Mẫn Thị Anh Thư
Giới thiệu về bản thân
Trong những năm tháng học Tiểu học, em có rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ, nhưng có lẽ kỉ niệm em không bao giờ quên là lần đầu tiên em được tham gia thi kéo co của trường.
Hôm ấy là ngày hội thể thao mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Sân trường rộn ràng cờ hoa và tiếng cổ vũ. Lớp em được chọn tham gia phần thi kéo co với lớp 5a5. Ban đầu em rất lo vì mình nhỏ con, sợ sẽ làm cả đội thua. Nhưng cô giáo mỉm cười động viên: “Chỉ cần con cố gắng hết sức, cô đã vui rồi.” Nghe lời cô, em hít thật sâu, nắm chặt sợi dây thừng và cùng các bạn hô vang: “Một, hai, ba – kéo!”
Sợi dây căng ra, đất dưới chân lún sâu, tay em rát bỏng vì ma sát, nhưng trong lòng lại đầy quyết tâm. Tiếng hò reo cổ vũ vang lên không ngớt. Và rồi, khi lá cờ nhỏ ở giữa dây vượt qua vạch của đối thủ, cả đội em vỡ òa trong niềm vui chiến thắng. Cô giáo chạy đến ôm từng bạn, còn chúng em vừa cười vừa thở hổn hển vì mệt.
Chiều hôm đó, em được nhận tấm giấy khen “Tập thể lớp xuất sắc trong Hội khỏe Phù Đổng”. Tuy chỉ là một cuộc thi nhỏ, nhưng em học được bài học lớn: chỉ cần đoàn kết và nỗ lực hết mình, chúng ta sẽ vượt qua mọi thử thách.
Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại kỉ niệm ấy, em vẫn cảm thấy ấm áp và tự hào. Đó là trải nghiệm đẹp, giúp em thêm yêu trường, yêu lớp và tin tưởng vào sức mạnh của tinh thần tập thể.
- Câu 1: Ngôi thứ ba
- Câu 2: Không ai biết ai trồng cây hoàng lan
- Câu 3: Nhân hoá – làm cây sống động, giàu sức sống
- Câu 4: Hà xúc động, hiểu tình yêu của ông bà
- Câu 5: Gia đình là nơi yêu thương, gắn bó và nuôi dưỡng con người
Trong cuộc sống, ai cũng từng có những kỷ niệm buồn, nhưng chính những nỗi buồn ấy lại giúp ta trưởng thành hơn. Đối với em, kỷ niệm buồn và đáng nhớ nhất là lần em làm mất con mèo nhỏ của mình – Miu.
Miu là món quà sinh nhật mà mẹ tặng em năm em học lớp 5. Ngày nào đi học về em cũng chơi với nó, cho nó ăn và kể cho nó nghe những câu chuyện ở trường. Miu rất ngoan, lông vàng óng và đôi mắt trong veo như biết nói. Nó như một người bạn thân thiết luôn bên em. Thế nhưng, một buổi chiều, em mải chơi ở ngoài sân, quên đóng cổng, và Miu đã chạy đi đâu mất. Em hoảng hốt chạy khắp xóm tìm nhưng không thấy. Đêm hôm đó, em nằm khóc mãi vì cảm thấy hối hận và có lỗi với Miu.
Những ngày sau, đi học về không còn thấy Miu chạy ra đón, căn nhà bỗng trở nên trống vắng. Em nhận ra rằng mình đã quá vô tâm, không biết giữ gìn điều quý giá mà mình có. Từ đó, em tự nhủ phải cẩn thận hơn, biết trân trọng mọi thứ xung quanh, dù nhỏ bé đến đâu.
Bây giờ, mỗi khi nhìn thấy những chú mèo con, em lại nhớ đến Miu. Nỗi buồn ngày ấy tuy vẫn còn, nhưng chính nó đã dạy em một bài học quý giá về tình yêu thương, trách nhiệm và sự trân trọng.
câu 1: văn bản trên thuộc thể loại truyện ngắn
câu 2: những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh giữa thiên nhiên khắc nghiệt của rừng già, trên sườn núi cao cheo leo
câu 3: trong văn bản có 2 từ láy là: cheo leo và dũng cảm nghĩa của 2 từ láy này là: hoàn cảnh khắc nghiệt của thiên nhiên
câu 4: nhân vật "tôi" thể hiện những đặc điểm tiêu biểu của nhân vật trong truyện đồng thoại như sau: 1,được nhân hóa như con người
2,có tâm hồn hồn nhiên, ngây thơ và tình cảm sâu sắc
3,thể hiện quá trình trưởng thành, mang ý nghĩa giáo dục
câu 5: em rút ra bài học phải biết yêu thương cha, trân trọng cha mẹ, dám sống tự lập, dũng cảm và kiên cường để trưởng thành như lời cha mẹ dạy
- sử dụng các thiết bị điện năng lượng
- tắt các thiết bị khi không sử dụng
- tận dụng nguồn năng lượng tự nhiên
- sử dụng năng lượng 1 cách hợp lý và khoa học
a, nhà cô T thuộc kiến trúc đặc trưng nhà ở chung cư
b, các thành cấu tạo của nhà cô T là
- tường: thường được xây bằng bê tông hoặc gạch
- mái: thường làm bằng bê tông cốt thép
- cửa sổ và cửa ra vào: thường làm bằng nhôm kính hoặc gỗ
- sàn nhà: thường làm bằng gỗ men hoặc gỗ công nghiệp