ミ★CUSHINVN★彡

Giới thiệu về bản thân

Bảng điểm treo trước lớp như một bản án im lặng, không cần lên tiếng nhưng mỗi con số rơi xuống đều đủ sắc để cứa vào lòng tự trọng vốn đã mỏng manh. Tôi đứng đó, giữa những ánh mắt lướt qua rất nhanh, nghe rõ nhịp tim mình chùng xuống, nghe cả những tiếng thở dài mà chẳng ai buồn để ý. Người ta nhìn tôi qua vài vạch mực xanh đỏ trên giấy, rồi vội vàng gán cho tôi một vị trí quen thuộc: kẻ chậm, kẻ yếu, kẻ không đủ cố gắng. Nhưng họ đâu thấy những đêm tôi thức đến mỏi mắt, những lần gục xuống bàn vì kiệt sức, hay những buổi sáng đến lớp với một cơ thể rã rời nhưng vẫn phải giả vờ như mình ổn. Tôi cố gắng không phải để hơn ai, mà chỉ để không bị bỏ lại phía sau. Cố gắng đến mức mệt mỏi trở thành thói quen, đến mức nỗi đau cũng học cách im lặng. Điểm số hôm nay có thể thấp, nhưng chí tôi thì chưa từng cúi đầu; tôi không thua, tôi chỉ đang âm thầm trả giá theo cách mà rất ít người đủ kiên nhẫn để nhìn thấy. Giữa một lớp học ồn ào và một cuộc sống luôn hối hả, tôi tồn tại lặng lẽ như một người đứng bên lề. Tôi không quá nổi bật, cũng chẳng đủ giỏi để khiến ai phải nhớ tên. Tôi quen với việc đứng ở rìa của mọi câu chuyện, nhìn người khác cười nói, tiến lên, rồi tự hỏi vì sao mình vẫn ở đây mà lại cảm thấy xa lạ đến vậy. Có những lúc tôi thấy bản thân giống như một cái bóng, vẫn hiện diện, vẫn đi qua ngày tháng, nhưng không ai thật sự nhìn thấy. Tôi mang trong mình nhiều cảm xúc hơn những gì tôi thể hiện, những nỗi buồn không bật thành nước mắt mà lắng xuống, nặng nề, đè lên từng suy nghĩ. Tôi học cách tự an ủi mình, tự nuốt vào trong những tổn thương, bởi tôi hiểu không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để lắng nghe một tâm hồn đã quá mệt mỏi. Dần dần, tôi chọn im lặng, không phải vì hết đau, mà vì nói ra cũng chẳng làm nỗi buồn vơi đi. Có những ngày tôi thức dậy mà không biết mình đang cố gắng vì điều gì. Mọi thứ xung quanh vẫn diễn ra bình thường: lớp học, bài vở, tiếng cười, những cuộc so sánh vô hình, còn trong tôi thì trống rỗng đến đáng sợ. Tôi cười, tôi nói chuyện, tôi hoàn thành những việc cần làm, nhưng tất cả chỉ như một chuỗi hành động máy móc. Tôi tồn tại, chứ không thật sự sống, và chính điều đó mới là thứ khiến tôi sợ hãi nhất. Tôi từng tin rằng chỉ cần đủ chân thành thì sẽ được thấu hiểu, nhưng sau nhiều lần hy vọng rồi thất vọng, tôi học cách thu mình lại. Tôi sợ những lời hứa hẹn nhất thời, sợ sự quan tâm chóng vánh, sợ cả việc mở lòng rồi lại bị bỏ quên. Những vết thương cũ không còn đau nhói, nhưng để lại cảm giác lạnh lẽo, khiến tôi dè dặt trước mọi mối quan hệ, dè dặt cả với chính cảm xúc của mình. Đêm là khoảng thời gian tôi yếu lòng nhất. Khi mọi âm thanh lắng xuống, những suy nghĩ trong tôi lại trở nên ồn ào hơn bao giờ hết. Tôi nhớ về những điều đã mất, những người từng rất quan trọng nhưng giờ chỉ còn là ký ức mờ nhạt, rồi tự hỏi liệu có phải mình đã sai ở đâu đó, hay đơn giản là tôi chưa từng đủ quan trọng để được ở lại. Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại, không có câu trả lời. Tôi cũng không biết từ khi nào mình quen với cảm giác trống rỗng; nó không đến dữ dội, không ập xuống bất ngờ, mà âm thầm len vào từng ngày sống. Ban đầu chỉ là vài khoảnh khắc mệt mỏi, vài lần thở dài không rõ lý do, rồi dần dần nó ở lại lâu hơn, sâu hơn, cho đến khi tôi nhận ra mình đã sống chung với nó như một điều hiển nhiên. Nhìn từ bên ngoài, tôi không có gì bất ổn. Tôi vẫn sinh hoạt như bao người khác, vẫn hoàn thành trách nhiệm của mình một cách lặng lẽ, nhưng chỉ tôi mới biết mọi thứ bên trong đã chậm lại rất nhiều. Niềm vui không còn đủ lớn để níu tôi ở lại, còn nỗi buồn thì không đủ rõ ràng để bật thành nước mắt; tất cả chỉ dàn trải, mờ mịt, như một lớp sương mỏng phủ kín tâm trí. Tôi tiếp tục sống không phải vì hy vọng, mà vì hôm nay vẫn chưa kết thúc. Tôi bước tiếp, dù chậm chạp và đầy mệt mỏi, không phải vì tôi mạnh mẽ, mà vì tôi chưa cho phép mình dừng lại. Tôi mang theo nỗi buồn như một phần của bản thân, âm thầm nhưng dai dẳng. Điểm số có thể là những con số lạnh lùng treo trên tường, nhưng ý chí của tôi thì không bao giờ chịu khuất phục. Dù năm tháng có trôi qua, dù tôi có bị đánh giá bao nhiêu lần đi nữa, tôi vẫn tin rằng sẽ có một ngày tôi bước lên cao hơn, không phải để chứng minh với ai, mà để chính mình có thể nhìn lại và nói rằng: tôi đã không bỏ cuộc. Tôi không mong cuộc sống sẽ rực rỡ hơn, tôi chỉ mong có một ngày lòng mình nhẹ đi một chút, một ngày nào đó tôi không còn thấy một người cô đơn đến lạc lõng giữa chính cuộc đời mình nữa. Và nếu ai đó vô tình đọc được những dòng này, tôi cũng không cần họ hiểu, chỉ cần họ biết rằng có những người sống rất yên, rất lặng, không phải vì họ ổn, mà vì họ đã quen với việc chịu đựng trong im lặng. :)
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

bạn đừng đăng câu hỏi linh tinh lên đây nha bạn


đây là diễn đàn hỏi đáp nên mình yêu cầu bạn ko đc đăng những thứ ko liên quán đến bài học lên đây

em đăng kí ứng tuyển cộng tác viên ạ

mik làm rồi mà ko biết có đc nhận ko


Có những khoảnh khắc trôi qua rất nhanh, nhưng lại ở lại rất lâu trong tim người. Với tôi, đó chính là giây phút giao thừa khoảnh khắc năm cũ khép lại, năm mới bắt đầu, và lòng người bỗng nhiên mềm lại trước hai chữ “gia đình”.

Chiều cuối năm, bầu trời dường như trầm hơn một chút. Gió se se lạnh, mang theo mùi hương quen thuộc của Tết. Phố xá rộn ràng người qua lại, ai cũng vội vã, nhưng trong ánh mắt đều ánh lên niềm mong chờ được trở về. Trở về nhà. Trở về bên những người thân yêu sau một năm dài mệt mỏi.

Trong căn bếp nhỏ, hơi ấm lan tỏa từ nồi bánh chưng đang sôi lặng lẽ. Tiếng nước sôi lục bục, tiếng trò chuyện rì rầm của người thân, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc rất khẽ nhưng rất ấm. Giữa những tất bật cuối năm, tôi chợt nhận ra: hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được ở đúng nơi mình thuộc về.

Rồi giao thừa đến. Khi nén hương trầm được thắp lên, không gian bỗng trở nên trang nghiêm và tĩnh lặng lạ thường. Đó là lúc tôi cảm nhận rõ nhất sự hiện diện của ông bà, tổ tiên những người đã đi xa nhưng chưa bao giờ rời khỏi ký ức. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cúi đầu, lòng đầy biết ơn. Biết ơn một năm đã qua với đủ vui buồn, biết ơn vì gia đình vẫn còn đủ đầy bên nhau.

Tiếng pháo hoa vang lên, xé tan màn đêm yên tĩnh. Ánh sáng rực rỡ ấy bừng lên trên bầu trời, rồi lặng lẽ rơi xuống, giống như những hy vọng mới đang được thắp sáng trong tim mỗi người. Tôi không ước điều gì quá lớn. Chỉ mong gia đình bình an, cha mẹ mạnh khỏe, và bản thân đủ kiên cường để bước tiếp những ngày phía trước.

Giao thừa không mang đến phép màu, nhưng lại cho con người ta một cơ hội để bắt đầu lại. Bỏ qua những muộn phiền cũ, giữ lại những yêu thương đã có. Chỉ cần được ngồi cạnh gia đình, nghe một lời chúc đầu năm, thấy nụ cười quen thuộc trên gương mặt thân thương thế là trái tim đã đủ ấm để bước sang năm mới.

Với tôi, giao thừa không chỉ là một thời khắc của đất trời, mà còn là điểm tựa của cảm xúc. Đó là khoảnh khắc nhắc tôi nhớ về cội nguồn, về gia đình, về những yêu thương bình dị nhưng bền bỉ theo năm tháng. Dù năm tháng có trôi qua, dù cuộc sống có đổi thay và mỗi người rồi sẽ lớn lên theo cách riêng của mình, thì trong sâu thẳm trái tim tôi, đêm giao thừa sum vầy bên gia đình vẫn luôn là ký ức ấm áp, nguyên vẹn và không bao giờ phai nhạt.

Tên: phạm hà đức

trường trung học cơ sở tân khai ,lớp : 7/6 ,tỉnh đồng nai

bài làm :

Em biết đến OLM, thông qua cô giáo và các bạn trong lớp. Khi thấy mọi người học và làm bài trên OLM, rất tiện lợi, em đã thử sử dụng và dần dần OLM, trở thành một người bạn học tập quen thuộc đối với em.

Trong quá trình học tập và giao lưu trên OLM, em cảm thấy vô cùng hứng thú. Giao diện rõ ràng, dễ sử dụng, bài tập phong phú và hệ thống chấm điểm nhanh giúp em biết ngay kết quả của mình. Các bài thi, cuộc thi và bảng xếp hạng tạo cho em thêm động lực học tập. Em cũng rất thích phần bình luận dưới mỗi bài, nơi em có thể trao đổi, học hỏi và kết nối với nhiều bạn học trên toàn quốc.

OLM, đã mang đến cho em nhiều điều tuyệt vời:
– Giúp em ôn luyện kiến thức nhanh và hiệu quả, nhất là trước các bài kiểm tra.
– Giúp em rèn luyện tính kỷ luật và thói quen tự học mỗi ngày.
– Giúp em mở rộng hiểu biết và phát triển tư duy.
– Quan trọng nhất là OLM, khiến việc học trở nên thú vị hơn và bớt áp lực hơn.

Trong tương lai, em mong OLM.vn sẽ có thêm nhiều bài học sinh động, nhiều dạng bài mới lạ, thêm video minh họa và nhiều hoạt động giao lưu để học sinh cả nước có thể kết nối với nhau nhiều hơn. Em cũng hy vọng hệ thống ngày càng ổn định và mượt mà để giúp việc học tập được thuận lợi hơn.

Em rất cảm ơn OLM, vì đã tạo ra một môi trường học tập bổ ích và đầy cảm hứng. Em mong rằng OLM, sẽ tiếp tục phát triển để đồng hành cùng học sinh chúng em trong những năm tiếp theo.