Nguyễn Đức Thành

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Đức Thành
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Một trải nghiệm đáng nhớ của em là lần tham gia buổi ngoại khóa cùng lớp và thầy cô. Hôm đó, cả lớp được thầy dẫn ra ngoại thành để tham quan và tham gia các trò chơi tập thể. Buổi sáng, chúng em đi đến một khu vườn rộng, nơi có cỏ xanh mướt và nhiều cây ăn quả. Cả lớp hứng khởi chơi các trò chơi vận động như kéo co, nhảy bao bố, và xếp chữ từ các mảnh ghép. Trong lúc kéo co, cả lớp đồng lòng hò reo, cười đùa vui vẻ, em cảm thấy tình bạn bè trong lớp trở nên thân thiết hơn bao giờ hết.

Điều làm em ấn tượng nhất là khi thầy giáo hướng dẫn cả lớp làm một bài tập nhóm: mỗi nhóm tự tìm hiểu và kể một câu chuyện về thiên nhiên xung quanh khu vườn. Nhóm của em được thầy khuyến khích kể về cây xoài trước vườn. Khi em và các bạn kể xong, thầy khen chúng em sáng tạo và biết quan sát tỉ mỉ. Lúc đó, em cảm thấy tự hào và hạnh phúc vì những cố gắng của mình được thầy công nhận.

Buổi ngoại khóa kết thúc khi mặt trời dần lặn, mọi người ngồi lại trò chuyện, chia sẻ những câu chuyện vui, vừa thưởng thức bánh kẹo thầy cô chuẩn bị. Trên đường về, em vẫn nhớ mãi nụ cười của thầy, sự hăng hái của các bạn và cảm giác ấm áp, gắn bó trong lớp.

Trải nghiệm đó khiến em hiểu rằng tình cảm thầy trò và bạn bè rất quan trọng. Nó không chỉ giúp em học hỏi thêm nhiều điều bổ ích mà còn để lại trong lòng những kỷ niệm đẹp, khó quên. Mỗi khi nhớ lại buổi ngoại khóa ấy, em lại thấy lòng mình vui sướng và trân trọng những khoảnh khắc giản dị nhưng ý nghĩa ấy.

Câu 1
Đoạn trích được viết theo thể thơ 5 chữ.

Câu 2
Trong hai dòng thơ:
Chiều chiều thơ thẩn áng mây
Cài lên màu áo hây hây ráng vàng
Hai tiếng hiệp vần với nhau là: mây – hây.

Câu 3
“Thơ thẩn” nghĩa là đi lại thong thả, tâm trạng mơ màng, không vội vã.

Câu 4
Hai dòng thơ sử dụng biện pháp nhân hoá. Biện pháp này làm cho dòng sông trở nên sinh động, mềm mại và duyên dáng như một cô gái, giúp người đọc cảm nhận rõ vẻ đẹp của dòng sông.

Câu 5
Đoạn thơ miêu tả vẻ đẹp thay đổi của dòng sông trong một ngày bằng những hình ảnh giàu cảm xúc và màu sắc.

Câu 6
Để bảo vệ môi trường và thiên nhiên, em cần giữ vệ sinh nguồn nước, không xả rác xuống sông hồ, tuyên truyền mọi người bảo vệ môi trường, trồng cây xanh và tham gia các hoạt động làm sạch cảnh quan.

Câu 1
Bài thơ “Mùa về” của Phạm Xuân Am gợi trong em nhiều cảm xúc thân thương và sâu lắng về quê hương. Từng câu thơ như mở ra trước mắt bức tranh ngày mùa nhộn nhịp, rộn ràng tiếng cối giã, tiếng sàng thóc, tiếng trục lăn giòn tan. Qua đó, em cảm nhận được vẻ đẹp bình dị mà giàu sức sống của làng quê Việt Nam. Hơn thế, bài thơ khiến em thêm trân trọng hình ảnh người nông dân – những con người “lưng trần phơi nắng phơi sương”, “hai tay dưỡng đất, nuôi trời”, luôn lam lũ, tảo tần nhưng chưa bao giờ vơi đi niềm vui và hy vọng về mùa màng. Sự vất vả của họ được tác giả khắc họa bằng những hình ảnh vừa chân thật vừa giàu chất thơ, làm người đọc xúc động và cảm phục. Bài thơ giúp em hiểu rằng hạt gạo trên bàn ăn không chỉ là kết tinh của đất trời mà còn là thành quả của biết bao giọt mồ hôi, công sức. Kết thúc bài thơ, lòng em dâng lên niềm biết ơn, tự hào và yêu hơn quê hương cùng những con người cần cù đã làm nên mùa vàng no ấm.
Câu 2
Mỗi dịp rằm tháng Tám, quê em lại ngập tràn trong không khí vui tươi của Tết Trung thu. Ngay từ buổi chiều, những con đường nhỏ đã rực rỡ sắc màu của đèn ông sao, đèn cá chép, đèn kéo quân. Lũ trẻ trong xóm chạy qua chạy lại khoe nhau chiếc đèn mới, tiếng cười vang lên khiến cả làng như trẻ lại. Hương bánh nướng, bánh dẻo từ các ngôi nhà thoảng trong gió càng làm mọi người thêm háo hức.

Khi trăng lên tròn vành vạnh, cả xóm tụ họp ở sân đình để phá cỗ. Ánh trăng vàng óng trải xuống sân làm cho mâm cỗ Trung thu trông thật đẹp: nào bưởi, na, chuối, bánh dẻo, bánh nướng được các mẹ, các chị bày biện khéo léo thành hình con thỏ và chiếc thuyền. Tiếng trống múa lân vang lên rộn rã, những chú lân sặc sỡ nhảy múa làm trẻ con reo hò thích thú. Người lớn trò chuyện ấm áp, còn chúng em thì vừa ăn cỗ vừa chạy nhảy dưới ánh trăng.

Đêm Trung thu ở quê em luôn đầy ắp tiếng cười, niềm vui và tình làng nghĩa xóm. Đó là kỉ niệm đẹp của tuổi thơ mà mỗi lần nhớ lại, em đều thấy lòng mình rộn ràng và mong chờ mùa trăng năm sau.

Câu1

Phương thức biểu đạt chính của văn bản là: miêu tả kết hợp biểu cảm
-Miêu tả cảnh lao động ngày mùa và thể hiện tình cảm trân trọng, tự hào đối với người nông dân.
Câu 2

Có thể nêu 
Câu 3 trong các hoạt động sau (bài thơ có rất nhiều hoạt động):

  • Nện cối, sàng rơm, sảy thóc
  • Gặt lúa (“Tinh mơ liềm hái ra đồng”)
  • Chăm sóc, bồng cây lúa đứng, ôm bông lúa vàng
  • Gánh thóc, phơi thóc
  • Dưỡng đất, gánh mảnh trời bão giôngâu 3. Cảm nhận về người nông dân

Hai dòng thơ:
“Hai tay dưỡng đất, nuôi trời
Đôi vai gánh cả mảnh trời bão giông”

- Gợi lên hình ảnh người nông dân

  • Vất vả, tần tảo, lao động miệt mài giữa thiên nhiên nắng mưa.
  • Mạnh mẽ, kiên cường, như gánh vác cả trời đất trên vai.
  • Có vai trò quan trọng, nuôi dưỡng mùa màng, nuôi sống cuộc đời.
    → Thể hiện sự trân trọng, ngợi ca đối với những con người làm ra hạt gạo.
    Câu 4
    Câu thơ:
    “Thêm vàng hạt lúa, thêm xanh giấc nồng”
  • Biện pháp tu từĐiệp cấu trúc (“thêm… thêm…”) kết hợp ẩn dụ
    • “Vàng hạt lúa” → ẩn dụ cho mùa màng trù phú
    • “Xanh giấc nồng” → ẩn dụ cho cuộc sống ấm no, giấc ngủ yên lành
  • Tác dụng:
    • Nhấn mạnh sự gắn bó giữa mùa vàng bội thu và niềm vui, sự đủ đầy của người nông dân.
    • Tạo nhịp thơ giàu cảm xúc, thể hiện niềm hân hoan trước thành quả lao động.

Câu 5
Người nông dân trong bài thơ hiện lên khỏe khoắn, bền bỉ và luôn mong chờ thành quả sau những ngày vất vả. Từ tinh thần “Nhọc nhằn không mỏi”, em hiểu rằng trong cuộc sống, để đạt được mục tiêu, mỗi người cần kiên trì, chăm chỉ  không nản lòng trước khó khăn. Công sức bỏ ra hôm nay sẽ mang lại “mùa về” – thành quả tốt đẹp ngày mai. Vì vậy, em phải biết trân trọng lao động, cố gắng học tập và rèn luyện mỗi ngày để xứng đáng với những gì mình mong đợi.

câu 1 :
bài làm
Trong cuộc sống, thói bắt chước tưởng chừng vô hại nhưng thật ra lại gây ra nhiều tác hại đối với con người. Người có thói quen bắt chước sẽ không còn suy nghĩ độc lập và dễ bị ảnh hưởng bởi người khác. Họ chỉ làm theo mà không hiểu đúng sai, không sáng tạo, không có bản sắc riêng. Chính vì thế, người hay bắt chước thường không được tôn trọng và khó đạt được thành công thật sự. Nếu ai cũng chỉ biết lặp lại điều của người khác, xã hội sẽ không thể tiến bộ. Thói bắt chước lâu dần khiến con người trở nên “nghèo” về ý tưởng, như chú Vẹt trong câu chuyện Con vẹt nghèo – chỉ biết nhại lại mà chẳng có tiếng hót riêng. Mỗi người chúng ta cần biết học hỏi có chọn lọc, đồng thời rèn luyện bản lĩnh, tự tin để tạo nên dấu ấn riêng của mình trong cuộc sống.

câu 2
bài làm
Cuộc sống của em có nhiều kỷ niệm vui buồn, nhưng trải nghiệm khiến em nhớ mãi là lần em làm vỡ chiếc bình hoa yêu quý của mẹ. Đó là một trải nghiệm buồn, nhưng lại giúp em hiểu hơn về tình yêu thương và sự tha thứ của mẹ.

Hôm ấy, trong lúc giúp mẹ lau dọn phòng khách, em vô ý va tay làm chiếc bình rơi xuống đất vỡ tan. Chiếc bình đó là món quà kỷ niệm mà bố tặng mẹ trong ngày sinh nhật, nên em biết mẹ rất trân trọng. Nhìn những mảnh sứ vỡ nằm lăn lóc dưới nền, em hoảng hốt và lo sợ vô cùng. Em định giấu đi nhưng rồi lại quyết định thành thật nói với mẹ. Mẹ nhìn em, im lặng một lúc rồi nhẹ nhàng nói: “Mẹ buồn vì cái bình vỡ, nhưng mẹ vui vì con biết nhận lỗi.” Nghe vậy, em òa khóc vì vừa hối hận, vừa cảm động.

Tối hôm đó, mẹ ôm em vào lòng và bảo: “Điều quan trọng không phải là con có mắc lỗi hay không, mà là con biết nhận lỗi và sửa lỗi.” Từ câu nói ấy, em hiểu rằng con người không ai hoàn hảo, nhưng nếu dám đối diện với sai lầm thì ta sẽ trưởng thành hơn. Trải nghiệm ấy tuy buồn, nhưng là một bài học quý giá giúp em biết sống trung thực, cẩn thận và trân trọng tình yêu thương của mẹ.


Câu 1 : câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2 : Hai từ láy trong câu chuyện là:
- Lăng xăng : chỉ trạng thái hoạt động nhanh nhẩu, không yên một chỗ.

-Líu ríu : chỉ âm thanh nhỏ, liên tiếp, thường dùng để miêu tả tiếng chim hót.
Câu 3 : Câu chuyện thuộc thể loại chuyện đồng thoại vì :
-Nhân vật là con vật: (Vẹt, Vượn, Ếch, Chim Khuyên, Chích Choè,...).
-Các con vật được nhân hóa : biết nói năng, suy nghĩ, cảm xúc và tham gia hội thi như con người.
-Câu chuyện mang ý nghĩa giáo dục, bái học về cuộc sống cho con người thông qua thế giới loài vật.
Câu 4 : Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt vì :
-Vẹt chỉ biết bắt chước tiếng của người khác mà không có giọng riêng của mình.
-Việc chỉ biết sao chép khiến Vẹt không thể hiện được bản thân, và cuối cùng trở thành “nghèo” – nghèo về tài năng, sáng tạo.
-Mỗi người, mỗi loài đều có điểm mạnh riêng, cần biết phát huy điều đó thay vì chỉ bắt chước người khác.
Câu 5 : Từ câu chuyện, em rút ra bài học:
-Trong cuộc sống, mỗi người có bản sắc và đặc điểm riêng không nên bắt chước hay sống theo khuôn mẫu của người khác.
-Chỉ khi tự tin và nỗ lực phát huy bản thân, ta mới thực sự có giá trị.
-Biết tôn trọng và học hỏi đúng cách chứ không nên sao chép mũ quáng như chú Vẹt



Trong cuộc sống, ai cũng có những kỷ niệm buồn khiến ta nhớ mãi. Với em, trải nghiệm buồn nhưng cũng đầy ý nghĩa là lần em làm mất con chó nhỏ – người bạn thân thiết của em.

Con chó của em tên là Bốp, em nuôi nó từ khi còn nhỏ xíu. Bốp có bộ lông vàng óng, đôi mắt đen láy và cái đuôi lúc nào cũng ngoe nguẩy mỗi khi em đi học về. Mỗi sáng, nó chạy theo em ra tận cổng rồi ngồi chờ đến chiều để đón em về. Em và Bốp gắn bó với nhau như hai người bạn thân.

Thế nhưng một buổi chiều nọ, trong lúc mải chơi cùng mấy bạn ở ngoài sân, em quên đóng cổng. Khi trở vào nhà thì không thấy Bốp đâu nữa. Em hoảng hốt chạy đi tìm khắp nơi, hỏi cả hàng xóm nhưng không ai thấy. Tối hôm đó, em buồn lắm, ngồi bên chiếc ổ nhỏ của Bốp mà nước mắt cứ chảy ra. Mấy ngày sau, em vẫn chờ, vẫn hy vọng nó sẽ chạy về như mọi khi, nhưng Bốp đã không trở lại.

Dù rất buồn, nhưng từ trải nghiệm ấy, em học được một bài học quý giá: phải biết chăm sóc và trân trọng những gì mình yêu thương. Em hiểu rằng, đôi khi chỉ một phút vô ý cũng có thể khiến ta mất đi điều quý giá nhất.

Giờ đây, mỗi khi nhìn thấy một chú chó chạy lon ton ngoài đường, em lại nhớ đến Bốp. Dù Bốp đã đi xa, nhưng em sẽ luôn nhớ mãi người bạn nhỏ đã dạy em biết yêu thương, trách nhiệm và cẩn thận hơn trong cuộc sống.

câu 1 : Văn bản trên thuộc thể loại chuyện đồng thoại.
câu 2 : Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trên mùa hè nắng lửa và mưa dông.
câu 3 : Hai từ láy có trong văn bản:
- Cheo leo : chỉ vị trí cao, chênh vênh, nguy hiểm (trên sườn núi cao).
- Ào ạt : diễn tả âm thanh, chuyển động mạnh mẽ, liên tiếp (gió hoặc mây trôi nhanh, mạnh).
câu 4 : nhân vật "tôi" thể hiện dắc điểm giống nhân vật trong truyện đồng thoại như:
-Được nhân hóa : biết nói năng, suy nghĩ, cảm xúc giống con người.
-Mang tính cách nhồn nhiên, ngây thơ và giàu tình cảm, đặc biệt là biết yêu thương gắn bó với mẹ.
-Có ước mơ, khát vọng vươn lên, muốn trưởng thành và dũng cảm bước vào một cuộc sống mới.
câu 5 :
-Trong cuộc sống, ai rồi cũng phải trưởng thành và tự lập, không nên dựa dẫm vào cha mẹ mãi .
-Cần đối mặt với thử thách khó khăn để khẳng định bản thân .
-Đồng thời phải biết yêu thương, trân trọng công ơn cha mẹ vì cha mẹ luôn chăm sóc cho ta khôn lớn.

Ngày đầu tiên đi học lớp 1 là một trải nghiệm thật đặc biệt và đáng nhớ đối với em. Tối hôm trước, em háo hức đến nỗi không ngủ được vì cứ nghĩ mãi về buổi sáng mai sẽ được đến trường. Sáng hôm sau, mẹ gọi em dậy thật sớm. Em mặc bộ đồng phục mới tinh, đeo chiếc cặp sách mẹ mua từ tuần trước và mang đôi giày trắng sạch sẽ. Trong cặp em có những quyển vở thơm mùi giấy mới, những cây bút chì được gọt nhọn tăm tắp.

Khi mẹ dắt em đến trường, em thấy sân trường đông vui và rộn ràng tiếng nói cười. Các anh chị lớp lớn thì giúp cô giáo treo cờ, cắm hoa, còn các bạn nhỏ như em thì tay nắm chặt tay bố mẹ. Cờ bay phấp phới, tiếng trống trường vang lên “tùng! tùng! tùng!” khiến tim em đập thình thịch. Em vừa hồi hộp, vừa háo hức muốn biết lớp học mới của mình sẽ như thế nào.

Cô giáo chủ nhiệm của em rất hiền, cô có giọng nói nhẹ nhàng và luôn mỉm cười. Cô dắt chúng em vào lớp, giới thiệu cho chúng em chỗ ngồi, rồi ân cần hỏi tên từng bạn. Lúc ấy, em vẫn còn hơi run, nhưng nhìn thấy nụ cười của cô và ánh mắt thân thiện của các bạn, em dần thấy ấm áp và tự tin hơn.

Giờ học đầu tiên trôi qua thật nhanh. Em đã biết cách giơ tay phát biểu, biết gấp sách vở gọn gàng và biết nói “dạ thưa cô”. Khi ra về, em nói với mẹ: “Con thích đi học lắm mẹ ơi!”. Mẹ cười, xoa đầu em thật hiền. Ngày đầu tiên đi học sẽ mãi là một kỷ niệm đẹp, đánh dấu bước trưởng thành đầu tiên trong cuộc đời em.

câu 1 : Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba
câu 2 : Theo em câu chuyện không ai biết ai là người trồng cây hoàng lan
câu 3 : biện pháp tu từ nhân hóa:"Cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà"
- Tác dụng :"biện pháp nhân hóa làm cho cây hoàng lan trở nên gần gũi, sinh động như một con người; thể hiện vẻ tươi trẻ, sức sống tràn đầy của mùa xuân; thể hiện tình cảm yêu mến, trân trọng của con người với thiên nhiên"
- đồng thời làm tăng sức gợi hình ảnh, tăng nhịp điệu cho câu văn
câu 4 : Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” vì em xúc động và cảm phục tình cảm sâunặng của ông bà dành cho nhau, hiểu được ý nghĩa thiêng liêng của cây hoàng lan – biểu tượng cho tình yêu, sự gắn bó, lòng chung thủy và kỷ niệm của gia đình.
câu 5 : Gia đình có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Đó là nơi ta được yêu thương, chở che và dạy dỗ nên người. Gia đình còn là điểm tựa tinh thần giúp ta vượt qua những khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Mỗi kỷ niệm, mỗi tình cảm trong gia đình đều là sợi dây gắn kết các thế hệ, giúp ta biết trân trọng và sống tốt hơn.