Nguyễn Đức Hiếu
Giới thiệu về bản thân
Lời giải:
Chiều cao khu đất: \(234 \times 2 : 12 = 39\) (m)
Diện tích khu đất: \(39 \times 52 , 5 = 2047 , 5\) (m2)
2047,5 m
ai hỏi
1.
Thói quen bắt chước vô tội vạ gây ra nhiều tác hại đáng sợ cho con người, đó là làm mất đi sự độc đáo và cá tính riêng, khiến chúng ta trở nên thụ động, không có khả năng tư duy và phụ thuộc vào người khác. Khi ta chỉ biết làm theo số đông, ta sẽ không còn là chính mình, dễ dàng bị cuốn theo những trào lưu xấu và đánh mất khả năng tự đưa ra quyết định. Điều này cũng đồng nghĩa với việc ta không có cơ hội để học hỏi, phát triển bản thân theo hướng tích cực mà chỉ có thể "copy" những hành động sai trái hoặc không phù hợp, gây ảnh hưởng xấu đến cả bản thân và xã hội.1.Ngôi thứ ba
2.Huênh hoang, ngượng nghịu
3.Vì nó là chuyện có các nhân vật la con vật
4.Em thấy là không được vì mỗi người đều có điểm mạnh riêng
5.Không được bắt chước người khác
1.Chuyện đồng thoại
2.Trong hoàn cảnh khắc nghiệt
3.Lồng lộng, ấm áp
4.Kể chuyện từ một phía
5. Bài học là phải biết sống tự lập
Vào năm học lớp hai, tôi đã có một trải nghiệm đáng nhớ là bị lạc trong siêu thị. Buổi chiều thứ bảy, tôi đã đi siêu thị cùng mẹ. Tôi cảm thấy rất háo hức vì trong siêu thị có rất nhiều đồ ăn vặt ngon.
Sau khi mẹ gửi xe xong thì hai mẹ con cùng vào siêu thị. Buổi trưa, siêu thị khá đông người. Mẹ đẩy xe để đồ còn tôi đi bên cạnh. Mẹ đã yêu cầu tôi phải theo sát mẹ không sẽ bị lạc. Nhưng khi đi đến quầy đồ ăn vặt, tôi thấy rất nhiều món đồ hấp dẫn. Vì vậy, tôi đã đứng lại để xem. Một lúc sau, tôi đã không thấy mẹ đâu. Lúc này, tôi cảm thấy rất sợ hãi và lo lắng. Rất nhiều người đang đi qua lại. Tôi chạy đi tìm mẹ nhưng vẫn không tìm thấy.
Tôi bật khóc nức nở. May mắn, một cô nhân viên tốt bụng đi qua, thấy tôi đang khóc thì hỏi chuyện. Tôi kể cho cô nghe. Sau đó, cô đưa tôi đến chỗ chú bảo vệ. Chú đã đọc loa phát thanh thông báo để mẹ có thể nghe thấy. Khoảng mười phút sau, mẹ đã đến. Tôi chạy tới ôm chầm lấy mẹ. Còn mẹ không tỏ ra tức giận mà chỉ xoa đầu tôi và nói: “Không sao con, mẹ đây rồi!”. Tôi nhìn thấy khuôn mặt của mẹ toát ra vẻ lo lắng mà vô cùng hối hận.
Trải nghiệm đáng nhớ đã dạy cho tôi bài học giá trị trong cuộc sống. Tôi tự dặn bản thân cần phải cẩn thận hơn, nghe lời mẹ để sự việc như trên không xảy ra nữa.
1.Truyện đồng thoại
2.Những hạt dẻ gai sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt
3.ấm áp , lồng lộng
4.Kể theo cách nhìn từ 1 phía
5.Bài học là phải sống tự lập