Phạm Vũ Bảo Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Vũ Bảo Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Một vài ví dụ về dấu ấn của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong lòng nhân dân thế giới:

- Thủ đô Mát xcơ va, các thành phố U li a nốp xcơ, Xanh Pê téc bua và nhiều nơi khác ở Liên Bang Nga có quang trường, tượng đài, nhà lưu niệm mang tên Hồ Chí Minh

- Thành phố Quảng Châu, Trung Quốc có di tích lưu niệm Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh

- Thủ đô các nước Cuba, Mô Dăm Bích, Ăng Gô La và nhiều nơi khác có tượng đài/đường phố mang tên Hồ Chí Minh

- Thủ đô Mexico có tượng đài Hồ Chí Minh cùng dòng chữ: “Tự do cho các dân tộc”

- Tại một số quốc gia, nơi chủ tịch Hồ Chí Minh từng đến và hoạt động đều có những công trình di tích tưởng niệm

Sự kiện buộc Mỹ phải tuyên bố "phi Mỹ hoá" chiến tranh xâm lược Việt Nam là Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968

Đây là một cuộc tấn công quy mô lớn do quân giải phóng miền Nam Việt Nam phát động vào dịp tết nguyên đán năm 1968 nhằm vào hầu hết các đô thị căn cứ quân sự quan trọng của Mỹ và chính quyền Sài Gòn, đặc biệt quân ta đã tấn công vào sứ quán ở Sài Gòn gây chấn động dư luận trong và ngoài nước

Cuộc tấn công làm lung lay ý chí xâm lược của Mỹ khiến nhân dân Mỹ phản đối chiến tranh mạnh mẽ hơn, buộc chính quyền Mỹ phải thừa nhận sự thất bại của chiến lược

trước áp lực trong nước và quốc tế tổng thống Mỹ Lyndon B. Johnson tuyên bố ngừng ném bom Miền Bawcs và bắt đầu rút dần quân đội Mỹ, thực hiện chiến lược Phi Mỹ hóa chiến tranh, tức chiến tranh trách nhiệm chiến đấu cho quân đội Sài Gòn, mở đường cho quá trình rút lui khỏi Việt Nam


Câu 1:

1. Mở đoạn:

- Giới thiệu nhân vật Chi-hon: Là người con gái thứ ba, một nhà văn thành đạt nhưng đang phải đối mặt với cú sốc tâm lý khi mẹ bị lạc.

- Nhận xét khái quát: Diễn biến tâm lý của cô không phẳng lặng mà đầy sóng gió, đi từ sự phủ nhận, đổ lỗi đến sự thức tỉnh trong đau đớn và ân hận.

2. Thân đoạn

- Sự giận dữ và cơ chế tự vệ (Lúc mới nhận tin):

- Chi-hon phản ứng bằng cách bực tức và truy vấn người thân: "sao không có ai ra ga tàu điện ngầm Seoul đón bố mẹ".

- Đây là tâm lý "chuyển dịch tội lỗi" – cô dùng sự giận dữ với người khác để khỏa lấp nỗi mặc cảm vì bản thân đã không có mặt lúc biến cố xảy ra.

- Sự thấu cảm và đối diện với thực tại (Khi đứng tại ga tàu):

- Khi trực tiếp đứng giữa dòng người chen lấn tại ga Seoul, cô mới thực sự cảm nhận được nỗi sợ hãi, lạc lõng của mẹ.

- Cô tự trách mình và bố về quyết định đi tàu điện ngầm thay vì taxi vào "ngày định mệnh ấy".

- Sự thức tỉnh qua hồi ức (Nút thắt tâm lý):

- Hình ảnh chiếc váy xếp nếp trong quá khứ đối lập với vẻ ngoài "khăn cũ kỹ lem nhem" của mẹ hiện tại làm bùng phát nỗi đau.

- Cô nhận ra sự vô tâm của mình: đã từng gạt đi sở thích của mẹ, coi mẹ là người "quê mùa" và áp đặt suy nghĩ của mình lên bà.

3. Kết đoạn:

- Khẳng định ý nghĩa: Tâm lý của Chi-hon là đại diện cho sự thức tỉnh muộn màng của những người con mải mê với thế giới riêng mà quên mất sự già yếu của cha mẹ.


Câu 2:

1. Mở bài:

- Dẫn dắt: Cuộc sống hiện đại là một dòng chảy vội vã, nhưng điều giữ cho con người không bị lạc lối chính là những "neo đậu" của kí ức.

- Nêu vấn đề: Kí ức về những người thân yêu là báu vật vô giá, là điểm tựa tinh thần và là kim chỉ nam cho hành động của mỗi người.

2. Thân bài:

- Luận điểm 1: Kí ức là sợi dây kết nối tình cảm và duy trì bản sắc cá nhân.

- Kí ức lưu giữ chân dung tinh thần của người thân: những thói quen, sở thích, sự hy sinh (như kỉ niệm về chiếc váy của mẹ Chi-hon).

- Nó giúp chúng ta biết mình là ai, mình đến từ đâu, và tại sao mình lại có những giá trị sống như hiện tại.

- Luận điểm 2: Kí ức là chiếc gương soi rọi để thức tỉnh nhân cách.

- Kí ức không chỉ có niềm vui mà còn có cả lỗi lầm. Những kỉ niệm về sự vô tâm trong quá khứ (như cách Chi-hon nhớ lại việc coi thường suy nghĩ của mẹ) giúp con người biết ăn năn.

- Từ sự ân hận trong kí ức, con người học được cách trân trọng hiện tại và sống trách nhiệm hơn với những người còn ở lại.

- Luận điểm 3: Kí ức là điểm tựa tinh thần giữa những giông bão cuộc đời.

- Khi đối mặt với sự vô cảm của xã hội (hình ảnh dòng người chen lấn không ai xin lỗi ở ga tàu), kí ức về sự ấm áp của gia đình là nơi trú ẩn an toàn.

- Nó tiếp thêm sức mạnh, lòng vị tha và niềm tin vào lòng tốt của con người

- Bàn luận và mở rộng:

- Phê phán lối sống hờ hững, xem nhẹ tình thân hoặc chỉ mải mê với những kí ức ảo trên mạng xã hội mà quên tạo dựng kỉ niệm thật với người thân.

- Kí ức chỉ thực sự có giá trị khi nó được nuôi dưỡng bằng sự quan tâm lúc người thân còn hiện hữu.

3. Kết bài:

Tổng kết: Kí ức về người thân là tài sản duy nhất không bị thời gian bào mòn, nếu chúng ta biết trân trọng.

Bài học hành động: Đừng để kí ức trở thành những dòng đau đớn vì "giá như", hãy bắt đầu chăm sóc người thân và tạo nên những kỉ niệm đẹp ngay từ hôm nay.


Câu 1 Ngôi kể thứ ba

Câu 2: Điểm nhìn trần thuật chủ yếu đặt vào nhân vật Chi - hon

Câu 3:

Biện pháp nghệ thuật: Tương phản, đối lập

Tác dụng: Nhấn mạnh sự đối lập giữa hai hoàn cảnh: một bên là sự hỗn loạn, bơ vơ của mẹ khi bị lạc tại ga tàu, và một bên là sự bận rộn với công việc, sự thành đạt của người con ở một nơi xa (Bắc Kinh). Qua đó làm nổi bật nỗi đau xót, sự ân hận muộn màng của nhân vật khi nhận ra mình đã quá vô tâm, không ở bên cạnh khi mẹ cần nhất

Câu 4:

Phẩm chất: Sự hy sinh thầm lặng, lòng vị tha, luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho con và sự giản dị, lam lũ.

Câu văn thể hiện: "Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này," mẹ cô lẩm bẩm. (Thể hiện tâm thế luôn nghĩ cho con trước khi nghĩ cho mình). Hoặc đoạn miêu tả: "Chiếc váy xếp nếp ấy tương phản hoàn toàn với chiếc khăn cũ kỹ lem nhem mẹ đội trên đầu như hai thế giới tách biệt..." (Cho thấy sự lam lũ của mẹ để dành sự chỉn chu cho con).

Câu 5:

Chi-hon hối tiếc vì sự vô tâm, vì đã không kiên nhẫn hơn với mẹ (từ chối cái váy mẹ thích), và vì đã để mẹ một mình đối mặt với thế giới hiện đại đầy xa lạ khi bà đã già yếu.

Sự vô tâm đối với người thân giống như một vết cắt âm thầm nhưng để lại vết sẹo sâu hoắm trong lòng cả người đi và người ở lại. Đôi khi, vì mải mê đuổi theo những giá trị hào nhoáng bên ngoài, chúng ta quên mất rằng thời gian của cha mẹ là hữu hạn. Một lời từ chối gắt gỏng hay một sự hững hờ lúc cha mẹ cần sự giúp đỡ có thể trở thành nỗi ân hận truyền kiếp nếu chẳng may biến cố xảy ra. Hãy học cách trân trọng và lắng nghe khi còn có thể, bởi yêu thương không bao giờ là muộn nhưng cơ hội để sửa sai thì không phải lúc nào cũng còn đó.