Nguyễn Quỳnh Trang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Quỳnh Trang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Ngôi kể trên văn bản là ngôi kể thứ ba

Câu 2: Điểm nhìn trong đoạn trích là nhân vật " cô " (Chi-hon)

Câu 3: Đoạn văn sử dụng biện pháp nghệ thuật đối lập/ song song (đặt hai hoàn cảnh tương phản) Phép đối (Tương phản): Đối lập giữa tình cảnh mẹ bị lạc, hoảng loạn với sự thành công, rạng rỡ của con (tham dự triển lãm sách, ra mắt bản dịch). Điệp cấu trúc: Lặp lại cấu trúc "Lúc mẹ... cô đang...".

Tác dụng: Làm nổi bật sự tương phản cay đắng giữa khoảnh khắc người mẹ bị lạc, hoảng loạn nơi ga tàu điện ngầm và lúc người con đang thành công, bận rộn với công việc ở nước ngoài; từ đó khắc sâu cảm giác ân hận, day dứt và sự xa cách vô tình của người con đối với mẹ

Câu 4: Những phẩm chất của người mẹ được thể hiện: yêu thương con sâu sắc, hi sinh thầm lặng, giản dị, cam chịu và luôn nghĩ cho con. Câu văn tiêu biểu: “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này,”; “Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.”

→ Qua đó cho thấy mẹ sẵn sàng nhường mọi điều tốt đẹp cho con, còn bản thân thì chịu thiệt thòi.

Câu 5: Chi-hon đã hối tiếc vì sự phủ phàng trước sở thích của mẹ và sự thiếu sâu sát đến sức khỏe, trí nhớ của bà trước khi vụ lạc xảy ra. Những hành động vô tâm thường không bắt nguồn từ lòng ác, mà từ sự chủ quan và thói quen đón nhận tình yêu thương như một lẽ đương nhiên. Chúng ta thường mải mê theo đuổi những giá trị xa xôi mà quên mất rằng người thân cũng cần được thấu hiểu từ những điều nhỏ nhặt nhất như một chiếc váy hay một ánh nhìn. Sự vô tâm ấy chính là nhát dao vô hình gây ra những tổn thương sâu sắc, để rồi khi biến cố ập đến, nó hóa thành nỗi ân hận muộn màng không thể cứu vãn. Đừng để sự bận rộn ngăn cản chúng ta chăm sóc những người yêu thương khi họ vẫn còn ở bên cạnh.