ミ★CUSHINVN★彡

Giới thiệu về bản thân

Bảng điểm treo trước lớp như một bản án im lặng, không cần lên tiếng nhưng mỗi con số rơi xuống đều đủ sắc để cứa vào lòng tự trọng vốn đã mỏng manh. Tôi đứng đó, giữa những ánh mắt lướt qua rất nhanh, nghe rõ nhịp tim mình chùng xuống, nghe cả những tiếng thở dài mà chẳng ai buồn để ý. Người ta nhìn tôi qua vài vạch mực xanh đỏ trên giấy, rồi vội vàng gán cho tôi một vị trí quen thuộc: kẻ chậm, kẻ yếu, kẻ không đủ cố gắng. Nhưng họ đâu thấy những đêm tôi thức đến mỏi mắt, những lần gục xuống bàn vì kiệt sức, hay những buổi sáng đến lớp với một cơ thể rã rời nhưng vẫn phải giả vờ như mình ổn. Tôi cố gắng không phải để hơn ai, mà chỉ để không bị bỏ lại phía sau. Cố gắng đến mức mệt mỏi trở thành thói quen, đến mức nỗi đau cũng học cách im lặng. Điểm số hôm nay có thể thấp, nhưng chí tôi thì chưa từng cúi đầu; tôi không thua, tôi chỉ đang âm thầm trả giá theo cách mà rất ít người đủ kiên nhẫn để nhìn thấy. Giữa một lớp học ồn ào và một cuộc sống luôn hối hả, tôi tồn tại lặng lẽ như một người đứng bên lề. Tôi không quá nổi bật, cũng chẳng đủ giỏi để khiến ai phải nhớ tên. Tôi quen với việc đứng ở rìa của mọi câu chuyện, nhìn người khác cười nói, tiến lên, rồi tự hỏi vì sao mình vẫn ở đây mà lại cảm thấy xa lạ đến vậy. Có những lúc tôi thấy bản thân giống như một cái bóng, vẫn hiện diện, vẫn đi qua ngày tháng, nhưng không ai thật sự nhìn thấy. Tôi mang trong mình nhiều cảm xúc hơn những gì tôi thể hiện, những nỗi buồn không bật thành nước mắt mà lắng xuống, nặng nề, đè lên từng suy nghĩ. Tôi học cách tự an ủi mình, tự nuốt vào trong những tổn thương, bởi tôi hiểu không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để lắng nghe một tâm hồn đã quá mệt mỏi. Dần dần, tôi chọn im lặng, không phải vì hết đau, mà vì nói ra cũng chẳng làm nỗi buồn vơi đi. Có những ngày tôi thức dậy mà không biết mình đang cố gắng vì điều gì. Mọi thứ xung quanh vẫn diễn ra bình thường: lớp học, bài vở, tiếng cười, những cuộc so sánh vô hình, còn trong tôi thì trống rỗng đến đáng sợ. Tôi cười, tôi nói chuyện, tôi hoàn thành những việc cần làm, nhưng tất cả chỉ như một chuỗi hành động máy móc. Tôi tồn tại, chứ không thật sự sống, và chính điều đó mới là thứ khiến tôi sợ hãi nhất. Tôi từng tin rằng chỉ cần đủ chân thành thì sẽ được thấu hiểu, nhưng sau nhiều lần hy vọng rồi thất vọng, tôi học cách thu mình lại. Tôi sợ những lời hứa hẹn nhất thời, sợ sự quan tâm chóng vánh, sợ cả việc mở lòng rồi lại bị bỏ quên. Những vết thương cũ không còn đau nhói, nhưng để lại cảm giác lạnh lẽo, khiến tôi dè dặt trước mọi mối quan hệ, dè dặt cả với chính cảm xúc của mình. Đêm là khoảng thời gian tôi yếu lòng nhất. Khi mọi âm thanh lắng xuống, những suy nghĩ trong tôi lại trở nên ồn ào hơn bao giờ hết. Tôi nhớ về những điều đã mất, những người từng rất quan trọng nhưng giờ chỉ còn là ký ức mờ nhạt, rồi tự hỏi liệu có phải mình đã sai ở đâu đó, hay đơn giản là tôi chưa từng đủ quan trọng để được ở lại. Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại, không có câu trả lời. Tôi cũng không biết từ khi nào mình quen với cảm giác trống rỗng; nó không đến dữ dội, không ập xuống bất ngờ, mà âm thầm len vào từng ngày sống. Ban đầu chỉ là vài khoảnh khắc mệt mỏi, vài lần thở dài không rõ lý do, rồi dần dần nó ở lại lâu hơn, sâu hơn, cho đến khi tôi nhận ra mình đã sống chung với nó như một điều hiển nhiên. Nhìn từ bên ngoài, tôi không có gì bất ổn. Tôi vẫn sinh hoạt như bao người khác, vẫn hoàn thành trách nhiệm của mình một cách lặng lẽ, nhưng chỉ tôi mới biết mọi thứ bên trong đã chậm lại rất nhiều. Niềm vui không còn đủ lớn để níu tôi ở lại, còn nỗi buồn thì không đủ rõ ràng để bật thành nước mắt; tất cả chỉ dàn trải, mờ mịt, như một lớp sương mỏng phủ kín tâm trí. Tôi tiếp tục sống không phải vì hy vọng, mà vì hôm nay vẫn chưa kết thúc. Tôi bước tiếp, dù chậm chạp và đầy mệt mỏi, không phải vì tôi mạnh mẽ, mà vì tôi chưa cho phép mình dừng lại. Tôi mang theo nỗi buồn như một phần của bản thân, âm thầm nhưng dai dẳng. Điểm số có thể là những con số lạnh lùng treo trên tường, nhưng ý chí của tôi thì không bao giờ chịu khuất phục. Dù năm tháng có trôi qua, dù tôi có bị đánh giá bao nhiêu lần đi nữa, tôi vẫn tin rằng sẽ có một ngày tôi bước lên cao hơn, không phải để chứng minh với ai, mà để chính mình có thể nhìn lại và nói rằng: tôi đã không bỏ cuộc. Tôi không mong cuộc sống sẽ rực rỡ hơn, tôi chỉ mong có một ngày lòng mình nhẹ đi một chút, một ngày nào đó tôi không còn thấy một người cô đơn đến lạc lõng giữa chính cuộc đời mình nữa. Và nếu ai đó vô tình đọc được những dòng này, tôi cũng không cần họ hiểu, chỉ cần họ biết rằng có những người sống rất yên, rất lặng, không phải vì họ ổn, mà vì họ đã quen với việc chịu đựng trong im lặng. :)
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

nếu sai thì cho mình xin lỗi

đề của bạn hình như đang thiếu đúng không

thiếu cảm ứng từ B = ? và thiếu diện tích vòng dây S = ?

như này được không bạn Một buổi trực nhật của lớp em diễn ra vào chiều thứ sáu hằng tuần. Hôm ấy, em cùng các bạn trong tổ ở lại để quét dọn lớp học. Không khí trong lớp rất vui vẻ và nhộn nhịp.

Sau khi tiếng trống tan học vang lên, cả tổ nhanh chóng bắt tay vào công việc. Bạn thì quét lớp, bạn lau bảng, còn em phụ trách lau bàn ghế. Những tia nắng cuối ngày chiếu qua cửa sổ làm lớp học trở nên sáng và đẹp hơn. Tiếng chổi quét sàn sột soạt hòa cùng tiếng nói cười rộn rã khiến buổi trực nhật không hề nhàm chán.

Em cẩn thận lau từng chiếc bàn cho sạch bụi. Thỉnh thoảng, em và các bạn còn nhắc nhau làm việc nhanh hơn để sớm được về nhà. Một số bạn tưới cây trước cửa lớp, nhặt rác quanh hành lang để lớp học thêm gọn gàng. Chỉ sau một lúc, căn lớp đã sạch sẽ, ngăn nắp hơn hẳn.

Khi hoàn thành công việc, cả tổ nhìn lại lớp học ai cũng cảm thấy rất vui và tự hào. Em hiểu rằng trực nhật không chỉ giúp lớp học sạch đẹp mà còn giúp chúng em biết đoàn kết và có ý thức giữ gìn vệ sinh chung. Buổi trực nhật hôm ấy đã để lại cho em nhiều kỉ niệm đẹp bên bạn bè và thầy cô.

em nộp bài

Chiếc bánh của yêu thương

Mỗi mùa hè đi qua đều để lại trong lòng tôi những kỷ niệm khó quên. Có mùa hè gắn với những chuyến đi xa, có mùa hè gắn với tiếng cười của bạn bè. Nhưng mùa hè năm nay lại đặc biệt hơn cả, bởi tôi đã tự tay làm một chiếc bánh dành tặng gia đình mình. Đó không chỉ là một món ăn đơn giản mà còn là món quà chứa đựng tình cảm chân thành của tôi dành cho những người thân yêu.

Vào một buổi chiều hè đầy nắng, tôi quyết định thử làm bánh sau khi xem những video hướng dẫn trên mạng. Dù chưa từng làm trước đây, tôi vẫn rất háo hức. Tôi chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu như bột mì, trứng, sữa, đường và bơ. Nhìn những nguyên liệu quen thuộc ấy, tôi thầm nghĩ rằng từ những điều giản dị cũng có thể tạo nên niềm vui lớn lao. Tôi cẩn thận thực hiện từng bước, từ đánh trứng, trộn bột cho đến hòa đều hỗn hợp. Dù có lúc hơi lúng túng nhưng tôi vẫn kiên nhẫn làm tiếp vì muốn tạo ra một chiếc bánh thật ngon.

Khi chiếc bánh được cho vào lò nướng, tôi đứng chờ với tâm trạng hồi hộp. Mùi thơm dần lan khắp căn bếp khiến tôi cảm thấy vô cùng thích thú. Chỉ vài phút sau, chiếc bánh vàng óng đã xuất hiện trước mắt tôi. Dù hình dáng chưa thật hoàn hảo như ngoài tiệm, nhưng đó là chiếc bánh đẹp nhất đối với tôi vì nó được làm bằng cả sự cố gắng và yêu thương.

Tôi đem chiếc bánh ra bàn và mời cả gia đình cùng thưởng thức. Nhìn nụ cười vui vẻ của cha mẹ, tôi cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Mẹ khen bánh ngon, còn cha thì vui vẻ nói rằng đây là món quà đặc biệt nhất của mùa hè. Khoảnh khắc ấy khiến tôi nhận ra hạnh phúc đôi khi rất giản dị, chỉ cần được nhìn thấy những người thân yêu vui vẻ cũng đủ làm mình hạnh phúc.

Qua trải nghiệm này, tôi hiểu rằng tình cảm gia đình luôn là điều quý giá nhất. Chúng ta không cần những món quà đắt tiền để thể hiện yêu thương, bởi đôi khi chỉ một hành động nhỏ bé nhưng chân thành cũng có thể làm người khác cảm động. Mùa hè năm nay vì thế trở nên đáng nhớ hơn bao giờ hết, trở thành mùa hè của yêu thương, hạnh phúc và những kỷ niệm ngọt ngào mà tôi sẽ luôn trân trọng.

em đăng kí tham gia sự kiện mùa hè tuyệt vời