Đào Đức Minh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đào Đức Minh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong quãng đời học sinh của mình, em đã được học với nhiều thầy cô giáo đáng kính. Nhưng người để lại trong em nhiều tình cảm yêu quý và kính trọng nhất chính là cô Hương – cô giáo dạy môn Ngữ văn của em.

Cô Hương là người hiền hậu, dịu dàng và luôn gần gũi với học sinh. Cô có dáng người thanh mảnh, khuôn mặt hiền từ và nụ cười ấm áp luôn thường trực trên môi. Giọng nói của cô nhẹ nhàng, truyền cảm, đặc biệt là khi cô giảng bài – từng lời cô nói như chạm vào cảm xúc của em, khiến em càng thêm yêu môn Văn hơn bao giờ hết.

Mỗi tiết học Văn với cô Hương đều rất thú vị và giàu cảm xúc. Cô không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn truyền lửa đam mê văn chương cho chúng em. Cô thường kể thêm những câu chuyện đời thực liên quan đến bài học, khiến mỗi văn bản trở nên sống động và gần gũi. Có những lúc, khi cô phân tích một đoạn thơ hay, cả lớp im phăng phắc lắng nghe, bởi ai cũng bị cuốn theo dòng cảm xúc của cô. Nhờ có cô, em đã biết rung động trước vẻ đẹp của những câu văn, câu thơ, và biết yêu quý tiếng Việt – ngôn ngữ của dân tộc mình.

Không chỉ dạy học, cô Hương còn rất quan tâm, lo lắng cho học sinh. Có lần em bị ốm, phải nghỉ học mấy ngày liền. Khi em trở lại lớp, cô đã nhẹ nhàng hỏi han rồi tận tình giúp em học lại những phần bài bị thiếu. Cô luôn kiên nhẫn lắng nghe tâm sự của học trò, luôn tạo cảm giác ấm áp như một người mẹ hiền.

Cô Hương không chỉ là một giáo viên giỏi, mà còn là một người truyền cảm hứng, một người gieo vào lòng em tình yêu cái đẹp, tình yêu con người và quê hương đất nước qua từng bài học Văn. Em cảm thấy thật may mắn và tự hào khi được làm học trò của cô.

Mai sau, dù thời gian có trôi đi, dù em có học ở đâu, làm gì, em vẫn sẽ luôn nhớ về cô Hương – người cô giáo dạy Văn đã chạm đến trái tim em bằng tất cả sự yêu thương và tận tụy. Em sẽ luôn cố gắng học tập chăm ngoan để không phụ lòng cô.

Nhắc đến Chủ tịch Hồ Chí Minh – vị cha già của dân tộc, em luôn cảm thấy trong lòng mình dâng lên niềm kính yêu và biết ơn sâu sắc. Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng, hình ảnh làm em xúc động nhất chính là ngày Bác ra đi tìm đường cứu nước – một sự kiện lớn lao, đầy hi sinh mà cũng đầy yêu thương với dân tộc Việt Nam.

Ngày 5 tháng 6 năm 1911, Bác Hồ – khi đó còn mang tên Nguyễn Tất Thành – rời bến cảng Nhà Rồng trên con tàu Đô đốc Latouche Tréville, bắt đầu hành trình ra đi tìm đường cứu nước. Đó không chỉ là một chuyến đi xa, mà là chuyến đi vĩ đại nhất của lịch sử dân tộc. Em tưởng tượng ngày hôm đó, chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành đứng lặng lẽ nhìn quê hương mình từ từ lùi xa trong ánh nắng chói chang của buổi sáng Sài Gòn. Phải yêu đất nước, yêu đồng bào tha thiết đến nhường nào, Bác mới có thể giấu đi giọt nước mắt, dằn lòng rời xa Tổ quốc để dấn thân vào hành trình đầy gian khổ phía trước.

Em xúc động khi nghĩ đến những hi sinh thầm lặng của Bác: sống nơi đất khách quê người, làm đủ nghề cực nhọc để sống và học tập, tìm hiểu con đường cứu dân, cứu nước. Trong khi bạn bè cùng trang lứa sống bình yên bên gia đình, thì Bác lại bôn ba khắp năm châu, chịu bao đói khổ, bị bắt giam, theo dõi, đe dọa… Tất cả vì một lý tưởng cao đẹp: đem lại tự do, độc lập cho dân tộc Việt Nam.

Bác ra đi với hai bàn tay trắng, nhưng mang theo một tấm lòng đỏ rực tình yêu nước. Và chính tình yêu ấy đã đưa Người vượt qua mọi gian khó, để rồi hơn ba mươi năm sau, Bác trở về, lãnh đạo toàn dân tộc làm nên những chiến thắng vĩ đại. Nhờ có chuyến đi năm ấy, nhờ có lòng kiên định và trái tim vì dân, đất nước ta mới có được độc lập, hòa bình như hôm nay.

Mỗi lần được nghe kể về Bác, em lại cảm thấy xúc động và tự nhủ mình phải sống xứng đáng hơn với những gì thế hệ cha ông đã hi sinh. Em biết ơn Bác – người đã dũng cảm ra đi không phải cho riêng mình, mà cho cả dân tộc. Bác là ngọn lửa thiêng soi sáng con đường đi tới của đất nước, là tấm gương sáng để em noi theo.

Trong cuộc sống, có những con người bình dị nhưng mang trong mình tấm lòng cao cả, âm thầm sống, âm thầm yêu thương và hi sinh cho người khác. Dì Bảy trong bài tản văn "Người ngồi đợi trước hiên nhà" của Huỳnh Như Phương là một người như thế. Hình ảnh dì đã để lại trong em nhiều xúc động và suy ngẫm về tình thương thầm lặng, bền bỉ của những người phụ nữ miền quê.

Dì Bảy là người cô đơn, sống lặng lẽ trong một ngôi nhà nhỏ ở quê. Dù không sinh con đẻ cái, dì lại luôn dành cả trái tim và sự chăm lo cho các cháu trong gia đình. Dì yêu thương cháu từ những ngày còn thơ bé, lo từng bữa ăn, giấc ngủ, chăm sóc lúc ốm đau. Thế nhưng tình thương ấy không ồn ào, không đòi hỏi báo đáp, chỉ lặng lẽ như ánh đèn leo lét bên hiên nhà, như giọng ru nhẹ nhàng theo gió.

Điều khiến em cảm động nhất chính là sự hi sinh âm thầm và lòng kiên nhẫn của dì. Cả một đời dì sống vì người khác, không mong cầu điều gì cho riêng mình. Dù cuộc đời có lúc vất vả, cô quạnh, dì vẫn ngồi đợi – đợi một tiếng gọi, một người cháu trở về, đợi một niềm vui nhỏ bé trong sự lặng thinh. Dáng ngồi chờ bên hiên nhà của dì gợi lên một nỗi buồn man mác, nhưng cũng thật ấm áp. Bởi nơi đó là nơi chất chứa tình thương, sự chờ đợi vô điều kiện của một người phụ nữ giàu đức hi sinh.

Em nghĩ rằng, trong mỗi chúng ta, ai cũng từng có một người giống như dì Bảy – một người lặng thầm yêu thương ta, không cần đáp lại, chỉ cần ta sống tốt và nhớ đến họ. Dì Bảy không chỉ là nhân vật trong trang văn, mà còn là biểu tượng của những người phụ nữ Việt Nam giàu tình cảm, sống cả đời cho người thân, cho gia đình.

Khi đọc xong bài tản văn, em thấy lòng mình chùng xuống. Em nghĩ đến bà, đến mẹ – những người phụ nữ đang ngày ngày âm thầm hi sinh cho em. Em thấy mình cần sống tốt hơn, biết ơn và yêu thương họ nhiều hơn, không để tình cảm ấy trôi qua một cách vô tình.

Dì Bảy – người ngồi đợi trước hiên nhà – mãi là một hình ảnh đẹp, đầy xúc động trong lòng em. Dì dạy em biết trân trọng tình thương thầm lặng, biết yêu quý những hi sinh giản dị mà cao cả trong cuộc sống này.