không?” thể hiện sự tự tin và ý thức rõ giá trị của bản thân. Heo hiểu rằng mỗi con vật đều có ích theo cách riêng. Qua nhân vật heo, tác giả gửi gắm bài học: không nên vội vàng đánh giá người khác và cần biết tôn trọng những đóng góp thầm lặng.
Câu 2:
Trong cuộc sống, khen ngợi người khác là một hành động đẹp thể hiện sự văn minh và lòng nhân ái. Tôi hoàn toàn tán thành quan điểm: “Khen ngợi người khác không làm mình kém đi.” Trước hết, lời khen chân thành là sự ghi nhận xứng đáng đối với nỗ lực và thành quả của người khác. Khi ta biết trân trọng điểm mạnh của họ, điều đó không hề làm giảm giá trị bản thân mà ngược lại còn cho thấy ta là người tự tin và có lòng bao dung. Một người thực sự có năng lực sẽ không sợ người khác giỏi hơn mình, mà sẵn sàng học hỏi từ họ. Bên cạnh đó, lời khen đúng lúc còn có sức mạnh khích lệ tinh thần, giúp người được khen thêm động lực để cố gắng và hoàn thiện bản thân. Trong học tập hay công việc, sự động viên tích cực sẽ tạo nên môi trường thân thiện, đoàn kết và cùng phát triển. Ngược lại, nếu vì đố kị mà ngại khen hay cố tình phủ nhận thành công của người khác, ta dễ trở nên nhỏ nhen và tự đánh mất thiện cảm của mọi người. Hơn nữa, khi biết khen ngợi, ta cũng học được cách nhìn nhận ưu điểm của người khác để hoàn thiện chính mình. Vì vậy, khen ngợi không làm ta kém đi mà còn nâng cao giá trị nhân cách, thể hiện sự trưởng thành và tinh thần sống tích cực.
Câu 1.
Nhân vật chính trong truyện là loài vật được nhân hoá ,mang đặc điểm của con người để gửi gắm bài học.
Câu 2.
Một biện pháp tu từ được sử dụng là liệt kê (trâu cày, ngựa cưỡi, gà gáy, chó sủa…).
Câu 3.
Đặc điểm của truyện ngụ ngôn thể hiện trong văn bản:
-Mượn hình ảnh loài vật để nói về con người.
-Các con vật được nhân hoá, có suy nghĩ, lời nói như con người.
-Câu chuyện ngắn gọn, giản dị nhưng chứa đựng bài học sâu sắc.
-Kết thúc truyện rút ra một bài học về nhận thức và cách sống.
Câu 4.
-Chủ đề của truyện: Mỗi người đều có giá trị và ích lợi riêng; cần biết khiêm tốn và tôn trọng sự đóng góp của người khác.
-Căn cứ xác định: Qua cuộc đối thoại giữa gà, chó và heo, đặc biệt là lời nói của heo và sự nhận ra của gà; đồng thời phần cuối truyện đã nêu rõ ý nghĩa: mọi vật, vật nuôi nếu được sử dụng đúng chức năng đều hữu ích.
Câu 5.
Khiêm tốn là một đức tính của con người và vô cùng cần thiết trong cuộc sống. Qua câu chuyện, ta hiểu rằng mỗi người đều có điểm mạnh và giá trị riêng. Nếu chỉ nhìn vào ưu điểm của mình mà xem thường người khác thì đó là thái độ sai lầm. Biết khiêm tốn giúp ta học hỏi thêm nhiều điều và hoàn thiện bản thân. Đồng thời, chúng ta cũng cần trân trọng sự đóng góp của mọi người xung quanh, dù lớn hay nhỏ. Mỗi người trong tập thể đều giữ một vai trò nhất định. Khi biết tôn trọng và ghi nhận công sức của nhau, tập thể sẽ trở nên đoàn kết và vững mạnh hơn.