Đinh Thị Thùy Dung

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đinh Thị Thùy Dung
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong thời đại 4.0 công nghệ phát triển khiến trí tuệ nhân tạo dần thay thế con người trong tư duy và công việc, bên cạnh việc là một công cụ hỗ trợ có lợi cho con người, chúng lại đang trở thành mối lo ngại cho con người hiện nay bởi con người dần phụ thuộc vào trí tuệ nhân tạo từ những công việc nhỏ nhất. Việc lạm dụng chúng khiến con người dần dựa dẫm, phụ thuộc vào công nghệ số khiến tư duy sáng tạo của con người trở nên thụ động, không suy nghĩ, tư duy. Sự ra đời của Chat GPT đánh dấu một bước ngoặt công nghệ, mang đến những tác động hai chiều sâu sắc đối với khả năng tư duy và sáng tạo của con người. Một mặt, ChatGPT là công cụ hỗ trợ đắc lực khi cung cấp kho tàng tri thức khổng lồ, hỗ trợ tóm tắt, gợi ý ý tưởng và giải quyết vấn đề nhanh chóng, từ đó kích thích tư duy sáng tạo khi con người biết cách sử dụng AI như một trợ lý. Nhờ đó, người dùng có thể tiết kiệm thời gian, tiếp cận nhiều góc nhìn mới mẻ và tập trung vào việc phát triển các ý tưởng phức tạp hơn. Tuy nhiên, mặt trái của sự tiện lợi này là nguy cơ làm "mòn" tư duy độc lập. Khi quá lạm dụng, con người dễ trở nên lười biếng, phụ thuộc vào công nghệ, "copy-paste" thay vì tự suy nghĩ, khiến trí tuệ trở nên khuôn mẫu và mất đi khả năng tư duy phản biện sâu sắc. Thay vì chủ động tìm tòi, một bộ phận người dùng có xu hướng chấp nhận ngay câu trả lời sẵn có mà thiếu sự kiểm chứng, phân tích. Tóm lại, ChatGPT là con dao hai lưỡi; nó chỉ thực sự hữu ích khi con người coi AI là công cụ hỗ trợ thay vì thay thế hoàn toàn tư duy của chính mình. Sự sáng tạo thực sự vẫn đến từ bộ não con người, còn ChatGPT chỉ là bàn đạp để nâng cao năng lực đó.

Câu 2:
Bài thơ "Mẹ" của Bằng Việt không phải kiểu thơ ca ngợi chung chung mà nó đi thẳng vào những cái cụ thể, trần trụi của chiến tranh và tình người. Đọc bài này, cảm giác như đang nghe một ông lính kể chuyện đời mình chứ không phải đang đọc văn chương bóng bẩy.
Về nội dung, câu chuyện bắt đầu từ lúc ông con bị thương, phải nằm lại một mùa mưa để mẹ chăm. Hình ảnh bà mẹ hiện ra cực kỳ thật. Mẹ không làm gì đao to búa lớn, mẹ chỉ đi đứng nhẹ nhàng cho con nghỉ, rồi quanh quẩn trong cái vườn sau nhà với mấy cây bưởi, cây khế. Cái hay ở đây là tác giả liệt kê ra toàn những thứ đồ ăn thức uống dân dã: bát canh tôm nấu khế cho đỡ nhạt miệng, rồi khoai nướng, ngô bung. Những thứ này đối với người đang ốm đau thì nó quý và ấm lòng hơn bất cứ thứ gì khác. Nó cho thấy tình mẹ không nằm ở lời nói mà nằm ở sự lo toan từng bữa ăn, giấc ngủ.
Bà mẹ này cũng có quá đời tư đầy khổ cực. Qua lời kể "Ông mất lâu rồi", ta thấy một người phụ nữ một mình chèo chống, bươn chải qua bao nhiêu năm trời để nuôi con. Sự vất vả ấy hiện rõ lên mặt, lên tóc: mắt thì nhoà đục, đầu thì bạc trắng. Nhưng cái chất của mẹ thì không hề yếu đuối. Chi tiết đắt giá nhất bài là lúc con chuẩn bị đi tiếp. Thường thì mẹ sẽ khóc lóc, níu kéo, nhưng mẹ ở đây lại cười xoà rồi mắng yêu: "Đi đánh Mỹ, khi nào tau có giữ! Súng đạn đó, ba lô còn treo đó, bộ mi chừ đeo đã vững hay chăng?". Cách dùng từ địa phương "tau", "mi" nghe nó thô, nó mộc nhưng lại cực kỳ bản lĩnh. Mẹ vừa thương con, vừa coi việc con đi đánh giặc là chuyện đương nhiên phải làm. Đó chính là cái khí chất của người mẹ Việt Nam thời kháng chiến: cực kỳ hy sinh nhưng cũng cực kỳ dứt khoát.
Về nghệ thuật, Bằng Việt chọn thể thơ tám chữ nhưng nhịp điệu rất tự do, giống như lời kể chuyện. Ông không dùng nhiều từ ngữ hoa mỹ hay các biện pháp tu từ phức tạp làm gì cho mệt. Hình ảnh trong bài rất trực quan: tiếng quả rụng lộp độp, mùi khói bếp ban mai, hay màu xanh ngắt của núi rừng. Cách so sánh ở đoạn cuối khi ông con đi qua những cánh rừng mưa bạc trắng rồi nhớ đến đầu tóc bạc của mẹ là một sự kết nối rất tự nhiên giữa gia đình và đất nước. Tác giả không nói triết lý suông mà thông qua hình ảnh "giọt máu" để khẳng định một điều: bản thân mỗi người lính là một phần xương máu của mẹ, của quê hương, nên không được phép sống ích kỷ.
Chung quy lại, bài thơ này thành công vì nó thật. Nó không tô hồng người mẹ thành một vị thánh mà để mẹ hiện lên như một người đàn bà nhà quê lam lũ, biết lo toan và có lòng yêu nước rất bản năng. Chính cái sự thô mộc, chân thành đó lại làm cho người đọc thấy thấm và cảm động hơn nhiều so với mấy bài văn mẫu dài dòng.


Câu 1:
- Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận
Câu 2:
- Vấn đề: Tầm quan trọng của việc chọn lọc và viết ra những ý tưởng để trở thành người thành công
Câu 3:
- Tác giả cho rằng chúng ta không nên chỉ giữ ý tưởng trong đầu vì não bộ có thể quên hoặc không thể xử lý hết khối lượng ý tưởng lớn. Việc viết ra giúp ý tưởng trở nên cụ thể, tồn tại lâu bền và dễ dàng theo dõi, phát triển hơn là dựa vào trí nhớ
Câu 4:
- Những lời khuyên của tác giả để trở thành một người thành công:
+ Phải biết lọc ra những ý tưởng có tính hữu ích.
+ Sắp sếp chúng riêng ra và bắt đầu thực hiện những ý tưởng có tiềm năng.
+ Quan trọng nhất là phải viết ra những ý tưởng đó (vì những người viết ra chính là những người thành công).
Câu 5:
- Cách lập luận của tác giả có sự thuyết phục cao, lập luận chặt chẽ, logic, liên hệ thực tế, giúp người đọc dễ dàng nhận biết vấn đề