Bùi Hạnh Dung
Giới thiệu về bản thân
Bài học mà em tâm đắc khi đọc truyện " Chào mào và sáo sậu" là tình yêu thương và sự sẻ chia có thể tạo nên một cuộc sống hạnh phúc. Truyện cho thấy rằng khi mỗi người đều có lòng quan tâm và sẵn sàng giúp đỡ nhau thì mọi khó khăn và thử thách sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn. Sự đoàn kết và sự tương trợ giữa các nhân vật trong truyện đã truyền cảm hứng cho em rằng, bất kể khó khăn có đến đâu, chúng ta luôn có thể vượt qua nếu có nhau.
Câu 9
Tác dụng của biện pháp tu từ trong câu văn là: Làm cho câu văn trở nên sinh động và hấp dẫn hơn. Nhấn mạnh sự hối lỗi, biết nhận sai của nhân vật. Qua đó thể hiện bài học sâu sắc về đạo đức
Câu 10
Từ câu chuyện " Võ sĩ bọ ngựa" của Tô Hoài, em thấy mình cần phải:
Luôn học hỏi từ người khác
Không khoe khoang, tự cao
Thừa nhận sai lầm và sửa chữa
Tôn trọng người khác
Sống giản dị, không khoe khoang
Câu 1: Văn bản trên được viết theo thể thơ lục bát
Câu 2: Bên cạnh tiếng ve, những âm thanh xuất hiện trong văn bản trên là: Tiếng võng, tiếng ru
Câu 3:Biện pháp tu từ: So sánh
- So sánh ở hình ảnh " Những ngôi sao thức"
So sánh ở từ ngữ " Chẳng bằng"
Tác dụng: Giúp câu thơ trở nên hay và sống động hơn. Qua đó tác giả muốn nhấn mạnh tình yêu thương vô bờ bến của mẹ dành cho con
Câu 4: Em thấy người mẹ trong bài thơ rất tần tảo, vất vả, nguyện hy sinh cả cuộc đời vì con
Câu 5: Lời ru của mẹ không chỉ giúp con có giấc ngủ ngon, bình yên mà còn gieo vào cho con tình cảm ấm áp. Những lời ru của mẹ chứa đựng tình yêu thương vô bờ bến mẹ dành cho con, nuôi dưỡng tâm hồn con, hình thành nhân cách và giáo dục đạo lí làm người.
Trong kho tàng văn học Việt Nam, có rất nhiều loại truyện: truyện truyền thuyết, truyện cổ tích...Trong đó, "Thánh Gióng" là câu truyện em yêu thích nhất.
Truyện xảy ra vào đời Hùng Vương thứ sáu ở làng Gióng, có hai vợ chồng chăm chỉ, hiền lành nhưng ngoài năm mươi tuổi vẫn chưa có con. Một hôm, người vợ đi ra đồng thì thấy một bàn chân khổng lồ, người vợ tò mò ướm thử chân mình vào để xem thua kém bao nhiêu. Mười hai tháng sau, bà sinh ra một cậu bé, đặt tên là Gióng. Lên ba tuổi, Gióng không biết nói cũng chẳng biết cười. Năm ấy, giặc Ân sang xâm lược nước ta, nhân dân vô cùng lo lắng. Khi sứ giả đi tìm người tài cứu nước, Gióng liền cất tiếng nói đầu tiên, cậu bé bảo mẹ gọi sứ giả vào nhà, Gióng nói:
-Ông về bảo với nhà vua rèn cho tôi một cây gậy sắt, một áo giáp sắt và một con ngựa sắt, tôi sẽ đánh tan lũ giặc này
Sứ giả vừa kinh ngạc về tâu vua. Nhà vua cho thợ rèn thức đêm rèn những thứ Gióng yêu cầu. Trong lúc đó, Gióng lớn nhanh như thổi, cơm ăn mấy cũng chẳng nó, áo vừa mặc đã đứt chỉ. Cả làng cùng nhau góp gạo thổi cơm cho Gióng ăn còn đi đánh giặc. Sứ giả đem ngựa sắt, giáp sắt đến. Giặc đã đến chân núi Trâu. Gióng vươn vai biến thành tráng sĩ, mình cao hơn trượng. Gióng trèo lên lưng ngựa, mặc giáp sắt, tay cầm gậy sắt. Ngựa hí dài mấy tiếng, phun lửa ra trận đánh giặc. Đang đánh thì gậy sắt gãy, Gióng liền nhổ bụi tre bên đường đánh giặc. Giặc tan vỡ. Gióng liền cưỡi ngựa chạy lên núi Sóc Sơn rồi một người một ngựa từ từ bay lên trời.
Câu truyện kể về người anh hùng Thánh Gióng đi cứu nước. Hoàn thành sứ mệnh của mình rồi bay lên trời. Câu truyện Thánh Gióng mang ý nghĩa về tinh thần đoàn kết chống giặc ngoại xâm của nhân dân ta.