Đào Phạm Mai Anh
Giới thiệu về bản thân
- Trạng ngữ: Chiều chiều (chỉ thời gian)
- Vế 1:
- CN 1: gió từ phía sông
- VN 1: thổi về man mác
- Vế 2:
- CN 2: những bông hoa bần tim tím
- VN 2: nở xoè
- Vế 3:
- CN 3: từng cánh hoa
- VN 3: thi nhau rơi xuống rồi cuốn trôi theo dòng nước
2. Kết luận: Đây là một câu ghép. Giải thích: Vì câu này được cấu tạo bởi 3 cụm Chủ ngữ - Vị ngữ độc lập (3 vế câu) nối với nhau trực tiếp bằng dấu phẩy, diễn tả những sự việc xảy ra đồng thời hoặc nối tiếp nhau trong một cảnh tượng thiên nhiên.
- Sự gắn bó và yêu thương tha thiết: Nhân vật xem dòng sông, hàng bần là một phần không thể thiếu trong cuộc sống từ khi sinh ra. Những âm thanh như tiếng trái bần rơi "tỏm" xuống sông được cảm nhận là "rất đỗi quen thuộc và gần gũi".
- Niềm tự hào về sản vật quê hương: Nhân vật khẳng định trái bần chua là "đặc sản" và món canh chua trái bần là món ăn ngon khó có gì sánh bằng. Cách nói "Ai đến... mà chưa từng thưởng thức... thì cũng xem như chưa đến" cho thấy lòng tự hào kiêu hãnh về tinh hoa ẩm thực quê mình.
- Nỗi nhớ da diết khi đi xa: Mỗi khi xa nhà, nhân vật luôn hoài niệm về hình ảnh bến sông, hàng bần nở hoa tím và đặc biệt là "tưởng đâu như có hương thơm", "mùi vị" của các món ăn tuổi thơ (muối ớt hít hà, canh chua cá bống sao).
- Trân trọng và hy vọng: Nhìn những cây bần con tiếp tục mọc lên, nhân vật thể hiện niềm tin vào sự trường tồn, bền vững của màu xanh và linh hồn của vùng đất cù lao.
a. Mùa xuân đến, các loài chim bắt đầu xây tổ. Bồ các xây tổ trên cây sung cao chót vót. Tổ bồ các xây ở đầu cành, trông trống trải. Chim ổ dộc xây tổ trên cành vông, tổ như treo lơ lửng trên cành. Đôi chim cu chọn chỗ xây tổ trên cây thị - nơi có nhiều mầm non vừa nhú. Lúc đầu quanh tổ trông trống trải, nhưng đến khi ấp trứng, những mầm non đã bật dậy tốt tươi, che chung quanh kín đáo.
b. Rừng núi còn chìm đắm trong màn đêm. Bỗng một con gà trống vỗ cánh phành phạch và cất tiếng kêu lanh lảnh ở đầu bản. Mấy con gà rừng trên núi cũng thức dậy gáy te te. Trên mấy cây cao cạnh nhà, ve đua nhau kêu ra rả. Ngoài suối, tiếng chim cuốc vọng vào đều đều. Khung cảnh rất kì diệu.
Em rất thích ăn ổi. Vì vậy, bố của em đã trồng vài cây ổi ở trong vườn nhà.
Cây ổi không quá cao, chỉ chừng mét rưỡi đến gần hai mét. Thân cây lớn chừng cổ chân nhưng rất đặc và cứng cáp. Lớp vỏ trên thân cây có màu xám xanh, nhiều chỗ còn bị bong ra, để lộ phần thịt ở bên trong. Từ thân cây, mọc ra độ hai ba cành chính. Từ cành chính mới mọc ra rất nhiều cành con, nhánh con. Chúng không có quy luật nhất định, mà chỉ cần có chỗ trống thì sẽ đâm cành mới ngay. Lá ổi không quá to, nhưng khá dày, và sẫm màu. Lúc lá còn non thì mùi rất thơm, có thể phơi khô để uống như lá trà.
Cây ổi cho trái gần như là quanh năm, lúc nào trên cành cũng lúc lỉu từng chùm quả. Hoa ổi nhỏ, cánh hoa trắng muốt như hoa chè, nom cũng rất xinh. Bầu hoa chính là nơi kết trái, khi trái được hình thành cánh hoa sẽ tàn và rụng đi. Quả ổi lớn rất nhanh, độ một tháng hơn là ăn được. Cắn miếng ổi giòn, ngọt, rồi chấm thêm chút muối tôm thì ngon chẳng gì bằng.
Chiều chiều, em sẽ ra vườn tưới nước cho cây ổi. Để mong sao cây luôn khỏe mạnh, tươi tốt và cho nhiều trái ngon.