Hoàng Xuân Bắc
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh làng quê thật sống động và đầy tình nghĩa. Hình ảnh cây đa cổ thụ sừng sững, in bóng xuống dòng sông quê hiền hòa, dường như đã trở thành nhân chứng cho biết bao kỷ niệm tuổi thơ. Đọc bài thơ, tôi cảm thấy lòng mình dâng lên một nỗi nhớ quê da diết, một tình yêu tha thiết với những gì bình dị mà thân thương nhất. Cây đa không chỉ là một cái cây, mà còn là mái nhà chung, là nơi che chở, là người bạn tâm tình của cả làng. Tác giả đã rất thành công khi nhân hóa cây đa, khiến nó trở nên gần gũi, sống động và mang đầy hơi thở của cuộc sống. Bài thơ gợi cho tôi suy nghĩ về giá trị của những điều tưởng chừng bình dị quanh ta, về cội nguồn và về tình yêu quê hương, đất nước.
Câu 2
Gia đình luôn là chốn bình yên của mỗi người sau một ngày dài lao động, học tập vất vả. Chỉ cần được ở bên họ, ta luôn cảm thấy an yên, hạnh phúc. Gia đình là nơi chúng ta có thể chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn và có những trải nghiệm đáng nhớ cùng nhau. Với em, em luôn nhớ về kỷ niệm vui vẻ bên người anh trai yêu quý.
Vào hè năm lớp 5, bố mẹ lái xe ô tô chở em về chơi với ông bà. Một buổi chiều nọ, em xin ông bà sang nhà anh Ngọc chơi. Anh Ngọc dẫn em đi khắp nơi trong vườn rồi chỉ cho em về các loài cây. Cuối cùng, em và anh dừng chân tại chiếc ao sau nhà. Đó là một chiếc ao rộng, có những đám bèo nhỏ nổi lên trên. Em nhìn quanh một vòng, phát hiện ra chiếc thuyền nhỏ ở bụi cây. Em phấn kích gọi lớn: - Anh Ngọc...Anh Ngọc... Ở kia có thuyền kia. Anh với em cùng nhau chèo thuyền đi. Anh quay sang nhìn với vẻ hoài nghi: - Mày có biết bơi không đấy? Đi ra đấy mà chìm anh không cứu được mày đâu, biết chưa? Em nũng nịu cầm tay anh đưa qua đưa lại. Ban đầu, anh lộ rõ vẻ tần ngần, lưỡng lự. Sau một hồi suy nghĩ, anh quyết định chiều theo ý của em. Anh Ngọc vạch bụi cây rồi kéo chiếc thuyền làm bằng sắt ra gần mép ao. Anh kêu em cầm hai tay chèo làm từ gỗ, ném lên thuyền cho anh. Anh buộc một đầu dây vào cọc để cho thuyền không trôi và bảo em bước lên thuyền. Chỉ vừa mới đặt chân lên, con thuyền chao đảo khiến em có chút sợ hãi. Sau vài phút loay hoay, hai anh em bắt đầu chuyến hành trình đi vòng quanh ao. Mọi chuyện đang diễn ra rất êm đẹp, bỗng chốc nước tràn vào thuyền khi đang ở giữa dòng. Em hoảng hốt la lên:
Chết rồi anh ơi, nước tràn vào thuyền rồi. Làm sao bây giờ anh? - Mày cứ ngồi yên đấy, để anh. Mày với anh cùng tát nước. Hai đứa thi nhau đổ nước ra ngoài nhưng chẳng ăn thua. Mọi nỗ lực dường như tan biến khi cả người lẫn thuyền cùng chìm nghỉm dưới nước. Thật may mắn bởi mùa ấy nắng to, nước rút bớt nên chân vẫn có thể chạm xuống bùn. Hai anh em dò dẫm bước vào bờ. Người ngợm, mặt mũi dính đầy rêu. Dù đã hơn một năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ về kỷ niệm ấy, em không khỏi hạnh phúc, bật cười. Có lẽ, đó là trải nghiệm mà em không thể nào quên. Đối với em, anh Ngọc vẫn luôn là người anh trai mà em yêu mến.
Câu 1
Bài thơ "Cây đa" của Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh làng quê thật sống động và đầy tình nghĩa. Hình ảnh cây đa cổ thụ sừng sững, in bóng xuống dòng sông quê hiền hòa, dường như đã trở thành nhân chứng cho biết bao kỷ niệm tuổi thơ. Đọc bài thơ, tôi cảm thấy lòng mình dâng lên một nỗi nhớ quê da diết, một tình yêu tha thiết với những gì bình dị mà thân thương nhất. Cây đa không chỉ là một cái cây, mà còn là mái nhà chung, là nơi che chở, là người bạn tâm tình của cả làng. Tác giả đã rất thành công khi nhân hóa cây đa, khiến nó trở nên gần gũi, sống động và mang đầy hơi thở của cuộc sống. Bài thơ gợi cho tôi suy nghĩ về giá trị của những điều tưởng chừng bình dị quanh ta, về cội nguồn và về tình yêu quê hương, đất nước.
Câu 2
Gia đình luôn là chốn bình yên của mỗi người sau một ngày dài lao động, học tập vất vả. Chỉ cần được ở bên họ, ta luôn cảm thấy an yên, hạnh phúc. Gia đình là nơi chúng ta có thể chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn và có những trải nghiệm đáng nhớ cùng nhau. Với em, em luôn nhớ về kỷ niệm vui vẻ bên người anh trai yêu quý.
Vào hè năm lớp 5, bố mẹ lái xe ô tô chở em về chơi với ông bà. Một buổi chiều nọ, em xin ông bà sang nhà anh Ngọc chơi. Anh Ngọc dẫn em đi khắp nơi trong vườn rồi chỉ cho em về các loài cây. Cuối cùng, em và anh dừng chân tại chiếc ao sau nhà. Đó là một chiếc ao rộng, có những đám bèo nhỏ nổi lên trên. Em nhìn quanh một vòng, phát hiện ra chiếc thuyền nhỏ ở bụi cây. Em phấn kích gọi lớn: - Anh Ngọc...Anh Ngọc... Ở kia có thuyền kia. Anh với em cùng nhau chèo thuyền đi. Anh quay sang nhìn với vẻ hoài nghi: - Mày có biết bơi không đấy? Đi ra đấy mà chìm anh không cứu được mày đâu, biết chưa? Em nũng nịu cầm tay anh đưa qua đưa lại. Ban đầu, anh lộ rõ vẻ tần ngần, lưỡng lự. Sau một hồi suy nghĩ, anh quyết định chiều theo ý của em. Anh Ngọc vạch bụi cây rồi kéo chiếc thuyền làm bằng sắt ra gần mép ao. Anh kêu em cầm hai tay chèo làm từ gỗ, ném lên thuyền cho anh. Anh buộc một đầu dây vào cọc để cho thuyền không trôi và bảo em bước lên thuyền. Chỉ vừa mới đặt chân lên, con thuyền chao đảo khiến em có chút sợ hãi. Sau vài phút loay hoay, hai anh em bắt đầu chuyến hành trình đi vòng quanh ao. Mọi chuyện đang diễn ra rất êm đẹp, bỗng chốc nước tràn vào thuyền khi đang ở giữa dòng. Em hoảng hốt la lên:
Chết rồi anh ơi, nước tràn vào thuyền rồi. Làm sao bây giờ anh? - Mày cứ ngồi yên đấy, để anh. Mày với anh cùng tát nước. Hai đứa thi nhau đổ nước ra ngoài nhưng chẳng ăn thua. Mọi nỗ lực dường như tan biến khi cả người lẫn thuyền cùng chìm nghỉm dưới nước. Thật may mắn bởi mùa ấy nắng to, nước rút bớt nên chân vẫn có thể chạm xuống bùn. Hai anh em dò dẫm bước vào bờ. Người ngợm, mặt mũi dính đầy rêu. Dù đã hơn một năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ về kỷ niệm ấy, em không khỏi hạnh phúc, bật cười. Có lẽ, đó là trải nghiệm mà em không thể nào quên. Đối với em, anh Ngọc vẫn luôn là người anh trai mà em yêu mến.