ミ★CUSHINVN★彡

Giới thiệu về bản thân

Bảng điểm treo trước lớp như một bản án im lặng, không cần lên tiếng nhưng mỗi con số rơi xuống đều đủ sắc để cứa vào lòng tự trọng vốn đã mỏng manh. Tôi đứng đó, giữa những ánh mắt lướt qua rất nhanh, nghe rõ nhịp tim mình chùng xuống, nghe cả những tiếng thở dài mà chẳng ai buồn để ý. Người ta nhìn tôi qua vài vạch mực xanh đỏ trên giấy, rồi vội vàng gán cho tôi một vị trí quen thuộc: kẻ chậm, kẻ yếu, kẻ không đủ cố gắng. Nhưng họ đâu thấy những đêm tôi thức đến mỏi mắt, những lần gục xuống bàn vì kiệt sức, hay những buổi sáng đến lớp với một cơ thể rã rời nhưng vẫn phải giả vờ như mình ổn. Tôi cố gắng không phải để hơn ai, mà chỉ để không bị bỏ lại phía sau. Cố gắng đến mức mệt mỏi trở thành thói quen, đến mức nỗi đau cũng học cách im lặng. Điểm số hôm nay có thể thấp, nhưng chí tôi thì chưa từng cúi đầu; tôi không thua, tôi chỉ đang âm thầm trả giá theo cách mà rất ít người đủ kiên nhẫn để nhìn thấy. Giữa một lớp học ồn ào và một cuộc sống luôn hối hả, tôi tồn tại lặng lẽ như một người đứng bên lề. Tôi không quá nổi bật, cũng chẳng đủ giỏi để khiến ai phải nhớ tên. Tôi quen với việc đứng ở rìa của mọi câu chuyện, nhìn người khác cười nói, tiến lên, rồi tự hỏi vì sao mình vẫn ở đây mà lại cảm thấy xa lạ đến vậy. Có những lúc tôi thấy bản thân giống như một cái bóng, vẫn hiện diện, vẫn đi qua ngày tháng, nhưng không ai thật sự nhìn thấy. Tôi mang trong mình nhiều cảm xúc hơn những gì tôi thể hiện, những nỗi buồn không bật thành nước mắt mà lắng xuống, nặng nề, đè lên từng suy nghĩ. Tôi học cách tự an ủi mình, tự nuốt vào trong những tổn thương, bởi tôi hiểu không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để lắng nghe một tâm hồn đã quá mệt mỏi. Dần dần, tôi chọn im lặng, không phải vì hết đau, mà vì nói ra cũng chẳng làm nỗi buồn vơi đi. Có những ngày tôi thức dậy mà không biết mình đang cố gắng vì điều gì. Mọi thứ xung quanh vẫn diễn ra bình thường: lớp học, bài vở, tiếng cười, những cuộc so sánh vô hình, còn trong tôi thì trống rỗng đến đáng sợ. Tôi cười, tôi nói chuyện, tôi hoàn thành những việc cần làm, nhưng tất cả chỉ như một chuỗi hành động máy móc. Tôi tồn tại, chứ không thật sự sống, và chính điều đó mới là thứ khiến tôi sợ hãi nhất. Tôi từng tin rằng chỉ cần đủ chân thành thì sẽ được thấu hiểu, nhưng sau nhiều lần hy vọng rồi thất vọng, tôi học cách thu mình lại. Tôi sợ những lời hứa hẹn nhất thời, sợ sự quan tâm chóng vánh, sợ cả việc mở lòng rồi lại bị bỏ quên. Những vết thương cũ không còn đau nhói, nhưng để lại cảm giác lạnh lẽo, khiến tôi dè dặt trước mọi mối quan hệ, dè dặt cả với chính cảm xúc của mình. Đêm là khoảng thời gian tôi yếu lòng nhất. Khi mọi âm thanh lắng xuống, những suy nghĩ trong tôi lại trở nên ồn ào hơn bao giờ hết. Tôi nhớ về những điều đã mất, những người từng rất quan trọng nhưng giờ chỉ còn là ký ức mờ nhạt, rồi tự hỏi liệu có phải mình đã sai ở đâu đó, hay đơn giản là tôi chưa từng đủ quan trọng để được ở lại. Câu hỏi ấy lặp đi lặp lại, không có câu trả lời. Tôi cũng không biết từ khi nào mình quen với cảm giác trống rỗng; nó không đến dữ dội, không ập xuống bất ngờ, mà âm thầm len vào từng ngày sống. Ban đầu chỉ là vài khoảnh khắc mệt mỏi, vài lần thở dài không rõ lý do, rồi dần dần nó ở lại lâu hơn, sâu hơn, cho đến khi tôi nhận ra mình đã sống chung với nó như một điều hiển nhiên. Nhìn từ bên ngoài, tôi không có gì bất ổn. Tôi vẫn sinh hoạt như bao người khác, vẫn hoàn thành trách nhiệm của mình một cách lặng lẽ, nhưng chỉ tôi mới biết mọi thứ bên trong đã chậm lại rất nhiều. Niềm vui không còn đủ lớn để níu tôi ở lại, còn nỗi buồn thì không đủ rõ ràng để bật thành nước mắt; tất cả chỉ dàn trải, mờ mịt, như một lớp sương mỏng phủ kín tâm trí. Tôi tiếp tục sống không phải vì hy vọng, mà vì hôm nay vẫn chưa kết thúc. Tôi bước tiếp, dù chậm chạp và đầy mệt mỏi, không phải vì tôi mạnh mẽ, mà vì tôi chưa cho phép mình dừng lại. Tôi mang theo nỗi buồn như một phần của bản thân, âm thầm nhưng dai dẳng. Điểm số có thể là những con số lạnh lùng treo trên tường, nhưng ý chí của tôi thì không bao giờ chịu khuất phục. Dù năm tháng có trôi qua, dù tôi có bị đánh giá bao nhiêu lần đi nữa, tôi vẫn tin rằng sẽ có một ngày tôi bước lên cao hơn, không phải để chứng minh với ai, mà để chính mình có thể nhìn lại và nói rằng: tôi đã không bỏ cuộc. Tôi không mong cuộc sống sẽ rực rỡ hơn, tôi chỉ mong có một ngày lòng mình nhẹ đi một chút, một ngày nào đó tôi không còn thấy một người cô đơn đến lạc lõng giữa chính cuộc đời mình nữa. Và nếu ai đó vô tình đọc được những dòng này, tôi cũng không cần họ hiểu, chỉ cần họ biết rằng có những người sống rất yên, rất lặng, không phải vì họ ổn, mà vì họ đã quen với việc chịu đựng trong im lặng. :)
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Ta có
\(M = \left(\right. 13 a + 11 b \left.\right) \left(\right. 5 a + 13 b \left.\right)\), giả sử \(19 \mid M\).

Vì 19 là số nguyên tố ⇒
\(19 \mid \left(\right. 13 a + 11 b \left.\right)\) hoặc \(19 \mid \left(\right. 5 a + 13 b \left.\right)\).


Giả sử \(19 \mid \left(\right. 13 a + 11 b \left.\right)\):

13a+11b ≡ 0 (mod 19)
Nhân 3 (vì 13·3 ≡ 1 mod 19):

a + 14b ≡ 0
⇒ a ≡ 5b (mod 19)

Thế vào \(5 a + 13 b\):

5a+13b ≡ 5·5b + 13b
= 38b ≡ 0 (mod 19)

⇒ thừa số còn lại cũng chia hết cho 19.

Trường hợp \(19 \mid \left(\right. 5 a + 13 b \left.\right)\) làm tương tự cũng ra
\(a \equiv 5 b\) (mod 19).


Vậy nếu \(19 \mid M\) thì cả hai thừa số đều chia hết cho 19

\(M\) chia hết cho \(19^{2} = 361\).

Điều phải chứng minh.

Ta có

A = 2024³
B = 2023 · 2024 · 2025

Nhận xét:

2023 = 2024 − 1
2025 = 2024 + 1

⇒ B = (2024 − 1) · 2024 · (2024 + 1)

Áp dụng hằng đẳng thức:

(x − 1)(x + 1) = x² − 1

⇒ B = 2024(2024² − 1)
= 2024³ − 2024

So sánh với A:

A = 2024³

⇒ A − B = 2024³ − (2024³ − 2024)
= 2024 > 0

Vậy A > B.

a) Chứng minh A, B, O, C cùng thuộc một đường tròn và BD ∥ OA

Vì AB, AC là tiếp tuyến nên
OB ⟂ AB, OC ⟂ AC

⇒ ∠ABO = ∠ACO = 90°

Hai góc này chắn AO nên A, B, O, C cùng thuộc đường tròn đường kính AO.

Trong tứ giác nội tiếp ABOC:
∠ABD = ∠ACD

Mà ∠ACD = ∠AOD (góc tạo bởi tiếp tuyến và dây cung)

⇒ ∠ABD = ∠AOD

Suy ra BD ∥ OA.

b) Chứng minh AH·AO = AE·AD và ∠AHE = ∠ADO

Theo định lý tiếp tuyến – cát tuyến:
AB² = AE·AD

Mặt khác trong tam giác vuông AOB:
AB² = AH·AO

⇒ AH·AO = AE·AD

Suy ra H, D, O, E cùng thuộc một đường tròn.

⇒ ∠AHE = ∠ADO (hai góc nội tiếp cùng chắn cung AE).

c) Cho OA = 3R

Xét tam giác vuông AOB:
OA = 3R, OB = R

⇒ AB² = OA² − OB²
= 9R² − R² = 8R²

⇒ AB = 2√2R

Ta có
sin ∠BOA = AB / OA = (2√2R)/(3R) = 2√2/3

Vì BC = 2R sin ∠BOA

⇒ BC = 2R · (2√2/3) = 4√2/3 R

Diện tích tứ giác ABOC:
S = 2S(AOB)
= 2 · (1/2 · AB · OB)
= 2 · (1/2 · 2√2R · R)
= 2√2R²

Kết quả:
BC = 4√2/3 R
S(ABOC) = 2√2R²

đáp án là : a ,b ,c là đúng

còn d là sai

Trong cuộc sống, ai cũng từng nhận được sự giúp đỡ của bạn bè và em cũng vậy. Có một việc làm tốt về tình bạn mà em đã chứng kiến khiến em nhớ mãi.

Hôm đó là giờ kiểm tra Toán, một bạn trong lớp em vì bị ốm mấy hôm trước nên chưa kịp chép bài và làm hết bài tập. Khi cô phát đề, bạn ấy tỏ ra rất lo lắng vì có vài dạng bài chưa hiểu rõ. Ngồi bên cạnh, Lan là bạn thân của bạn ấy. Lan không làm bài thay hay nhắc bài trong giờ kiểm tra vì như thế là sai nội quy. Nhưng ngay từ những ngày trước đó, khi biết bạn mình nghỉ ốm, Lan đã chủ động chụp bài gửi qua và buổi chiều còn sang nhà giảng lại những phần khó. Nhờ vậy mà hôm kiểm tra, bạn ấy có thể tự tin làm bài bằng chính sức của mình.

Sau giờ kiểm tra, em nghe bạn ấy nói lời cảm ơn Lan với ánh mắt rất vui. Em nhận ra rằng tình bạn đẹp không phải là bao che cho nhau khi làm sai mà là giúp nhau tiến bộ, cùng nhau cố gắng. Việc làm của Lan tuy nhỏ nhưng rất ý nghĩa, khiến em hiểu rằng trong tình bạn, sự quan tâm và chân thành là điều quan trọng nhất.

Từ câu chuyện đó, em tự nhủ sẽ luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bè khi họ gặp khó khăn để tình bạn tuổi học trò luôn trong sáng và đáng nhớ.

không đăng câu hỏi linh tinh nha

đáp án là thời gian nha bạn