ミ★CUSHINVN★彡

Giới thiệu về bản thân

Bảng điểm treo trước lớp như một bản án im lặng, không cần lên tiếng nhưng mỗi con số rơi xuống đều đủ sắc để cứa vào lòng tự trọng vốn đã mỏng manh. Tôi đứng đó, giữa những ánh mắt lướt qua rất nhanh, nghe rõ nhịp tim mình chùng xuống, nghe cả những tiếng thở dài mà chẳng ai buồn để ý. Người ta nhìn tôi qua vài vạch mực xanh đỏ trên giấy, rồi vội vàng gán cho tôi một vị trí quen thuộc: kẻ chậm, kẻ yếu, kẻ không đủ cố gắng. Nhưng họ đâu thấy những đêm tôi thức đến mỏi mắt, những lần gục xuống bàn vì kiệt sức, hay những buổi sáng đến lớp với một cơ thể rã rời nhưng vẫn phải giả vờ như mình ổn. Tôi cố gắng không phải để hơn ai, mà chỉ để không bị bỏ lại phía sau. Cố gắng đến mức mệt mỏi trở thành thói quen, đến mức nỗi đau cũng học cách im lặng. Điểm số hôm nay có thể thấp, nhưng chí tôi thì chưa từng cúi đầu; tôi không thua, tôi chỉ đang âm thầm trả giá theo cách mà rất ít người đủ kiên nhẫn để nhìn thấy. Giữa một lớp học ồn ào và một cuộc sống luôn hối hả, tôi tồn tại lặng lẽ như một người đứng bên lề. Tôi không quá nổi bật, cũng chẳng đủ giỏi để khiến ai phải nhớ tên. Tôi quen với việc đứng ở rìa của mọi câu chuyện, nhìn người khác cười nói, tiến lên, rồi tự hỏi vì sao mình vẫn ở đây mà lại cảm thấy xa lạ đến vậy. Có những lúc tôi thấy bản thân giống như một cái bóng, vẫn hiện diện, vẫn đi qua ngày tháng, nhưng không ai thật sự nhìn thấy. Tôi mang trong mình nhiều cảm xúc hơn những gì tôi thể hiện, những nỗi buồn không bật thành nước mắt mà lắng xuống, nặng nề, đè lên từng suy nghĩ. Tôi học cách tự an ủi mình, tự nuốt vào trong những tổn thương, bởi tôi hiểu không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để lắng nghe một tâm hồn đã quá mệt mỏi. Dần dần, tôi chọn im lặng, không phải vì hết đau, mà vì nói ra cũng chẳng làm nỗi buồn vơi đi. Có những ngày tôi thức dậy mà không biết mình đang cố gắng vì điều gì. Mọi thứ xung quanh vẫn diễn ra bình thường: lớp học, bài vở, tiếng cười, những cuộc so sánh vô hình, còn trong tôi thì trống rỗng đến đáng sợ. Tôi cười, tôi nói chuyện, tôi hoàn thành những việc cần làm, nhưng tất cả chỉ như một chuỗi hành động máy móc. Tôi tồn tại, chứ không thật sự sống, và chính điều đó mới là thứ khiến tôi sợ hãi nhất. Tôi từng tin rằng chỉ cần đủ chân thành thì sẽ được thấu hiểu, nhưng sau nhiều lần hy vọng rồi thất vọng, tôi học cách thu mình lại. Tôi sợ những lời hứa hẹn nhất thời, sợ sự quan tâm chóng vánh, sợ cả việc mở lòng rồi lại bị bỏ quên. Những vết thương cũ không còn đau nhói, nhưng để lại cảm giác lạnh lẽo, khiến tôi dè dặt trước mọi mối quan hệ, dè dặt cả với chính cảm xúc của mình. Đêm là khoảng thời gian tôi yếu lòng nhất. Khi mọi âm thanh lắng xuống, những suy nghĩ trong tôi lại trở nên ồn ào hơn bao giờ hết. Tôi nhớ về những điều đã mất, những người từng rất quan trọng nhưng giờ chỉ còn là ký ức mờ nhạt, rồi tự hỏi liệu có phải mình đã sai ở đâu đó, hay đơn giản là tôi chưa từng đủ quan trọng để được ở lại. Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại, không có câu trả lời. Tôi cũng không biết từ khi nào mình quen với cảm giác trống rỗng; nó không đến dữ dội, không ập xuống bất ngờ, mà âm thầm len vào từng ngày sống. Ban đầu chỉ là vài khoảnh khắc mệt mỏi, vài lần thở dài không rõ lý do, rồi dần dần nó ở lại lâu hơn, sâu hơn, cho đến khi tôi nhận ra mình đã sống chung với nó như một điều hiển nhiên. Nhìn từ bên ngoài, tôi không có gì bất ổn. Tôi vẫn sinh hoạt như bao người khác, vẫn hoàn thành trách nhiệm của mình một cách lặng lẽ, nhưng chỉ tôi mới biết mọi thứ bên trong đã chậm lại rất nhiều. Niềm vui không còn đủ lớn để níu tôi ở lại, còn nỗi buồn thì không đủ rõ ràng để bật thành nước mắt; tất cả chỉ dàn trải, mờ mịt, như một lớp sương mỏng phủ kín tâm trí. Tôi tiếp tục sống không phải vì hy vọng, mà vì hôm nay vẫn chưa kết thúc. Tôi bước tiếp, dù chậm chạp và đầy mệt mỏi, không phải vì tôi mạnh mẽ, mà vì tôi chưa cho phép mình dừng lại. Tôi mang theo nỗi buồn như một phần của bản thân, âm thầm nhưng dai dẳng. Điểm số có thể là những con số lạnh lùng treo trên tường, nhưng ý chí của tôi thì không bao giờ chịu khuất phục. Dù năm tháng có trôi qua, dù tôi có bị đánh giá bao nhiêu lần đi nữa, tôi vẫn tin rằng sẽ có một ngày tôi bước lên cao hơn, không phải để chứng minh với ai, mà để chính mình có thể nhìn lại và nói rằng: tôi đã không bỏ cuộc. Tôi không mong cuộc sống sẽ rực rỡ hơn, tôi chỉ mong có một ngày lòng mình nhẹ đi một chút, một ngày nào đó tôi không còn thấy một người cô đơn đến lạc lõng giữa chính cuộc đời mình nữa. Và nếu ai đó vô tình đọc được những dòng này, tôi cũng không cần họ hiểu, chỉ cần họ biết rằng có những người sống rất yên, rất lặng, không phải vì họ ổn, mà vì họ đã quen với việc chịu đựng trong im lặng. :)
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Đêm trăng ở quê em thật yên bình và thơ mộng. Khi màn đêm buông xuống, bầu trời trở nên trong vắt và mặt trăng tròn treo cao, tỏa ánh sáng dịu dàng khắp làng quê. Ánh trăng chiếu xuống những mái nhà, con đường nhỏ và cánh đồng lúa, khiến mọi thứ như được phủ một lớp bạc lung linh. Gió đêm thổi nhẹ làm hàng tre xào xạc, hòa cùng tiếng côn trùng rả rích tạo nên bản nhạc của làng quê. Dưới sân, mọi người quây quần trò chuyện, trẻ em vui đùa dưới ánh trăng sáng. Khung cảnh ấy khiến em cảm thấy quê hương thật gần gũi, ấm áp và đáng yêu biết bao.

Một sự kiện đáng nhớ đối với em là ngày khai giảng năm học mới. Sáng hôm đó, sân trường tràn ngập tiếng cười nói rộn ràng của học sinh. Những hàng ghế được xếp ngay ngắn, cờ đỏ tung bay trong gió. Thầy cô và các bạn đều mặc đồng phục gọn gàng, khuôn mặt ai cũng rạng rỡ. Khi tiếng trống khai trường vang lên, em cảm thấy rất hồi hộp và vui sướng vì một năm học mới đã bắt đầu. Buổi lễ tuy ngắn nhưng để lại trong em nhiều cảm xúc và kỷ niệm đẹp.

không đăng câu hỏi linh tinh lên diễn đàn nha bạn

 Lý Công Uẩn, người sáng lập triều đại nhà Lý, có công lao to lớn đối với dân tộc Việt Nam. Một trong những đóng góp vĩ đại nhất của ông là quyết định dời đô từ Hoa Lư về Thăng Long (Hà Nội ngày nay) vào năm 1010. Quyết định này không chỉ giúp đất nước có một trung tâm kinh tế, chính trị, và văn hóa thuận lợi, mà còn đặt nền móng cho sự phát triển bền vững của quốc gia trong nhiều thế kỷ sau. Lý Công Uẩn cũng được biết đến là vị vua anh minh, đề cao hòa bình, củng cố sự ổn định chính trị và khuyến khích phát triển văn hóa. Sự ra đời của triều Lý đánh dấu một thời kỳ độc lập, thịnh vượng, và mở đầu cho giai đoạn phát triển rực rỡ của Đại Việt. Chính nhờ những đóng góp ấy, ông được người đời kính trọng và xem là một trong những vị vua có tầm nhìn chiến lược xuất sắc nhất trong lịch sử Việt Nam.

Đổi  5 , 5 m = 55 d m

Thể tích căn phòng đó là:

55 × 55 × 55 = 166375   ( d m 3 )

166375 d m 3 = 166375 (lít)

Vậy thể tích không khí chứa trong phòng là 166375 lít.

Khối lượng của không khí chứa trong phòng là:

1 , 2 × 166375 = 199650   ( g ) 199650 g = 199 , 65 k g

Đáp số: 199,65kg.

Các sự việc chính trong truyện cổ tích Cây khế gồm:

  1. Hai anh em chia gia tài:
    Sau khi cha mẹ mất, người anh tham lam chiếm hết ruộng vườn, nhà cửa, chỉ cho người em một túp lều nhỏ và cây khế.
  2. Chim lạ đến ăn khế:
    Một ngày có con chim lớn bay đến ăn khế. Người em than thở vì chỉ có cây khế để sống.
  3. Chim trả ơn:
    Con chim nói: “Ăn một quả, trả cục vàng” và hẹn may túi ba gang để chở đi lấy vàng.
  4. Người em được chim chở đi lấy vàng:
    Chim chở người em ra đảo vàng. Người em chỉ lấy vừa túi ba gang nên mang về được nhiều vàng và trở nên giàu có.
  5. Người anh biết chuyện và đổi tài sản:
    Người anh tham lam đổi hết gia tài lấy cây khế của em để chờ chim đến.
  6. Người anh tham lam lấy quá nhiều vàng:
    Khi chim chở ra đảo vàng, người anh may túi rất to và nhét thật nhiều vàng.
  7. Kết cục:
    Vì túi quá nặng, chim không chở nổi, người anh rơi xuống biển.

Ta có:

A = 3 + 5 + 7 + 9 + … + 97 + 99

Đây là tổng các số lẻ liên tiếp từ 3 đến 99.

Bước 1: Tìm số số hạng

Dãy số lẻ từ 1 đến 99 có:

\(\frac{99 + 1}{2} = 50 \&\text{nbsp};\text{s} \overset{ˊ}{\hat{\text{o}}} \&\text{nbsp};\text{l}ẻ\)

Nhưng ở đây bắt đầu từ 3 nên bỏ số 1 đi → còn:

\(50 - 1 = 49 \&\text{nbsp};\text{s} \overset{ˊ}{\hat{\text{o}}}\)

Bước 2: Tính tổng

Tổng cấp số cộng:

\(A = \frac{\left(\right. 3 + 99 \left.\right) \times 49}{2}\) \(A = \frac{102 \times 49}{2}\) \(A = 51 \times 49\) \(A = 2499\)

Kết luận:

\(A=2499\)