ミ★CUSHINVN★彡

Giới thiệu về bản thân

Bảng điểm treo trước lớp như một bản án im lặng, không cần lên tiếng nhưng mỗi con số rơi xuống đều đủ sắc để cứa vào lòng tự trọng vốn đã mỏng manh. Tôi đứng đó, giữa những ánh mắt lướt qua rất nhanh, nghe rõ nhịp tim mình chùng xuống, nghe cả những tiếng thở dài mà chẳng ai buồn để ý. Người ta nhìn tôi qua vài vạch mực xanh đỏ trên giấy, rồi vội vàng gán cho tôi một vị trí quen thuộc: kẻ chậm, kẻ yếu, kẻ không đủ cố gắng. Nhưng họ đâu thấy những đêm tôi thức đến mỏi mắt, những lần gục xuống bàn vì kiệt sức, hay những buổi sáng đến lớp với một cơ thể rã rời nhưng vẫn phải giả vờ như mình ổn. Tôi cố gắng không phải để hơn ai, mà chỉ để không bị bỏ lại phía sau. Cố gắng đến mức mệt mỏi trở thành thói quen, đến mức nỗi đau cũng học cách im lặng. Điểm số hôm nay có thể thấp, nhưng chí tôi thì chưa từng cúi đầu; tôi không thua, tôi chỉ đang âm thầm trả giá theo cách mà rất ít người đủ kiên nhẫn để nhìn thấy. Giữa một lớp học ồn ào và một cuộc sống luôn hối hả, tôi tồn tại lặng lẽ như một người đứng bên lề. Tôi không quá nổi bật, cũng chẳng đủ giỏi để khiến ai phải nhớ tên. Tôi quen với việc đứng ở rìa của mọi câu chuyện, nhìn người khác cười nói, tiến lên, rồi tự hỏi vì sao mình vẫn ở đây mà lại cảm thấy xa lạ đến vậy. Có những lúc tôi thấy bản thân giống như một cái bóng, vẫn hiện diện, vẫn đi qua ngày tháng, nhưng không ai thật sự nhìn thấy. Tôi mang trong mình nhiều cảm xúc hơn những gì tôi thể hiện, những nỗi buồn không bật thành nước mắt mà lắng xuống, nặng nề, đè lên từng suy nghĩ. Tôi học cách tự an ủi mình, tự nuốt vào trong những tổn thương, bởi tôi hiểu không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để lắng nghe một tâm hồn đã quá mệt mỏi. Dần dần, tôi chọn im lặng, không phải vì hết đau, mà vì nói ra cũng chẳng làm nỗi buồn vơi đi. Có những ngày tôi thức dậy mà không biết mình đang cố gắng vì điều gì. Mọi thứ xung quanh vẫn diễn ra bình thường: lớp học, bài vở, tiếng cười, những cuộc so sánh vô hình, còn trong tôi thì trống rỗng đến đáng sợ. Tôi cười, tôi nói chuyện, tôi hoàn thành những việc cần làm, nhưng tất cả chỉ như một chuỗi hành động máy móc. Tôi tồn tại, chứ không thật sự sống, và chính điều đó mới là thứ khiến tôi sợ hãi nhất. Tôi từng tin rằng chỉ cần đủ chân thành thì sẽ được thấu hiểu, nhưng sau nhiều lần hy vọng rồi thất vọng, tôi học cách thu mình lại. Tôi sợ những lời hứa hẹn nhất thời, sợ sự quan tâm chóng vánh, sợ cả việc mở lòng rồi lại bị bỏ quên. Những vết thương cũ không còn đau nhói, nhưng để lại cảm giác lạnh lẽo, khiến tôi dè dặt trước mọi mối quan hệ, dè dặt cả với chính cảm xúc của mình. Đêm là khoảng thời gian tôi yếu lòng nhất. Khi mọi âm thanh lắng xuống, những suy nghĩ trong tôi lại trở nên ồn ào hơn bao giờ hết. Tôi nhớ về những điều đã mất, những người từng rất quan trọng nhưng giờ chỉ còn là ký ức mờ nhạt, rồi tự hỏi liệu có phải mình đã sai ở đâu đó, hay đơn giản là tôi chưa từng đủ quan trọng để được ở lại. Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại, không có câu trả lời. Tôi cũng không biết từ khi nào mình quen với cảm giác trống rỗng; nó không đến dữ dội, không ập xuống bất ngờ, mà âm thầm len vào từng ngày sống. Ban đầu chỉ là vài khoảnh khắc mệt mỏi, vài lần thở dài không rõ lý do, rồi dần dần nó ở lại lâu hơn, sâu hơn, cho đến khi tôi nhận ra mình đã sống chung với nó như một điều hiển nhiên. Nhìn từ bên ngoài, tôi không có gì bất ổn. Tôi vẫn sinh hoạt như bao người khác, vẫn hoàn thành trách nhiệm của mình một cách lặng lẽ, nhưng chỉ tôi mới biết mọi thứ bên trong đã chậm lại rất nhiều. Niềm vui không còn đủ lớn để níu tôi ở lại, còn nỗi buồn thì không đủ rõ ràng để bật thành nước mắt; tất cả chỉ dàn trải, mờ mịt, như một lớp sương mỏng phủ kín tâm trí. Tôi tiếp tục sống không phải vì hy vọng, mà vì hôm nay vẫn chưa kết thúc. Tôi bước tiếp, dù chậm chạp và đầy mệt mỏi, không phải vì tôi mạnh mẽ, mà vì tôi chưa cho phép mình dừng lại. Tôi mang theo nỗi buồn như một phần của bản thân, âm thầm nhưng dai dẳng. Điểm số có thể là những con số lạnh lùng treo trên tường, nhưng ý chí của tôi thì không bao giờ chịu khuất phục. Dù năm tháng có trôi qua, dù tôi có bị đánh giá bao nhiêu lần đi nữa, tôi vẫn tin rằng sẽ có một ngày tôi bước lên cao hơn, không phải để chứng minh với ai, mà để chính mình có thể nhìn lại và nói rằng: tôi đã không bỏ cuộc. Tôi không mong cuộc sống sẽ rực rỡ hơn, tôi chỉ mong có một ngày lòng mình nhẹ đi một chút, một ngày nào đó tôi không còn thấy một người cô đơn đến lạc lõng giữa chính cuộc đời mình nữa. Và nếu ai đó vô tình đọc được những dòng này, tôi cũng không cần họ hiểu, chỉ cần họ biết rằng có những người sống rất yên, rất lặng, không phải vì họ ổn, mà vì họ đã quen với việc chịu đựng trong im lặng. :)
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

hiện tại đang tạm khóa tính năng chat vì Do nhiều bạn sử dụng không đúng mục đích, thường hay nhắn tin chửi tục, quấy rối, làm phiền...

hiện tại olm đang tạm khóa tính năng chat vì Do nhiều bạn sử dụng không đúng mục đích, thường hay nhắn tin chửi tục, quấy rối, làm phiền...

Em đăng kí nhân giải thưởng: Những lời yêu thương của cộng đồng hỏi đáp tháng 11 năm 2025 ạ

Em tên : phạm hà đức

học trường trung học cơ sở tân khai

bài làm

Trong cuộc đời rộng lớn này, mỗi người đều có một bến đỗ an yên để trở về, một chỗ dựa lặng lẽ ở phía sau mỗi bước trưởng thành. Với con, bến đỗ ấy chính là bố người đàn ông không giỏi nói lời ngọt ngào nhưng lại dành cả tuổi trẻ để bảo vệ, che chở và dựng xây hạnh phúc cho gia đình. Bố giống như ngọn đèn dầu thắp những đêm quê, cho dù gió mạnh đến đâu cũng không tắt; giống như bóng cây cổ thụ đứng giữa sân nhà, lặng im, vững vàng, che chở qua bao mùa nắng gắt.

Nhân Ngày Quốc tế Đàn ông 19/11, con muốn dành tặng bố những lời tri ân sâu sắc nhất. Không phải những lời hoa mỹ, không phải những câu nói màu sắc, mà là những điều chân thật nhất mà trái tim con luôn giữ kín bấy lâu nay.

Bố ơi, từ khi con còn bé, con đã quen với dáng bố tất bật mỗi sáng, quen với tiếng bố dắt xe trong sân, quen với bữa cơm bố ăn vội để lại kịp giờ làm. Con quen cả với đôi dép mòn gót của bố, chiếc áo đi làm bạc màu theo năm tháng những thứ tưởng chừng bình thường nhưng lại là minh chứng thầm lặng cho bao gian lao mà bố đã đi qua.

Con nhớ những ngày mưa tầm tã, bố chạy xe thật chậm để che cho con khỏi ướt, còn chính mình thì ướt lạnh đến run người. Con nhớ những đêm con sốt cao, bố ngồi bên giường, bàn tay lớn ấm áp đặt lên trán con, sợ rằng chỉ cần rời đi một chút thôi, con sẽ lại khó chịu. Con nhớ cả ánh mắt bố dõi theo khi con bước ra khỏi nhà mỗi buổi sáng ánh mắt không nói lời nào nhưng chứa đầy yêu thương và mong mỏi.

Bố không nói bố yêu con, nhưng bố thể hiện điều đó bằng từng hành động nhỏ bé mà con chẳng thể đếm hết. Bằng đôi vai gầy đi một chút sau mỗi mùa mưa nắng. Bằng vết chai sần thêm dày sau mỗi năm tháng lao động. Bằng những giọt mồ hôi rơi xuống đất để con được lớn lên trong đủ đầy và bình yên. Bố không bao giờ kể hết những khó khăn mình chịu, nhưng vất vả lại in lên từng nếp nhăn nơi khóe mắt, từng bước chân chậm dần theo thời gian.

Có những lúc con không nghe lời, cãi lại bố, tưởng rằng bố khó tính, khắt khe. Chỉ đến khi lớn hơn, con mới hiểu rằng phía sau sự nghiêm khắc ấy là tình thương lớn đến mức không thể đo đếm. Con xin lỗi bố vì những lần con khiến bố buồn, vì những ngày con vô tâm không nhận ra bố đã mệt như thế nào, vì những điều con chưa kịp nói và những yêu thương con chưa kịp thể hiện. Hôm nay, con chỉ muốn nói thật lòng mình điều mà con tin rằng dù bố ít biểu lộ, bố vẫn muốn nghe: Bố ơi, con biết ơn bố vì tất cả. Con yêu bố hơn bất kỳ điều gì có thể diễn tả bằng lời. Và con tự hào vì có bố người đàn ông tử tế, chân thành và mạnh mẽ nhất đời con.

Con mong bố luôn mạnh khỏe để đi cùng con qua nhiều năm tháng nữa.
Con mong cuộc đời đối xử nhẹ nhàng với bố, như cách bố cả đời đã nhẹ nhàng với gia đình.
Con mong những mệt mỏi, những áp lực, những lo toan mà bố đang gánh sẽ vơi dần để thay vào đó là niềm vui, sự bình an và nụ cười nhiều hơn trên môi bố.

Cảm ơn bố vì tất cả những hy sinh âm thầm mà con chưa từng đền đáp đủ.
Cảm ơn bố vì đã yêu thương con theo cách của một người đàn ông ít lời nhưng sâu sắc, giản dị nhưng vẹn tròn.
Cảm ơn bố người hùng không áo choàng, người đàn ông vĩ đại nhất trong trái tim con.

Chúc bố một Ngày Quốc tế Đàn ông 19/11 thật ấm áp, trọn vẹn và đầy yêu thương. Bố mãi là niềm tự hào lớn nhất của cuộc đời con.

Em tên : phạm hà đức

học trường trung học cơ sở tân khai

bài làm

Trong cuộc đời mỗi người, luôn có một người đàn ông đứng ở phía sau, không ồn ào, không phô trương, nhưng lại là điểm tựa vững chắc nhất. Đó là người đã dùng đôi tay chai sần để nâng đỡ cả gia đình, dùng bờ vai rắn rỏi để chắn gió che mưa, và dùng trái tim bao dung để yêu thương mà không đòi hỏi bất kỳ điều gì đáp lại. Với con, người đó chính là bố – người đàn ông đầu tiên và duy nhất mà con luôn tin tưởng, dựa vào và trân trọng.

Bố không viết nên những lời hoa mỹ, cũng chẳng bao giờ thổ lộ tình cảm bằng những câu nói thân mật, nhưng bố lại có cách yêu thương rất riêng: lặng lẽ, bền bỉ, kiên trì và đầy trách nhiệm. Tình yêu của bố giống như ánh mặt trời buổi sớm – không rực rỡ quá mức, nhưng đủ ấm để sưởi cả một đời người; giống như dòng nước ngầm dưới đất âm thầm chảy, nhưng lại nuôi dưỡng cho cây lớn lên xanh tốt.

Nhân Ngày Quốc tế Đàn ông 19/11, con muốn gửi đến bố
những lời mà con đã cất giữ trong lòng từ rất lâu. Những lời con thường ngại nói, sợ nói, hoặc đôi khi không biết phải bắt đầu từ đâu. Nhưng hôm nay, con muốn nói thật chậm, thật trọn vẹn và thật rõ ràng. Bố ơi, cảm ơn bố vì những buổi sáng bố dậy từ lúc trời còn tối, chuẩn bị mọi thứ để cả nhà có thể bắt đầu một ngày mới yên ổn. Cảm ơn bố vì những bữa cơm bố ăn vội để nhường phần ngon cho gia đình. Cảm ơn bố vì những lần đưa đón con đi học trong mưa, vì những chiếc áo bố ướt sũng trong khi bố cố che từng giọt nước khỏi vai con. Cảm ơn bố vì những đêm con sốt, bố ngồi bên giường canh từng hơi thở của con dù sáng mai bố vẫn phải làm việc. Có những điều bố chẳng bao giờ kể, nhưng dấu vết của
sự vất vả lại hiện trên đôi mắt thâm quầng, trong mái tóc bạc dần qua từng mùa mưa nắng, và trên đôi bàn tay sần sùi vì năm tháng. Con lớn lên từng ngày, bố thì già đi từng chút. Nhưng tình yêu bố dành cho con, dành cho gia đình, chưa bao giờ giảm đi một lần nào.

Con biết, có lúc con bướng bỉnh, nói những lời khiến
bố buồn. Có lúc con vô tâm, không hiểu hết những điều bố lo. Có lúc con chỉ nghĩ đến mình mà quên mất rằng đằng sau dáng đứng mạnh mẽ ấy là cả một người đàn ông đang cố gắng từng ngày để chống đỡ cuộc sống. Con xin lỗi bố vì những điều con chẳng kịp sửa, những câu con chưa kịp nói, và những khoảnh khắc con đã
không đủ tinh tế để nhìn thấy nỗi nhọc nhằn phía sau lưng bố.Hôm nay, và có lẽ cả trăm ngày sau nữa, con vẫn muốn
nói những điều này với bố:

Bố ơi, con thương bố nhiều lắm.Con biết ơn bố hơn tất cả những lời nói trên đời.Và con tự hào vì có bố người đàn ông mạnh mẽ nhất, tử tế nhất và ân cần nhất mà con từng biết.

Con mong bố luôn khỏe mạnh để đi cùng con qua nhiều
chặng đường nữa. Mong bố luôn an yên để niềm vui và bình lặng bao phủ lấy cuộc đời bố. Mong những điều tốt đẹp nhất, dịu dàng nhất sẽ đến với bố giống như cách bố luôn dịu dàng với gia đình mình suốt bao năm qua.

Cảm ơn bố vì mọi thứ bố đã làm, đang làm và sẽ tiếp
tục làm.
Cảmơn bố vì đã dành cả thanh xuân và cuộc đời để che chở cho con.

Cảmơn bố người đàn ông tuyệt vời nhất trong trái tim con, mãi mãi.