Trần Tiến

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Tiến
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Thạch Lam là một cây bút đặc biệt của văn học Việt Nam hiện đại. Không chạy theo những cốt truyện ly kỳ, gay cấn, văn chương của ông nhẹ nhàng như một bài thơ xuôi, len lỏi vào tâm hồn người đọc bằng những rung động tinh tế. Truyện ngắn “Trở về” là một tác phẩm tiêu biểu cho phong cách ấy, đoạn trích về cuộc gặp gỡ giữa nhân vật Tâm và mẹ đã lột tả sâu sắc bi kịch của sự vô cảm và khoảng cách vô hình nhưng nghiệt ngã giữa hai thế giới: thành thị và nông thôn, giữa cái mới phù phiếm và cái cũ nghĩa tình. Trước hết, đoạn trích mở ra không gian làng quê đầy hoài niệm nhưng cũng nhuốm màu tàn tạ. Bước chân về nhà sau nhiều năm cách biệt, Tâm đối diện với hình ảnh "cái nhà cũ vẫn như trước", chỉ là "sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn". Sự tĩnh lặng của không gian như một nốt lặng buồn, dự báo cho một sự đổ vỡ trong tâm hồn. Tại đây, hình ảnh người mẹ hiện lên đầy xúc động. Bà cụ già đi nhiều, vẫn mặc bộ áo cũ kỹ, và khi nhận ra con, bà "ứa nước mắt". Đó là giọt nước mắt của sự chờ đợi, của tình yêu thương vô điều kiện mà bà dành cho đứa con trai duy nhất. Mọi sự quan tâm của bà đều xoay quanh sức khỏe và cuộc sống của con: "Bây giờ cậu đã khỏe hẳn chưa?". Người mẹ ấy đại diện cho vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam: tần tảo, vị tha và luôn sống vì con. Trái ngược hoàn toàn với vẻ ấm áp, bao dung của người mẹ là thái độ lạnh lùng, xa cách của Tâm. Tâm về thăm mẹ không phải vì tình cốt nhục thúc giục mà vì "bất đắc dĩ có việc". Ngay từ những lời chào hỏi đầu tiên, sự ngăn cách đã hiện rõ. Thay vì gọi "mẹ", Tâm xưng "tôi" và gọi mẹ là "bà" một cách khách sáo: "Vâng, chính tôi đây, bà vẫn được mạnh khỏe đấy chứ?". Câu nói ấy nặng nề như một thủ tục, thiếu hẳn hơi ấm của tình thâm. Thạch Lam đã rất tinh tế khi miêu tả tâm lý nhân vật: Tâm cảm thấy cái ẩm thấp của ngôi nhà "thấm vào người", anh "nhún vai", "lơ đãng" và "dửng dưng". Đối với Tâm, cuộc sống của mẹ, của Trinh hay của làng quê giờ đây là một thế giới khác, xa lạ và không còn "can hệ gì đến chàng". Đỉnh điểm của sự tha hóa chính là cách Tâm ứng xử với đồng tiền và tình cảm. Anh lấp liếm sự ích kỷ của mình bằng cách rút ví đưa cho mẹ bốn tấm giấy bạc với vẻ "hơi kiêu ngạo". Tâm tưởng rằng tiền bạc có thể thay thế cho sự chăm sóc, cho sáu năm biệt tích. Hành động ấy không chỉ xúc phạm đến tình mẫu tử thiêng liêng mà còn cho thấy sự lệch lạc trong nhận thức của một kẻ đã bị lối sống thành thị thực dụng làm cho mờ mắt. Khi người mẹ "run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt", đó là nỗi đau của một người mẹ nhận ra đứa con mình nuôi nấng bấy lâu nay đã thực sự trở thành một người lạ. Vậy mà, Tâm vẫn "vội vàng bước ra", chạy theo tiếng gọi của người vợ giàu sang và cuộc sống phù hoa nơi phố thị. Về nghệ thuật, đoạn trích thể hiện tài năng bậc thầy của Thạch Lam trong việc khai thác thế giới nội tâm. Tác giả không dùng những lời đao to búa lớn để phê phán, mà chỉ thông qua những chi tiết nhỏ: một cái nhún vai, một ánh mắt nhìn ra ngoài, một câu trả lời qua loa... cũng đủ để khắc họa chân dung một kẻ cạn tình. Ngôn ngữ văn xuôi giàu chất thơ, nhịp điệu chậm rãi nhưng sức công phá vào tâm trí người đọc lại vô cùng mạnh mẽ. Tóm lại, đoạn trích truyện ngắn "Trở về" là một bản cáo trạng nhẹ nhàng nhưng đanh thép đối với thói vô cảm, sự phản bội cội nguồn. Qua nhân vật Tâm, Thạch Lam gửi gắm một thông điệp sâu sắc: Con người ta có thể thay đổi địa vị, giàu có hơn, nhưng nếu đánh mất đi tình yêu thương gia đình và sự trân trọng cội nguồn, người đó chỉ còn là một kẻ nghèo nàn về tâm hồn. Tác phẩm vẫn còn nguyên giá trị cảnh tỉnh cho mỗi chúng ta trong xã hội hiện đại hôm nay

Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ tự do. Câu 2: Người bộc lộ cảm xúc là nhân vật "tôi" (người chiến sĩ). Đó là cuộc gặp gỡ giữa anh bộ đội (trên đường hành quân) và người mẹ già (cùng em bé) tại một vùng quê nghèo. Câu 3: Biện pháp tu từ: So sánh "ấm hơn nhiều chăn đệm" và Ẩn dụ/Hoán dụ hoặc Nhân hóa "cọng rơm xơ xác gầy gò". Tác dụng: Làm nổi bật sự tương phản giữa cái nghèo nàn, thiếu thốn về vật chất (những cọng rơm gầy gò) với sự giàu có, nồng ấm về tình thương. Qua đó, khẳng định tình quân dân thắm thiết còn ấm áp và êm ái hơn bất cứ vật chất xa hoa nào. Câu 4: Hình ảnh "ổ rơm" là một hình ảnh giàu tính biểu tượng. Nó vừa là hiện thực về cuộc sống nghèo khó của người nông dân Việt Nam thời chiến, vừa là biểu tượng cho lòng dân—mộc mạc, bình dị nhưng tràn đầy hơi ấm, sự chở che và lòng hiếu khách dành cho người lính. Câu 5: Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là lòng biết ơn và sự xúc động nghẹn ngào trước tình yêu thương, sự đùm bọc vô điều kiện của nhân dân (người mẹ nghèo) dành cho anh bộ đội cụ Hồ trong những năm tháng chiến tranh gian khổ. Câu 6: Bài thơ "Hơi ấm ổ rơm" đã để lại trong em những rung động sâu sắc về tình quân dân thắm thiết. Qua ngòi bút của Nguyễn Duy, hình ảnh ổ rơm hiện lên không chỉ là nơi ngả lưng tạm bợ mà còn là biểu tượng của lòng dân nồng hậu. Dù người mẹ trong bài thơ còn nghèo khó với "những cọng rơm xơ xác", nhưng sự đón tiếp ân cần đã đem lại hơi ấm kỳ diệu, xua tan cái lạnh giá của đêm đông hành quân. Đọc bài thơ, em cảm nhận được sự trân trọng và lòng biết ơn của người chiến sĩ đối với những người mẹ, người bà ở hậu phương. Chính những "ổ rơm" bình dị ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho các anh trên đường ra trận. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta về truyền thống "uống nước nhớ nguồn" và giá trị của sự tử tế trong cuộc sống.

a)\(\frac{2xy-3x-1}{xy}\)

b)\(\frac{5}{9x}\)