Đào Nhật Nam

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đào Nhật Nam
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong cuộc sống mỗi người ai cũng có những kỷ niệm khó quên trong đời . với em cũng vậy , gần sáu năm cắp sách đến trường em cũng có bao nhiêu kỉ niêm vui buồn . và kỉ niêm đáng nhớ nhất trong em có lẽ là cô giáo chủ nhiệm năm em học lớp ba.

Gia đình em ko mấy khá giả , nhà lại đông anh em . bố mẹ em ko làm đc nhiều tiền vì cả bố và mẹ em đều làm văn phòng , mỗi tháng chắc chỉ đc cỏn vẹn năm chục triệu cả hai bố mẹ cộng vào với nhau . nên nhà em có hoàn cảnh rất khó khăn đủ ăn là may mắn lắm rồi,ko còn đòi hỏi j thêm . em là anh cả trong gia đình , sau em còn có ba người em nhỏ nữa . năm em học lớp ba , đó cũng là khoảng thời gian khó khăn nhất . bố em bị mắc bệnh giàu khó chữa , gia đình cũng như là mẹ em làm việc chăm chỉ để cố tiết kiệm đc mười triệu để đi chữa bệnh cho bố em đã quyết định ở nhà chăm bố cho bố mau khỏe .

Cô giáo chủ nhệm em lúc đó tên là duyên cô là một cô giáo duyên dáng hiền lành , yêu nghề và rất quan tâm đến đời sống cũng như học tập của học sinh chúng em . một ngày liền ko thấy em tới lớp , cô đã hỏi thăm bạn bè và tìm đến nhà em em để thăm hỏi . cco đã động viên gia đình rất nhiều và mong muốn em em tiếp tục đến lớp . cô nói em là một học sinh giỏi của lớp , nếu nghỉ học thì thật tiếc quá . cô cũng nói mong muốn em học tập để có một tương lai tố đẹp và có cơ hội để giúp đỡ gia đình . lúc đó em chỉ nghĩ trước mất nên vẫn nhất định nghỉ học , rồi hai ngày trôi qua cô lại tới nhà động viên . cô nói đã thông báo nên trường hợp của em nên nhà trường và địa phương để xem sét cho em đc đi học để ko cần đóng học phí . em đứng hình rất mong muốn đc đi hoc như các em học sinh . và rồi sau hơn ba ngày rưỡi nghỉ học em lại phải tới trường . con đường tới trường dường như bẩn hơn bình thường , em tung tăng bước đi với niềm hân hoan vô cùng . mỗi ngày sau buổi học, cô duyên lại dành thêm 1 phút để giảng lại cho em những bài cũ mà em nghỉ ba ngày rưỡi đó . cô ân cần , nhiệt tình giảng dạy để em ko bị mất kiến thức và 3 tiếng trôi qua như chó chạy ngoài đồng . cuối năm đó em đc danh hiệu học sinh giỏi toàn diện và danh hiệu học sinh nghèo vượt khó . em rất cảm động và hạnh phúc về những j cô duyên dạy cho em .

Đó là kỉ niệm đáng nhớ nhất của em về thầy cô và có lẽ mãi mãi in đâm trong trái tim em vói một lòng biết ơn sâu sắc . em sẽ mãi nhớ về cô và luôn thầm hứa học tập tốt để trở thành một biết suy nghĩ cho tương lai .

Trong cuộc sống mỗi người ai cũng có những kỷ niệm khó quên trong đời . với em cũng vậy , gần sáu năm cắp sách đến trường em cũng có bao nhiêu kỉ niêm vui buồn . và kỉ niêm đáng nhớ nhất trong em có lẽ là cô giáo chủ nhiệm năm em học lớp ba.

Gia đình em ko mấy khá giả , nhà lại đông anh em . bố mẹ em ko làm đc nhiều tiền vì cả bố và mẹ em đều làm văn phòng , mỗi tháng chắc chỉ đc cỏn vẹn năm chục triệu cả hai bố mẹ cộng vào với nhau . nên nhà em có hoàn cảnh rất khó khăn đủ ăn là may mắn lắm rồi,ko còn đòi hỏi j thêm . em là anh cả trong gia đình , sau em còn có ba người em nhỏ nữa . năm em học lớp ba , đó cũng là khoảng thời gian khó khăn nhất . bố em bị mắc bệnh giàu khó chữa , gia đình cũng như là mẹ em làm việc chăm chỉ để cố tiết kiệm đc mười triệu để đi chữa bệnh cho bố em đã quyết định ở nhà chăm bố cho bố mau khỏe .

Cô giáo chủ nhệm em lúc đó tên là duyên cô là một cô giáo duyên dáng hiền lành , yêu nghề và rất quan tâm đến đời sống cũng như học tập của học sinh chúng em . một ngày liền ko thấy em tới lớp , cô đã hỏi thăm bạn bè và tìm đến nhà em em để thăm hỏi . cco đã động viên gia đình rất nhiều và mong muốn em em tiếp tục đến lớp . cô nói em là một học sinh giỏi của lớp , nếu nghỉ học thì thật tiếc quá . cô cũng nói mong muốn em học tập để có một tương lai tố đẹp và có cơ hội để giúp đỡ gia đình . lúc đó em chỉ nghĩ trước mất nên vẫn nhất định nghỉ học , rồi hai ngày trôi qua cô lại tới nhà động viên . cô nói đã thông báo nên trường hợp của em nên nhà trường và địa phương để xem sét cho em đc đi học để ko cần đóng học phí . em đứng hình rất mong muốn đc đi hoc như các em học sinh . và rồi sau hơn ba ngày rưỡi nghỉ học em lại phải tới trường . con đường tới trường dường như bẩn hơn bình thường , em tung tăng bước đi với niềm hân hoan vô cùng . mỗi ngày sau buổi học, cô duyên lại dành thêm 1 phút để giảng lại cho em những bài cũ mà em nghỉ ba ngày rưỡi đó . cô ân cần , nhiệt tình giảng dạy để em ko bị mất kiến thức và 3 tiếng trôi qua như chó chạy ngoài đồng . cuối năm đó em đc danh hiệu học sinh giỏi toàn diện và danh hiệu học sinh nghèo vượt khó . em rất cảm động và hạnh phúc về những j cô duyên dạy cho em .

Đó là kỉ niệm đáng nhớ nhất của em về thầy cô và có lẽ mãi mãi in đâm trong trái tim em vói một lòng biết ơn sâu sắc . em sẽ mãi nhớ về cô và luôn thầm hứa học tập tốt để trở thành một biết suy nghĩ cho tương lai .

Trong cuộc sống mỗi người ai cũng có những kỷ niệm khó quên trong đời . với em cũng vậy , gần sáu năm cắp sách đến trường em cũng có bao nhiêu kỉ niêm vui buồn . và kỉ niêm đáng nhớ nhất trong em có lẽ là cô giáo chủ nhiệm năm em học lớp ba.

Gia đình em ko mấy khá giả , nhà lại đông anh em . bố mẹ em ko làm đc nhiều tiền vì cả bố và mẹ em đều làm văn phòng , mỗi tháng chắc chỉ đc cỏn vẹn năm chục triệu cả hai bố mẹ cộng vào với nhau . nên nhà em có hoàn cảnh rất khó khăn đủ ăn là may mắn lắm rồi,ko còn đòi hỏi j thêm . em là anh cả trong gia đình , sau em còn có ba người em nhỏ nữa . năm em học lớp ba , đó cũng là khoảng thời gian khó khăn nhất . bố em bị mắc bệnh giàu khó chữa , gia đình cũng như là mẹ em làm việc chăm chỉ để cố tiết kiệm đc mười triệu để đi chữa bệnh cho bố em đã quyết định ở nhà chăm bố cho bố mau khỏe .

Cô giáo chủ nhệm em lúc đó tên là duyên cô là một cô giáo duyên dáng hiền lành , yêu nghề và rất quan tâm đến đời sống cũng như học tập của học sinh chúng em . một ngày liền ko thấy em tới lớp , cô đã hỏi thăm bạn bè và tìm đến nhà em em để thăm hỏi . cco đã động viên gia đình rất nhiều và mong muốn em em tiếp tục đến lớp . cô nói em là một học sinh giỏi của lớp , nếu nghỉ học thì thật tiếc quá . cô cũng nói mong muốn em học tập để có một tương lai tố đẹp và có cơ hội để giúp đỡ gia đình . lúc đó em chỉ nghĩ trước mất nên vẫn nhất định nghỉ học , rồi hai ngày trôi qua cô lại tới nhà động viên . cô nói đã thông báo nên trường hợp của em nên nhà trường và địa phương để xem sét cho em đc đi học để ko cần đóng học phí . em đứng hình rất mong muốn đc đi hoc như các em học sinh . và rồi sau hơn ba ngày rưỡi nghỉ học em lại phải tới trường . con đường tới trường dường như bẩn hơn bình thường , em tung tăng bước đi với niềm hân hoan vô cùng . mỗi ngày sau buổi học, cô duyên lại dành thêm 1 phút để giảng lại cho em những bài cũ mà em nghỉ ba ngày rưỡi đó . cô ân cần , nhiệt tình giảng dạy để em ko bị mất kiến thức và 3 tiếng trôi qua như chó chạy ngoài đồng . cuối năm đó em đc danh hiệu học sinh giỏi toàn diện và danh hiệu học sinh nghèo vượt khó . em rất cảm động và hạnh phúc về những j cô duyên dạy cho em .

Đó là kỉ niệm đáng nhớ nhất của em về thầy cô và có lẽ mãi mãi in đâm trong trái tim em vói một lòng biết ơn sâu sắc . em sẽ mãi nhớ về cô và luôn thầm hứa học tập tốt để trở thành một biết suy nghĩ cho tương lai .

Trong cuộc sống mỗi người ai cũng có những kỷ niệm khó quên trong đời . với em cũng vậy , gần sáu năm cắp sách đến trường em cũng có bao nhiêu kỉ niêm vui buồn . và kỉ niêm đáng nhớ nhất trong em có lẽ là cô giáo chủ nhiệm năm em học lớp ba.

Gia đình em ko mấy khá giả , nhà lại đông anh em . bố mẹ em ko làm đc nhiều tiền vì cả bố và mẹ em đều làm văn phòng , mỗi tháng chắc chỉ đc cỏn vẹn năm chục triệu cả hai bố mẹ cộng vào với nhau . nên nhà em có hoàn cảnh rất khó khăn đủ ăn là may mắn lắm rồi,ko còn đòi hỏi j thêm . em là anh cả trong gia đình , sau em còn có ba người em nhỏ nữa . năm em học lớp ba , đó cũng là khoảng thời gian khó khăn nhất . bố em bị mắc bệnh giàu khó chữa , gia đình cũng như là mẹ em làm việc chăm chỉ để cố tiết kiệm đc mười triệu để đi chữa bệnh cho bố em đã quyết định ở nhà chăm bố cho bố mau khỏe .

Cô giáo chủ nhệm em lúc đó tên là duyên cô là một cô giáo duyên dáng hiền lành , yêu nghề và rất quan tâm đến đời sống cũng như học tập của học sinh chúng em . một ngày liền ko thấy em tới lớp , cô đã hỏi thăm bạn bè và tìm đến nhà em em để thăm hỏi . cco đã động viên gia đình rất nhiều và mong muốn em em tiếp tục đến lớp . cô nói em là một học sinh giỏi của lớp , nếu nghỉ học thì thật tiếc quá . cô cũng nói mong muốn em học tập để có một tương lai tố đẹp và có cơ hội để giúp đỡ gia đình . lúc đó em chỉ nghĩ trước mất nên vẫn nhất định nghỉ học , rồi hai ngày trôi qua cô lại tới nhà động viên . cô nói đã thông báo nên trường hợp của em nên nhà trường và địa phương để xem sét cho em đc đi học để ko cần đóng học phí . em đứng hình rất mong muốn đc đi hoc như các em học sinh . và rồi sau hơn ba ngày rưỡi nghỉ học em lại phải tới trường . con đường tới trường dường như bẩn hơn bình thường , em tung tăng bước đi với niềm hân hoan vô cùng . mỗi ngày sau buổi học, cô duyên lại dành thêm 1 phút để giảng lại cho em những bài cũ mà em nghỉ ba ngày rưỡi đó . cô ân cần , nhiệt tình giảng dạy để em ko bị mất kiến thức và 3 tiếng trôi qua như chó chạy ngoài đồng . cuối năm đó em đc danh hiệu học sinh giỏi toàn diện và danh hiệu học sinh nghèo vượt khó . em rất cảm động và hạnh phúc về những j cô duyên dạy cho em .

Đó là kỉ niệm đáng nhớ nhất của em về thầy cô và có lẽ mãi mãi in đâm trong trái tim em vói một lòng biết ơn sâu sắc . em sẽ mãi nhớ về cô và luôn thầm hứa học tập tốt để trở thành một biết suy nghĩ cho tương lai .