PHẠM HỮU HẢI LONG
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài làm
Bức tranh không gian cảnh quê trong bài thơ "Chiều xuân ở thôn Trừng Mại" của Nguyễn Bảo hiện lên đầy bình dị, êm đềm và tràn ngập sức sống mùa xuân. Mở đầu bài thơ, không gian được bao trùm bởi tiết trời đặc trưng của mùa xuân Bắc Bộ: "Phân phất mưa phùn xâm xẩm bay". Các từ láy "phân phất", "xâm xẩm" kết hợp cùng nghệ thuật đảo ngữ không chỉ miêu tả những hạt mưa mỏng nhẹ, bay lất phất trong không trung mà còn tạo ra một mảng không gian tĩnh lặng, mờ ảo và dịu mát. Trên cái phông nền tĩnh lặng ấy, bức tranh quê không hề buồn tẻ mà bừng lên sức sống tươi mới nhờ sự giao hòa giữa nhịp sống lao động của con người và sự sinh sôi của tạo vật. Không gian ấy ánh lên màu xanh trù phú qua chi tiết "mía cạnh giậu tre đang nảy ngọn" và "khoai trong đám cỏ đã xanh cây". Sự vươn mình của cỏ cây hòa cùng sự cần mẫn của người nông dân mang lại một không gian thanh bình, ấm áp. Có thể nói, cảnh quê trong bài thơ không mang vẻ đẹp tráng lệ, kỳ vĩ mà ghi dấu ấn bởi sự mộc mạc, gần gũi. Nó phản chiếu nhãn quan tinh tế và tâm hồn gắn bó thiết tha với xóm làng, với cuộc đời thôn dã của thi nhân.
Câu 2
Bài làm
Từ hai câu thơ cuối "Điền viên nghĩ thật nguồn vui thú / Dẫu chẳng “hành môn” đói cũng khuây" trong bài thơ "Chiều xuân ở thôn Trừng Mại", tác giả Nguyễn Bảo đã gửi gắm một triết lý nhân sinh sâu sắc: hạnh phúc đôi khi không nằm ở đâu xa xôi mà bắt nguồn từ chính cuộc sống điền viên, lao động bình dị. Từ sự rung cảm ấy, ta nhận ra ý nghĩa lớn lao của việc tìm kiếm niềm vui và hạnh phúc từ những điều nhỏ bé, giản đơn trong cuộc sống hàng ngày.
Trước hết, niềm vui từ những điều giản dị là gì? Đó là thái độ sống biết trân trọng và tận hưởng những giá trị hiện hữu, gần gũi xung quanh mình. Hạnh phúc ấy có thể xuất phát từ một bữa cơm ấm áp bên gia đình, một buổi chiều thong dong ngắm hoàng hôn, nụ cười của một người bạn, hay đơn giản là sự nỗ lực hoàn thành trọn vẹn một công việc nhỏ trong ngày. Hạnh phúc giản dị không được đo đếm bằng vật chất xa hoa, tiền tài hay danh vọng lẫy lừng, mà được đong đếm bằng sự thanh thản, an yên trong tâm hồn.
Việc tìm kiếm và cảm nhận niềm vui từ những điều giản dị mang lại ý nghĩa vô cùng to lớn. Trong nhịp sống hối hả và nhiều áp lực hiện nay, con người dễ bị cuốn vào vòng xoáy của những tiêu chuẩn thành công xa vời. Khi biết hài lòng và tìm thấy niềm vui từ những điều nhỏ bé, ta sẽ tự tạo ra cho mình một "hệ miễn dịch" tinh thần vững chắc. Lối sống này giúp chúng ta giảm bớt căng thẳng, xua tan những tham vọng thái quá, từ đó nuôi dưỡng một tâm hồn bình yên và tích cực. Hơn nữa, những người biết trân trọng những điều nhỏ bé thường có sự gắn kết sâu sắc hơn với gia đình và cộng đồng, bởi họ thấu hiểu rằng tình cảm chân thành và sự bình yên mới là tài sản quý giá nhất.
Tuy nhiên, biết trân trọng hạnh phúc giản dị không đồng nghĩa với việc sống an phận thủ thường hay thiếu đi ý chí vươn lên. Chúng ta vẫn cần nỗ lực học tập và làm việc để chinh phục những mục tiêu lớn lao hơn, nhưng trên hành trình vạn dặm ấy, đừng quên dừng lại để hít thở và yêu thương những giá trị nền tảng. Nếu chỉ mải miết chạy theo những hào quang vật chất mà vô tâm với hiện tại, khi nhìn lại, ta có thể đã đánh mất những khoảng thời gian đẹp nhất.
Tóm lại, hạnh phúc là một chặng hành trình chứ không đơn thuần là một đích đến. Bằng cách học cách mỉm cười và biết ơn những điều bình dị nhất, chúng ta đang tự tay vẽ nên một cuộc đời trọn vẹn và giàu ý nghĩa.
Câu 1:
Bài làm
Bức tranh không gian cảnh quê trong bài thơ "Chiều xuân ở thôn Trừng Mại" của Nguyễn Bảo hiện lên đầy bình dị, êm đềm và tràn ngập sức sống mùa xuân. Mở đầu bài thơ, không gian được bao trùm bởi tiết trời đặc trưng của mùa xuân Bắc Bộ: "Phân phất mưa phùn xâm xẩm bay". Các từ láy "phân phất", "xâm xẩm" kết hợp cùng nghệ thuật đảo ngữ không chỉ miêu tả những hạt mưa mỏng nhẹ, bay lất phất trong không trung mà còn tạo ra một mảng không gian tĩnh lặng, mờ ảo và dịu mát. Trên cái phông nền tĩnh lặng ấy, bức tranh quê không hề buồn tẻ mà bừng lên sức sống tươi mới nhờ sự giao hòa giữa nhịp sống lao động của con người và sự sinh sôi của tạo vật. Không gian ấy ánh lên màu xanh trù phú qua chi tiết "mía cạnh giậu tre đang nảy ngọn" và "khoai trong đám cỏ đã xanh cây". Sự vươn mình của cỏ cây hòa cùng sự cần mẫn của người nông dân mang lại một không gian thanh bình, ấm áp. Có thể nói, cảnh quê trong bài thơ không mang vẻ đẹp tráng lệ, kỳ vĩ mà ghi dấu ấn bởi sự mộc mạc, gần gũi. Nó phản chiếu nhãn quan tinh tế và tâm hồn gắn bó thiết tha với xóm làng, với cuộc đời thôn dã của thi nhân.
Câu 2
Bài làm
Từ hai câu thơ cuối "Điền viên nghĩ thật nguồn vui thú / Dẫu chẳng “hành môn” đói cũng khuây" trong bài thơ "Chiều xuân ở thôn Trừng Mại", tác giả Nguyễn Bảo đã gửi gắm một triết lý nhân sinh sâu sắc: hạnh phúc đôi khi không nằm ở đâu xa xôi mà bắt nguồn từ chính cuộc sống điền viên, lao động bình dị. Từ sự rung cảm ấy, ta nhận ra ý nghĩa lớn lao của việc tìm kiếm niềm vui và hạnh phúc từ những điều nhỏ bé, giản đơn trong cuộc sống hàng ngày.
Trước hết, niềm vui từ những điều giản dị là gì? Đó là thái độ sống biết trân trọng và tận hưởng những giá trị hiện hữu, gần gũi xung quanh mình. Hạnh phúc ấy có thể xuất phát từ một bữa cơm ấm áp bên gia đình, một buổi chiều thong dong ngắm hoàng hôn, nụ cười của một người bạn, hay đơn giản là sự nỗ lực hoàn thành trọn vẹn một công việc nhỏ trong ngày. Hạnh phúc giản dị không được đo đếm bằng vật chất xa hoa, tiền tài hay danh vọng lẫy lừng, mà được đong đếm bằng sự thanh thản, an yên trong tâm hồn.
Việc tìm kiếm và cảm nhận niềm vui từ những điều giản dị mang lại ý nghĩa vô cùng to lớn. Trong nhịp sống hối hả và nhiều áp lực hiện nay, con người dễ bị cuốn vào vòng xoáy của những tiêu chuẩn thành công xa vời. Khi biết hài lòng và tìm thấy niềm vui từ những điều nhỏ bé, ta sẽ tự tạo ra cho mình một "hệ miễn dịch" tinh thần vững chắc. Lối sống này giúp chúng ta giảm bớt căng thẳng, xua tan những tham vọng thái quá, từ đó nuôi dưỡng một tâm hồn bình yên và tích cực. Hơn nữa, những người biết trân trọng những điều nhỏ bé thường có sự gắn kết sâu sắc hơn với gia đình và cộng đồng, bởi họ thấu hiểu rằng tình cảm chân thành và sự bình yên mới là tài sản quý giá nhất.
Tuy nhiên, biết trân trọng hạnh phúc giản dị không đồng nghĩa với việc sống an phận thủ thường hay thiếu đi ý chí vươn lên. Chúng ta vẫn cần nỗ lực học tập và làm việc để chinh phục những mục tiêu lớn lao hơn, nhưng trên hành trình vạn dặm ấy, đừng quên dừng lại để hít thở và yêu thương những giá trị nền tảng. Nếu chỉ mải miết chạy theo những hào quang vật chất mà vô tâm với hiện tại, khi nhìn lại, ta có thể đã đánh mất những khoảng thời gian đẹp nhất.
Tóm lại, hạnh phúc là một chặng hành trình chứ không đơn thuần là một đích đến. Bằng cách học cách mỉm cười và biết ơn những điều bình dị nhất, chúng ta đang tự tay vẽ nên một cuộc đời trọn vẹn và giàu ý nghĩa.