Vũ Quỳnh Phương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Quỳnh Phương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon là một hành trình đầy đau đớn từ sự thờ ơ, vô tâm đến thức tỉnh và hối hận tột cùng. Ban đầu, Chi-hon hiện lên là một trí thức bận rộn, luôn xem sự hy sinh của mẹ là điều hiển nhiên, thậm chí có phần khó chịu trước sự quan tâm "lỗi thời" của bà. Tuy nhiên, khi biến cố mẹ mất tích xảy ra, tâm lý cô bắt đầu có sự rạn nứt. Sự tự tin về cuộc sống độc lập, thành đạt của cô bị thay thế bởi cảm giác hoang mang và trống trải. Qua những kỷ vật và dòng hồi tưởng, Chi-hon dần nhận ra mình chưa từng thực sự "biết" mẹ là ai ngoài vai trò một người phục vụ gia đình. Trạng thái tâm lý biến chuyển mạnh mẽ nhất là khi cô đối diện với sự thật rằng mẹ cũng có những khao khát và nỗi đau riêng mà cô đã vô tình gạt đi. Những câu hỏi tu từ vang lên trong tâm trí Chi-hon không chỉ là sự dằn vặt về hành động (để lạc mất mẹ ở ga tàu) mà còn là sự hối lỗi về thái độ sống ích kỷ. Cuối cùng, diễn biến tâm lý của Chi-hon khép lại trong sự nghẹn ngào và thức tỉnh, một sự muộn màng đầy xót xa khiến độc giả phải tự soi chiếu lại chính mình trong mối quan hệ với đấng sinh thành.

Câu 2:

I. Mở bài Dẫn dắt: Cuộc đời là một dòng chảy không ngừng, nhưng những gì đọng lại sâu sắc nhất thường không phải là vật chất mà là những kỷ niệm. Nêu vấn đề: Kí ức về những người thân yêu chính là "nguồn nhựa sống", là điểm tựa tinh thần không thể thiếu trong cuộc đời mỗi người.

II. Thân bài

1. Giải thích Kí ức về người thân:

- Là những hình ảnh, lời nói, kỷ niệm gắn liền với cha mẹ, ông bà, anh chị em... mà chúng ta lưu giữ trong tâm trí.

- Nó không chỉ là quá khứ, mà là một phần bản sắc của mỗi cá nhân.

2. Tầm quan trọng của kí ức về người thân

- Là điểm tựa tinh thần vững chãi:

- Khi đối mặt với giông bão, thất bại, kí ức về sự yêu thương, cổ vũ của người thân giúp ta có thêm sức mạnh để đứng dậy.

- Nuôi dưỡng tâm hồn và nhân cách: Những bài học đầu đời, những lời dạy bảo từ kí ức giúp định hình giá trị đạo đức, lòng trắc ẩn và sự tử tế trong ta.

- Sợi dây kết nối quá khứ - hiện tại: Giúp ta không quên đi nguồn cội, hiểu được giá trị của gia đình và biết ơn những gì mình đang có.

- Sự an ủi khi mất mát: Với những người đã đi xa, kí ức là cách duy nhất để họ tiếp tục "sống" trong lòng chúng ta, xoa dịu nỗi đau chia ly.

3. Phân tích & Chứng minh Lấy dẫn chứng từ thực tế (ví dụ: Một người lính đi xa lấy ảnh gia đình làm động lực; một người thành đạt luôn nhớ về bữa cơm nghèo khó nhưng ấm áp của mẹ để giữ mình khiêm tốn). Phản đề: Nếu một người sống không có kí ức hoặc chối bỏ kí ức về người thân, họ sẽ trở nên lạc lõng, tâm hồn khô héo và dễ mất phương hướng.

4. Bài học hành động Trân trọng từng khoảnh khắc hiện tại bên người thân để tạo nên những kí ức đẹp. Học cách lưu giữ kỷ niệm (viết nhật ký, chụp ảnh, hoặc đơn giản là lắng nghe).

III. Kết bài Khẳng định lại giá trị:

- Kí ức là tài sản vô giá mà thời gian không thể tước đoạt.

- Liên hệ bản thân: Lời hứa trân trọng gia đình và gìn giữ những ký niệm yêu thương như một phần máu thịt của mình.

Gemini Trò chuyện với Gemini Đề tham khảo số 1Bài GV giao Bài 1 Đọc văn bản sau: Hãy chăm sóc mẹ Ngay sau khi được tin mẹ bị lạc, cô bực tức hỏi mọi người trong gia đình sao không có ai ra ga tàu điện ngầm Seoul đón bố mẹ. “Còn cô đã ở đâu?” “Tôi ư?” Cô mím chặt môi. Tận bốn ngày sau khi mẹ bị lạc cô mới biết tin. Mọi người trong gia đình cô đổ lỗi cho nhau về chuyện mẹ bị lạc nhưng ai cũng cảm thấy day dứt trong lòng. Rời khỏi nhà anh cả, cô bắt tàu điện ngầm về nhà nhưng rồi lại xuống ở ga Seoul, nơi mẹ biến mất. Trong nhà ga người đông như nêm, họ chen lấn va quệt vào cô khi cô tìm đường đi tới chỗ mẹ bị lạc. Chắc mẹ cô cũng bị lạc trong tình trạng hỗn loạn như thế này. Mọi người xô đẩy cô khi cô đứng tại nơi mẹ đã tuột mất bàn tay bố. Không ai nói một lời xin lỗi. Có lẽ mọi người đã ào ạt đi qua như thế trong khi mẹ cô đứng đấy, không biết phải làm gì. Người ta có thể lật lại hồi ức được bao xa? Hồi ức về mẹ thì sao? Từ khi nghe tin mẹ bị lạc đến tận bây giờ, cô không thể tập trung suy nghĩ được gì. Những ký ức cô đã quên lãng từ lâu bỗng nhiên trỗi dậy. Nỗi ân hận cứ bám theo từng ký ức. Cô nhớ lại nhiều năm về trước, mấy ngày trước khi cô rời thị trấn quê nhà lên thành phố, mẹ dẫn cô ra cửa hàng quần áo ngoài chợ. Cô muốn chọn một chiếc váy trơn nhưng mẹ lại chọn cho cô một chiếc váy xếp nếp có đai và đường diềm. “Cái này thế nào?” mẹ cô hỏi. “Không,” cô nói rồi gạt đi. “Tại sao? Con cứ mặc thử đi.” Mẹ lúc đó còn trẻ, mở to mắt ngạc nhiên không hiểu. Chiếc váy xếp nếp ấy tương phản hoàn toàn với chiếc khăn cũ kỹ lem nhem mẹ đội trên đầu như hai thế giới tách biệt không ăn nhập gì với nhau. “Trông trẻ con quá.” “Thật sao?” Mẹ cô nói nhưng vẫn cầm chiếc váy ngắm nghía mãi không nỡ rời. “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này,” mẹ cô lẩm bẩm. Thấy mẹ có vẻ hơi buồn khi cô cho rằng kiểu váy đó trẻ con, cô nói, “Cái này có phải kiểu mẹ hay mặc đâu.” Mẹ nói, “Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.” “Mình lẽ ra nên mặc thử cái váy đó”, cô thầm nghĩ. Cô khuỵu chân ngồi xuống có lẽ đúng chỗ mẹ cô đã từng ngồi. Vài ngày sau khi nhất quyết đòi mua váy trơn, cô đã đến chính sân ga tàu điện ngầm Seoul này cùng mẹ. Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ. Sao một con người như vậy có thể bị lạc? Khi ánh đèn từ con tàu đang vào ga vừa rọi tới, mọi người đổ xô lại, liếc xéo qua chỗ cô ngồi cứ như thể họ đang bực bội vì cô cứ ngồi trên lối đi. Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp tham dự triển lãm sách tổ chức tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm. Cô tự hỏi tại sao bố không đi taxi mà lại đi tàu điện ngầm chứ? Chỉ cần bố không đi tàu điện ngầm thì chắc đã không xảy ra chuyện này. Bố cô nói ông đã nghĩ tại sao phải đi taxi khi ga tàu hỏa cũng nối liền với ga tàu điện ngầm? Có những khoảnh khắc mà người ta thường suy ngẫm lại sau khi có việc gì đó xảy ra, nhất là sau khi chuyện không may xảy ra. Khoảnh khắc mà người đó nghĩ, “Lẽ ra mình không nên làm vậy”. Khi bố cô nói với cả nhà rằng bố mẹ có thể tự tìm đến nhà anh Hyong-chol, tại sao khác với những lần trước anh chị em cô lại để bố mẹ làm thế? Bình thường mỗi lần bố mẹ lên thành phố thăm các con, trong số anh em cô vẫn có người ra ga xe lửa hay ga tàu điện ngầm Seoul đón họ. Điều gì khiến bố cô, vốn luôn dùng xe của nhà hoặc đi taxi mỗi lần lên thành phố, quyết định đi tàu điện ngầm vào cái ngày định mệnh ấy? Khi tàu điện đến, bố mẹ vội vã chạy lại. Nhưng lúc bố lên tàu, nhìn lại phía sau thì đã không thấy mẹ đâu. Đó là một buổi chiều thứ Bảy đông đúc. Mẹ lạc bố giữa đám đông, đoàn tàu lăn bánh khi mẹ hoàn toàn mất phương hướng. (...) Bố cô xuống ở bến kế tiếp và quay lại ga tàu điện ngầm Seoul nhưng mẹ cô đã không còn ở đó. “Dù không bắt được tàu nhưng sao có thể quên được đường cơ chứ? Bảng hướng dẫn ở đâu cũng có. Mẹ biết dùng điện thoại công cộng, chỉ cần đến bốt điện thoại là có thể gọi được mà.” Chị dâu cô một mực cho rằng chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra với mẹ, rằng thật khó hiểu khi mẹ không thể tìm thấy nhà anh cả chỉ vì không lên đúng chuyến tàu điện ngầm như bố. Có điều gì đã xảy ra với mẹ ư? Đó là suy nghĩ của những người muốn nghĩ mẹ là một bà già quê mùa. Khi cô nói, “Có thể mẹ đã bị lạc đường chứ chị,” thì chị dâu cô tròn mắt ngạc nhiên. “Chị biết dạo này mẹ thế nào rồi đấy,” cô giải thích nhưng chị dâu làm ra vẻ không hiểu cô đang nói gì. Nhưng thực ra cả gia đình đều biết tình trạng của mẹ dạo này. Có thể cô sẽ không tìm được mẹ. (Shin Kyung Sook (2022), Hãy chăm sóc mẹ, Lý Hiệp Lâm – Lê Nguyễn Lê dịch, NXB Hà Nội, trang 13, 14.) Chú thích: Câu chuyện kể về hành trình những đứa con của bà Park So Nyo tìm lại mẹ khi bà bị lạc. Trong quá trình đó, gia đình bà dần nhận ra những đau đớn, tổn thương, những bí mật khuất lấp của bà, và hiểu được tình yêu và sự hi sinh mà người mẹ này đã dành cho gia đình. Từ đó, tác phẩm mang đến thông điệp về tình yêu thương. Nhân vật “tôi” xuất hiện trong đoạn trích này là con gái thứ ba – Chi-hon. Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản trên. Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích. Câu 3: Đọc đoạn văn sau: “Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp tham dự triển lãm sách tổ chức tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm.” Biện pháp nghệ thuật nào đã được sử dụng trong đoạn văn trên? Nêu tác dụng. Câu 4: Những phẩm chất nào của người mẹ đã được thể hiện qua lời kể của người con gái trong tác phẩm? Chỉ ra câu văn thể hiện phẩm chất của người mẹ. Câu 5: Chi-hon đã hối tiếc điều gì khi nhớ về mẹ? Viết đoạn văn 4-5 câu nêu suy nghĩ về những hành động vô tâm có thể khiến những người thân tổn thương. Chào bạn, dưới đây là gợi ý giải chi tiết cho Đề tham khảo số 1 dựa trên văn bản trích từ tiểu thuyết "Hãy chăm sóc mẹ" của Shin Kyung Sook: Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản Ngôi kể: Ngôi thứ ba. Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích Điểm nhìn: Điểm nhìn trần thuật chủ yếu đặt vào nhân vật người con gái (Chi-hon). Câu 3: Biện pháp nghệ thuật: Phép điệp cấu trúc (Điệp ngữ) kết hợp với phép đối chiếu/tương phản. Cụm từ "Lúc mẹ bị... cô đang..." được lặp lại hai lần. Tác dụng: - Nhấn mạnh sự đối lập nghiệt ngã: Làm nổi bật sự tương phản giữa tình cảnh đáng thương của người mẹ (bị lạc, cô độc giữa đám đông) và sự thành công, bận rộn của người con (dự triển lãm sách quốc tế). - Thể hiện tâm trạng: Khắc họa sâu sắc nỗi dằn vặt, ân hận tột cùng của nhân vật "cô" khi nhận ra mình đã mải mê với hào quang cá nhân mà vô tâm với mẹ. - Tạo nhịp điệu: Làm cho đoạn văn giàu sức biểu cảm và tăng sức ám ảnh đối với người đọc. Câu 4: Phẩm chất của người mẹ Qua lời kể, người mẹ hiện lên với những phẩm chất Sự hy sinh và quên mình: Mẹ luôn dành những điều tốt đẹp cho con, gạt bỏ sở thích cá nhân. Câu văn: “Mẹ nói: 'Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được'.” (Mẹ thích chiếc váy đẹp nhưng lại nhường quyền diện đồ đẹp cho con, còn mình thì đội chiếc khăn cũ kỹ lem nhem). Sự mạnh mẽ, tần tảo vì con cái: Trước khi già yếu, mẹ từng là chỗ dựa vững chắc. Câu văn: “Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lững lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống...” Câu 5: Đoạn văn về sự vô tâm (4-5 câu)

Trong cuộc sống, những hành động vô tâm đôi khi giống như những vết dao cắt để lại sẹo trong lòng người thân. Chúng ta thường nhân danh sự bận rộn hay cái tôi cá nhân mà quên mất việc lắng nghe, thấu hiểu những mong mỏi giản đơn của cha mẹ. Một lời từ chối mặc thử chiếc váy mẹ chọn, hay một lần lỡ hẹn vì công việc đều có thể trở thành nỗi hối tiếc muộn màng khi người thân không còn bên cạnh. Đừng để đến khi "lạc mất" nhau mới bắt đầu tìm kiếm lại những ký ức, bởi tổn thương một khi đã gây ra thì rất khó để chữa lành vẹn nguyên.

Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản

Ngôi kể: Ngôi thứ ba.

Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích

Điểm nhìn: Điểm nhìn trần thuật chủ yếu đặt vào nhân vật người con gái (Chi-hon).

Câu 3: Biện pháp nghệ thuật và tác dụng

- Biện pháp nghệ thuật: Phép điệp cấu trúc (Điệp ngữ) kết hợp với phép đối chiếu/tương phản.

Cụm từ "Lúc mẹ bị... cô đang..." được lặp lại hai lần.

- Tác dụng:

  • Nhấn mạnh sự đối lập nghiệt ngã: Làm nổi bật sự tương phản giữa tình cảnh đáng thương của người mẹ (bị lạc, cô độc giữa đám đông) và sự thành công, bận rộn của người con (dự triển lãm sách quốc tế).
  • Thể hiện tâm trạng: Khắc họa sâu sắc nỗi dằn vặt, ân hận tột cùng của nhân vật "cô" khi nhận ra mình đã mải mê với hào quang cá nhân mà vô tâm với mẹ.
  • Tạo nhịp điệu: Làm cho đoạn văn giàu sức biểu cảm và tăng sức ám ảnh đối với người đọc.

Câu 4: Phẩm chất của người mẹ

Qua lời kể, người mẹ hiện lên với những phẩm chất:

  1. Sự hy sinh và quên mình: Mẹ luôn dành những điều tốt đẹp cho con, gạt bỏ sở thích cá nhân.
    • Câu văn: “Mẹ nói: 'Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được'.” (Mẹ thích chiếc váy đẹp nhưng lại nhường quyền diện đồ đẹp cho con, còn mình thì đội chiếc khăn cũ kỹ lem nhem).
  2. Sự mạnh mẽ, tần tảo vì con cái: Trước khi già yếu, mẹ từng là chỗ dựa vững chắc.
    • Câu văn: “Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lững lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống...”

Câu 5:

Trong cuộc sống, những hành động vô tâm đôi khi giống như những vết dao cắt để lại sẹo trong lòng người thân. Chúng ta thường nhân danh sự bận rộn hay cái tôi cá nhân mà quên mất việc lắng nghe, thấu hiểu những mong mỏi giản đơn của cha mẹ. Một lời từ chối mặc thử chiếc váy mẹ chọn, hay một lần lỡ hẹn vì công việc đều có thể trở thành nỗi hối tiếc muộn màng khi người thân không còn bên cạnh. Đừng để đến khi "lạc mất" nhau mới bắt đầu tìm kiếm lại những ký ức, bởi tổn thương một khi đã gây ra thì rất khó để chữa lành vẹn nguyên.