Lê Khánh Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của nhân vật ông giáo Thứ được thể hiện vô cùng chân thực và tinh tế. Ban đầu, Thứ rơi vào trạng thái bế tắc, tuyệt vọng trước cuộc đời nghèo đói và nặng nề trách nhiệm. Càng nghĩ, y càng thấy tương lai mịt mờ, đời sống tù túng không lối thoát. Tâm trạng ấy dẫn đến sự chán nản, thậm chí hoảng hốt khi nhận ra mình có thể sống như vậy suốt đời. Khi trở về quê, trước cảnh vợ con, cha mẹ và các em sống trong thiếu thốn, Thứ vừa thương xót vừa day dứt, tủi hổ. Những giọt nước mắt “ứa ra” khi ăn cơm thể hiện sâu sắc sự giằng xé nội tâm: y đau đớn vì mình được ăn trong khi những người đáng ăn hơn lại phải nhịn. Từ diễn biến tâm lý phức tạp đó, ta thấy Thứ là người giàu tình thương, có trách nhiệm, giàu lòng tự trọng và luôn ý thức về phẩm giá con người. Dù nghèo khổ, Thứ vẫn giữ được sự nhân hậu và những rung động cao đẹp. Qua nhân vật này, Nam Cao đã khắc họa hình ảnh một trí thức nghèo nhưng giàu lòng nhân ái, biết đau trước nỗi đau của người khác và luôn khao khát được sống tử tế.
Câu 2:
Trong thời đại công nghệ trí tuệ nhân tạo phát triển mạnh mẽ, việc chỉnh sửa hình ảnh, đặc biệt là gương mặt, trở nên phổ biến đến mức nhiều người xem đó là điều bình thường. Tuy nhiên, chiến dịch “Turn your back” của Dove đã tạo ra một tiếng nói khác biệt, đầy nhân văn khi kêu gọi mọi người quay lưng lại với các hiệu ứng chỉnh sửa khuôn mặt và khẳng định: “Vẻ đẹp không có chuẩn mực”. Thông điệp này không chỉ là lời nhắc nhở về giá trị của vẻ đẹp tự nhiên, mà còn là sự thức tỉnh đối với một xã hội đang dần ám ảnh bởi ngoại hình ảo.
Vẻ đẹp vốn không phải là một khuôn mẫu duy nhất. Không ai sinh ra giống nhau, và chính sự khác biệt mới tạo nên giá trị độc nhất. Thế nhưng, các ứng dụng chỉnh sửa khuôn mặt bằng AI đang khiến hàng triệu người chạy theo các chuẩn sắc đẹp phi thực tế: mặt V-line, da không tì vết, mũi cao, mắt to… Sự hoàn hảo giả tạo ấy khiến nhiều người đánh mất niềm tin vào bản thân, khiến vẻ đẹp thật sự – vẻ đẹp của sự tự nhiên và cá tính – bị coi nhẹ. Dove đã dũng cảm nói “không” trước làn sóng ấy, kêu gọi mỗi người hãy yêu quý chính mình, bất kể khuyết điểm.
Thông điệp của chiến dịch đặc biệt ý nghĩa trong bối cảnh giới trẻ đang chịu áp lực lớn về ngoại hình. Nhiều người sẵn sàng chỉnh ảnh đến mức biến dạng, hoặc sử dụng phẫu thuật thẩm mỹ để giống những khuôn mặt “chuẩn” trên mạng. Họ quên mất rằng vẻ đẹp không chỉ nằm ở hình dáng mà còn ở thần thái, ở cách ta yêu thương và đối xử với bản thân. Một gương mặt thật, dù có vết sẹo hay nếp nhăn, vẫn có thể đầy sức sống và cuốn hút, bởi nó mang dấu ấn của trải nghiệm và cá tính.
Chiến dịch của Dove không phủ nhận công nghệ, nhưng nó nhắc ta phải làm chủ công nghệ, đừng để công nghệ áp đặt giá trị lên con người. Khi chúng ta tự chỉnh sửa để trông giống người khác, ta vô tình đánh mất chính mình. Nhưng khi ta dám lựa chọn sự thật, ta đang bảo vệ giá trị tự tôn.
Từ thông điệp ấy, bản thân mỗi người cần học cách trân trọng vẻ đẹp riêng, ngừng so sánh và ngừng tự ti. Chấp nhận mình không hoàn hảo chính là bước đầu tiên để trở nên tự tin và hạnh phúc hơn. Hơn nữa, xã hội cũng cần lan tỏa cái nhìn đa dạng về vẻ đẹp – để mỗi người, dù khác biệt, vẫn được tôn trọng và yêu thương.
Dove đã không chỉ bán sản phẩm, mà còn trao đi một giá trị nhân văn đẹp là được là chính mình. Đó là vẻ đẹp không bị giới hạn, không bị đo lường – một vẻ đẹp chân thật và bền vững nhất.
Câu 1:
Ngôi kể của văn bản trên là: Ngôi thứ 3
Câu 2:
- Điểm nhìn chủ yếu đặt ở nhân vật: Thứ
-Tác dụng:
+ Giúp người đọc cảm nhận sâu sắc những dằn vặt nội tâm và nỗi khổ tinh thần của Thứ.
+ Tạo tính chân thực, gần gũi và đồng cảm.
+ Làm nổi bật những bi kịch tinh thần của người trí thức nghèo, bị giằng xé giữa bổn phận và khát vọng sống.
Câu 3:
Nước mắt của Thứ ứa ra khi ăn cơm vì:
+ Thứ cảm nhận sâu sắc cảnh đói khổ, thiếu thốn triền miên của gia đình.
+ Y thấy mình là người duy nhất được ưu tiên, còn những người cả đời lam lũ như mẹ, vợ, bà, em... đều nhịn đói.
+ Y xót xa, đau đớn vì thấy sự bất công: người đáng được ăn thì không được ăn, còn mình lại trở thành kẻ “ăn riêng”.
+ Y ý thức được sự bế tắc và ngột ngạt của đời sống nghèo đói, không lối thoát.
+ Bữa cơm trở thành nỗi ám ảnh về thân phận: ăn mà cảm thấy tội lỗi.
Câu 4:
Thông qua nhân vật ông giáo Thứ, nhà văn Nam Cao đã phản ánh:
- Bi kịch tinh thần của người trí thức nghèo: có học, có ý thức, có lòng tự trọng nhưng bị cơm áo đè nặng.
- Hiện thực xã hội thời kỳ trước Cách mạng: người dân lao động sống nghèo đói, tăm tối, không lối thoát.
- Sự băng hoài nhân tính và giá trị con người trong cảnh nghèo.
- Nỗi đau của những con người muốn sống tử tế nhưng bị đời sống mưu sinh làm tha hóa.
- Đồng thời, Nam Cao thể hiện tấm lòng nhân đạo sâu sắc: xót xa, thương cảm, trân trọng những người nghèo khổ nhưng vẫn giữ thiện lương.