Giáp Hồng An
Giới thiệu về bản thân
Bài 1
Câu1: Văn bản "chơi Phú Quốc" thuộc văn bản nhật kí
Câu2: Hình ảnh gây ấn tượng mạnh mẽ là "nền trời sâu thẳm" và "mặt biển mênh mông,tủy sống bập bềnh"
Câu3: Văn bản viết theo ngôi thứ nhất
Câu4: Tác giả đã nhắc đến các hoạt động như: Vươn ra khơi xa,vươn ra biển lớn và làm giàu trên biển đảo quê hương.Những hoạt đông đó cho thấy cuộc sống của người dân Phú Quốc găn bó chặt chẽ với biển,họ là những người cần cù,chăn chỉ,không ngại khó khăn để làm giàu trên mảnh đất quê hương
Câu5: Qua văn bản "Chơi Phú Quốc"em rút ra ý nghĩa của việc trải nghiệm,khám phá những vùng đất mới và giúp chúng ta mở rộng tầm quan sát,hiểu biết thêm về thiên nhiên,văn hóa con người ở những nơi xa lạ.Những chuyến đi không chỉ mang niềm vui mà còn đem lại cảm giác thư giãn sau những ngày làm việc mệt mỏi.Trải nghiệm thực tế giúp ta có cái nhìn sâu sắc về cuộc sống
Bài 2
Câu1:
Bài làm
Bài thơ "Ảnh Bác"của nhà thơ Trần Đăng Khoa là một tác phẩm chứa nhiều tình yêu mộc mạc,chân thành của một em nhỏ dành cho bác.Đoạn thơ "Nhà em treo ảnh Bác"vẽ nên cảnh một gia đình Việt Nam ấm áp,giản dị.Hình ảnh Bác Hồ không xa lạ mà rất gần gũi,hiền từ như một người cha đang theo dõi,che chở cho các em nhỏ.Nụ cườ của bác trông rất hiền từ,bình yên.Qua đó,ta thấy được tình cảm tôn kính,biết ơn của người dân Việt Nam và các em nhỏ dành cho Bác Hồ vĩ đại
Câu2:
Bài làm
Tình bạn là một món quà vô giá mà trời ban tặng,em đã may mắn có được những người bạn thân thiết luôn sắt cánh bên em và cuộc sống.Trong số những kỉ niệm đẹp đẽ ấy,em nhớ mãi một buổi chiều nắng oi vào mùa hè năm ngoái,khi chúng em đi chơi xa và bị phát hiện.Đó là trải nghiệm mà em nhớ nhất.
Chiều hôm ấy,nắng chói chang khiến em không muốn ra ngoài.Lúc đó là 1 giờ chiều,cả nhà em vẫn ngủ say nhưng em không ngủ,vừa đi ra cửa,đã thaya chị họ rủ đi chơi nhưng em không biết đi đâu và khong biết có xa không thì chị em bảo:
_Đi lên chỗ gần trường chị chơi,có nhiều người lắm
Em nói:
_Có xa không.Thì chị em bảo
_Không,cách đây 1-2km thôi. Thế là em đồng ý ngay
Một lúc sau,em thấy chị em dắt xe đạp ra và bảo:
_Lên xe đi,chị kèm.Thế là em lên xe và đi.Đang đi trên đường thì gặp Bích Ngoc-bạn thân của chị em và em cũng chơi thân với cậu ấy chị em nói
_Sao lại cho em mày đi cùng.Nó nói
_Nó cứ đòi đi ấy nó bảo không cho nó đi cùng thì nó mách mẹ thì là tao phải cho nó đi.Chị em nói
_Ừ thôi đi đi.Chưa đi được nửa đường thì chị em bảo mệt quá thế là em lên kèm còn chị em ngồi sau.Cứ thế,người này mệt thì người kia kèm cho đến khi đến nơi.
Đến nơi,chúng em rẽ vào một quán tạp hóa để mua kem và thạch ăn cho mát.Đang ăn thì chị em nhìn thấy người quen chị bảo
_Hình như là Tôm hay sao ấy-Tôm là đứa em họ của bọn em năm nay nó học cấp 2.Lúc nó đi qua,em lỡ gọi nó thế là nó nhìn thấy xong nó nhìn bọn em thế chị em bảo
_Sao mày lại để nó nhìn thấy,nó về nó mách bà tao và bà mày thì sao.Em bảo
_Nếu nó bảo thì chị không chơi với em nữa.Nó nói
_Được,nó mà mách thì tao không chơi với mày cả đời.Mười lăm phút sau thì các bạn của chị em đến,có khoảng 5-6 đứa,chúng nó hỏi:
_Ai đây hả mày.Chị tôi nói:
_À,đây là em tao,ông nó làm hiệu trưởng của trường mình đấy.Chúng nó ngạc nhiên lắm,trong đó, có một đứa bảo:
_Thôi vào chơi đi,thế là chúng em vào nhà văn hóa chơi nhảy dây.Một tiếng sau,chúng em về nhà bạn lớp trưởng của bạn em,ngồi chơi ở đó được mọt lúc thì mưa phùn thế là 3 giờ 30 mới về.
Trên đường đi,bọn em nói chuyện với nhau rất vui vẻ nên chúng em về rất lâu phải đến 4 giờ chúng em mới về đến nhà.
Đến chiều ngày hôm sau , Tôm nó đi học về nó qua đầu ngõ thấy chúng em thế là nó hỏi:
_ chị Bống,hôm qua chị với chị Lan đạp xe lên trường chơi đúng không. Em nói:
_ Ừ đúng rồi.Nó nói
_ Em về bác bảo chị vì chị đi chơi xa mà không xin phép. Thế là em năn nỉ nó mãi thì nó đi về xong nó quay ra nó bảo về nhà bà chị bảo gì kìa, em chạy một mạch về nhà và hỏi bà:
_ Bà ơi vừa nay bà gọi con hả bà.Bà nói
_ không vừa nãy bà có gọi con đâu. Thế là em thở phào nhẹ nhõm rồi lại chạy ra đầu ngõ chơi.
Đó là kỷ niệm đáng nhớ nhất của em mà em không bao giờ quên. Sao hôm đó em mới nhận ra rằng nếu nó mách bà em thì em cũng bị no đòn rồi chắc lần sau muốn đi chơi xa thì phải xin phép thôi
Bài 1
Câu1: Văn bản "chơi Phú Quốc" thuộc văn bản nhật kí
Câu2: Hình ảnh gây ấn tượng mạnh mẽ là "nền trời sâu thẳm" và "mặt biển mênh mông,tủy sống bập bềnh"
Câu3: Văn bản viết theo ngôi thứ nhất
Câu4: Tác giả đã nhắc đến các hoạt động như: Vươn ra khơi xa,vươn ra biển lớn và làm giàu trên biển đảo quê hương.Những hoạt đông đó cho thấy cuộc sống của người dân Phú Quốc găn bó chặt chẽ với biển,họ là những người cần cù,chăn chỉ,không ngại khó khăn để làm giàu trên mảnh đất quê hương
Câu5: Qua văn bản "Chơi Phú Quốc"em rút ra ý nghĩa của việc trải nghiệm,khám phá những vùng đất mới và giúp chúng ta mở rộng tầm quan sát,hiểu biết thêm về thiên nhiên,văn hóa con người ở những nơi xa lạ.Những chuyến đi không chỉ mang niềm vui mà còn đem lại cảm giác thư giãn sau những ngày làm việc mệt mỏi.Trải nghiệm thực tế giúp ta có cái nhìn sâu sắc về cuộc sống
Bài 2
Câu1:
Bài làm
Bài thơ "Ảnh Bác"của nhà thơ Trần Đăng Khoa là một tác phẩm chứa nhiều tình yêu mộc mạc,chân thành của một em nhỏ dành cho bác.Đoạn thơ "Nhà em treo ảnh Bác"vẽ nên cảnh một gia đình Việt Nam ấm áp,giản dị.Hình ảnh Bác Hồ không xa lạ mà rất gần gũi,hiền từ như một người cha đang theo dõi,che chở cho các em nhỏ.Nụ cườ của bác trông rất hiền từ,bình yên.Qua đó,ta thấy được tình cảm tôn kính,biết ơn của người dân Việt Nam và các em nhỏ dành cho Bác Hồ vĩ đại
Câu2:
Bài làm
Tình bạn là một món quà vô giá mà trời ban tặng,em đã may mắn có được những người bạn thân thiết luôn sắt cánh bên em và cuộc sống.Trong số những kỉ niệm đẹp đẽ ấy,em nhớ mãi một buổi chiều nắng oi vào mùa hè năm ngoái,khi chúng em đi chơi xa và bị phát hiện.Đó là trải nghiệm mà em nhớ nhất.
Chiều hôm ấy,nắng chói chang khiến em không muốn ra ngoài.Lúc đó là 1 giờ chiều,cả nhà em vẫn ngủ say nhưng em không ngủ,vừa đi ra cửa,đã thaya chị họ rủ đi chơi nhưng em không biết đi đâu và khong biết có xa không thì chị em bảo:
_Đi lên chỗ gần trường chị chơi,có nhiều người lắm
Em nói:
_Có xa không.Thì chị em bảo
_Không,cách đây 1-2km thôi. Thế là em đồng ý ngay
Một lúc sau,em thấy chị em dắt xe đạp ra và bảo:
_Lên xe đi,chị kèm.Thế là em lên xe và đi.Đang đi trên đường thì gặp Bích Ngoc-bạn thân của chị em và em cũng chơi thân với cậu ấy chị em nói
_Sao lại cho em mày đi cùng.Nó nói
_Nó cứ đòi đi ấy nó bảo không cho nó đi cùng thì nó mách mẹ thì là tao phải cho nó đi.Chị em nói
_Ừ thôi đi đi.Chưa đi được nửa đường thì chị em bảo mệt quá thế là em lên kèm còn chị em ngồi sau.Cứ thế,người này mệt thì người kia kèm cho đến khi đến nơi.
Đến nơi,chúng em rẽ vào một quán tạp hóa để mua kem và thạch ăn cho mát.Đang ăn thì chị em nhìn thấy người quen chị bảo
_Hình như là Tôm hay sao ấy-Tôm là đứa em họ của bọn em năm nay nó học cấp 2.Lúc nó đi qua,em lỡ gọi nó thế là nó nhìn thấy xong nó nhìn bọn em thế chị em bảo
_Sao mày lại để nó nhìn thấy,nó về nó mách bà tao và bà mày thì sao.Em bảo
_Nếu nó bảo thì chị không chơi với em nữa.Nó nói
_Được,nó mà mách thì tao không chơi với mày cả đời.Mười lăm phút sau thì các bạn của chị em đến,có khoảng 5-6 đứa,chúng nó hỏi:
_Ai đây hả mày.Chị tôi nói:
_À,đây là em tao,ông nó làm hiệu trưởng của trường mình đấy.Chúng nó ngạc nhiên lắm,trong đó, có một đứa bảo:
_Thôi vào chơi đi,thế là chúng em vào nhà văn hóa chơi nhảy dây.Một tiếng sau,chúng em về nhà bạn lớp trưởng của bạn em,ngồi chơi ở đó được mọt lúc thì mưa phùn thế là 3 giờ 30 mới về.
Trên đường đi,bọn em nói chuyện với nhau rất vui vẻ nên chúng em về rất lâu phải đến 4 giờ chúng em mới về đến nhà.
Đến chiều ngày hôm sau , Tôm nó đi học về nó qua đầu ngõ thấy chúng em thế là nó hỏi:
_ chị Bống,hôm qua chị với chị Lan đạp xe lên trường chơi đúng không. Em nói:
_ Ừ đúng rồi.Nó nói
_ Em về bác bảo chị vì chị đi chơi xa mà không xin phép. Thế là em năn nỉ nó mãi thì nó đi về xong nó quay ra nó bảo về nhà bà chị bảo gì kìa, em chạy một mạch về nhà và hỏi bà:
_ Bà ơi vừa nay bà gọi con hả bà.Bà nói
_ không vừa nãy bà có gọi con đâu. Thế là em thở phào nhẹ nhõm rồi lại chạy ra đầu ngõ chơi.
Đó là kỷ niệm đáng nhớ nhất của em mà em không bao giờ quên. Sao hôm đó em mới nhận ra rằng nếu nó mách bà em thì em cũng bị no đòn rồi chắc lần sau muốn đi chơi xa thì phải xin phép thôi