Lê Bá Chiến
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài thơ "Mùa về" của Phạm Xuân Am đã đưa em về một không gian quê hương rộn rã, tươi vui của những ngày gặt hái.Đọc những câu thơ như: "Lúa còn nện cối, gà vừa sang canh / Sàng rơm, sảy thóc nhanh nhanh / Thêm vàng hạt lúa, thêm xanh giấc nồng", em cảm nhận được không khí lao động hăng say, nhộn nhịp nhưng tràn đầy niềm vui và hi vọng của người nông dân. Từng hình ảnh "Bồng cây lúa đứng, ôm bông lúa vàng" hay việc người nông dân "Da hun nước ruộng, đất đồng / Đôi vai gánh cả mảnh trời bão giông" khắc họa sự cần cù, chịu thương chịu khó và tình yêu sâu sắc của họ dành cho đất đai, đồng ruộng.Cảm xúc sâu lắng nhất là sự thấu hiểu về những nhọc nhằn, vất vả (mưa rào, mồ hôi) được đổi lại bằng niềm hạnh phúc, yên lòng khi thóc đầy cót, đủ dùng. Bài thơ không chỉ là bức tranh về ngày mùa mà còn là lời ca ngợi những con người đã dùng đôi tay mình để "dưỡng đất, nuôi trời". "Nhọc nhằn không mỏi, mỏi mong mùa về" là một tổng kết thật xúc động, thể hiện ước mong giản dị nhưng thiêng liêng về thành quả lao động, khiến em càng thêm trân trọng hạt gạo và nghề nông truyền thống.
Câu 2:
Tết Trung thu ở quê em luôn mang một không khí rộn ràng, ấm áp khác biệt hẳn so với phố thị. Cứ độ rằm tháng Tám, cả làng lại như bừng sáng, trở về với những nét sinh hoạt truyền thống mà người lớn mong chờ, trẻ con háo hức. Không khí Trung thu bắt đầu từ buổi chiều, khi mùi thơm của cốm mới, bưởi chín và hồng ngào ngạt lan tỏa khắp các ngõ xóm. Trẻ con rủ nhau kéo tre, dán giấy làm đèn ông sao, đèn kéo quân. Tiếng cười nói, tiếng cưa cắt rộn rã hòa cùng tiếng trống ếch "tùng rinh rinh" vang vọng từ đội múa lân của xóm. Từng tốp, từng tốp thi nhau khoe chiếc đèn thủ công tự làm, chuẩn bị cho đêm phá cỗ. Khi màn đêm buông xuống, không khí sinh hoạt trở nên náo nhiệt nhất. Ánh trăng rằm vằng vặc như dát vàng xuống sân đình, nơi diễn ra đêm hội chính. Giữa sân là mâm cỗ Trung thu lớn, được trang trí bằng các loại hoa quả đặc trưng của mùa thu và những con vật ngộ nghĩnh từ bưởi, dưa hấu. Tiết mục được mong chờ nhất là múa lân. Con lân màu sắc rực rỡ, nhảy múa điêu luyện theo tiếng trống dồn dập, cùng ông Địa bụng phệ vừa pha trò vừa phát kẹo, mang lại tiếng reo hò không ngớt. Sau màn múa lân, tất cả trẻ em cùng nhau rước đèn đi quanh làng. Hàng trăm chiếc đèn lồng đủ màu sắc, hình dáng di chuyển chậm rãi như một dải sao lấp lánh dưới ánh trăng. Cuối cùng, mọi người quây quần phá cỗ, cùng nhau thưởng thức bánh nướng, bánh dẻo, kể chuyện dưới ánh trăng. Trung thu ở quê em không chỉ là ngày vui của trẻ thơ mà còn là dịp để gia đình, xóm làng sum vầy, thắt chặt thêm tình cảm cộng đồng.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính trong bài thơ lục bát "Mùa về" là Biểu cảm
Câu 2:
Ba hoạt động lao động của người nông dân trong ngày mùa được nhắc đến là :
-Nện cối
-Sàng rơm , sảy thóc
-Gặt lúa
Câu 3:
Những dòng thơ đó gợi cho em những cảm nhận sâu sắc và kính trọng về vai trò, phẩm chất và sự nỗ lực của người nông dân
Câu 4:
1.Biện pháp tu từ điệp ngữ:
Từ "thêm" được lặp lại hai lần
Tác dụng:
Nhấn mạnh điệp ngữ"thêm" nhấn mạnh vào sự gia tăng, lớn dần của niềm vui và thành quả lao động
2. Biện pháp tu từ nghệ thuật đối
Vàng đối với Xanh
Tác dụng:
Vàng là màu của sự thành quả(màu lúa chín)
Xanh là màu của sự bình yên(màu của giấc ngủ ngon, tươi mới)
Câu 5:
Tinh thần "Nhọc nhằn không mỏi, mỏi mong mùa về" của người nông dân là biểu tượng của sự kiên trì và nhẫn nại không giới hạn. Họ chấp nhận mọi vất vả mà không than thở, vì trong tâm trí luôn có một niềm tin mãnh liệt vào ngày gặt hái.Bài học em rút ra cho bản thân là phải xác định mục tiêu và theo đuổi nó đến cùng, không để những khó khăn tạm thời làm nhụt chí. Dù là học tập, rèn luyện kỹ năng hay vượt qua thử thách, em cần giữ thái độ bền bỉ và lạc quan để tin rằng công sức bỏ ra hôm nay chắc chắn sẽ được đền đáp xứng đáng trong tương lai.
Câu 1:
Qua lời thơ giản dị, trong sáng, hình ảnh Bác hiện lên không chỉ là vị lãnh tụ vĩ đại mà còn là người ông, người cha vô cùng gần gũi, thân thương. Cảm nhận của tác giả tập trung vào bức ảnh quen thuộc: "Mặt Bác hiền từ", "Mắt Bác nhìn em" khiến em cảm thấy ấm áp, được che chở. Điều đặc biệt là tác giả không chỉ thấy Bác trong khuôn hình mà còn cảm nhận được tình cảm bao la của Bác luôn dõi theo và soi sáng. Bài thơ thành công trong việc khắc họa mối liên hệ thiêng liêng nhưng rất đỗi đời thường giữa Bác và nhân dân, bồi đắp lòng biết ơn và ý chí noi theo gương Bác trong lòng người đọc.
Câu 2:
Trong vô vàn kỉ niệm về quãng thời gian học lớp 5, không gì có thể so sánh được với sự hứng khởi và căng thẳng của Giải Bóng Đá Tứ Hùng giữa các lớp cuối cấp. Tôi, Nam, Kiệt, và Tú, tuy không phải là những cầu thủ chuyên nghiệp, nhưng lại là hạt nhân của đội bóng lớp 5A, với một tinh thần chiến đấu không bao giờ lùi bước. Nam, đương nhiên, là tiền đạo cắm không thể thay thế, với tốc độ và sức sút mạnh như búa bổ. Kiệt, dù hơi nhỏ con, lại là một tiền vệ tổ chức thông minh, luôn biết cách chuyền bóng chính xác đến từng centimet. Tú, với sự dẻo dai và khéo léo, được giao vị trí hậu vệ cánh, đảm bảo phòng ngự vững chắc. Còn tôi, tôi là thủ môn, người gác đền cuối cùng, mang trọng trách bảo vệ khung thành của lớp. Trận đấu bán kết với đội 5C, đối thủ truyền kiếp của chúng tôi, là một cuộc chiến thực sự. Suốt hai hiệp đấu, tỉ số vẫn giữ nguyên là 0-0. Sự căng thẳng không chỉ đến từ tỉ số mà còn từ áp lực của thời gian. Cao trào của trận đấu diễn ra ở những phút cuối cùng của hiệp phụ. Sau một pha phản công nhanh, đội 5C đã dứt điểm thành công, nâng tỉ số lên 1-0. Cả đội chúng tôi như chết lặng. Thời gian chỉ còn tính bằng phút. Tiếng hò reo của đội bạn gần như nhấn chìm tiếng cổ vũ yếu ớt của chúng tôi. Nam, vốn là người dễ nản lòng, đã cúi gục mặt. Kiệt, dù bình thường điềm tĩnh, cũng lộ rõ vẻ thất vọng. Tôi và Tú nhìn nhau. Không có thời gian để tuyệt vọng. Chúng tôi hét lớn tên nhau, truyền cho nhau sự quyết tâm cuối cùng. Kiệt, bằng sự tỉnh táo của mình, đã ra dấu hiệu cho cả đội dâng cao, dồn toàn bộ sức lực còn lại vào một đợt tấn công cuối cùng. Phút cuối cùng, điều kì diệu đã xảy ra. Từ một pha phát bóng mạnh và xa của tôi, bóng đến chân Kiệt. Kiệt không chần chừ, tung một đường chuyền dài vượt tuyến, xé toang hàng phòng ngự đối phương, đưa bóng đến vị trí trống trải của Tú. Tú, bằng tốc độ kinh ngạc, đã lao theo, thực hiện một đường tạt bóng ngược trở lại vào khu vực cấm địa. Quả bóng bay lượn trên không trung, tìm đến Nam đang chờ sẵn. Nam, dù đã kiệt sức, vẫn dồn toàn bộ sức mạnh và niềm hy vọng vào cú sút cuối cùng. "Rầm!" – quả bóng găm thẳng vào góc cao khung thành đối phương. Tiếng còi kết thúc trận đấu cũng là lúc trọng tài công nhận bàn thắng. Tỉ số hòa 1-1 buộc hai đội phải bước vào loạt sút luân lưu đầy may rủi. Khi đến lượt sút cuối cùng, Kiệt đã bước lên, đối mặt với thủ môn đối phương. Cú sút của Kiệt không mạnh, nhưng lại vô cùng hiểm hóc, nhẹ nhàng đi vào góc lưới. Cả đội 5A vỡ òa. Chúng tôi đã chiến thắng, không phải nhờ may mắn, mà nhờ một chuỗi phối hợp hoàn hảo từ đầu đến cuối. Chúng tôi ôm chầm lấy nhau, cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ của trái tim và niềm vui sướng không tả xiết. Trận bóng đá kịch tính năm lớp 5 đó đã dạy cho tôi một bài học đắt giá về tinh thần thể thao: Thắng không kiêu, bại không nản. Quan trọng hơn, nó khắc sâu vào lòng chúng tôi rằng, chỉ cần tin tưởng vào đồng đội, một cú sút quyết định có thể đến từ bất kỳ vị trí nào, và không bao giờ được từ bỏ hi vọng dù chỉ còn một giây trên sân cỏ. Tình bạn của tôi, Nam, Kiệt, và Tú chính là sức mạnh đã tạo nên bàn thắng cuối cùng đó.
Câu 1:
Văn bản "Chơi Phú Quốc" thuộc kiểu văn:
Tùy bút hoặc Du kí
Câu 2:
Khi đặt chân tới bãi biển Hàm Ninh, hình ảnh gây ấn tượng mạnh mẽ với tác giả về sự trong lành của nước biển là:
"Nước trong như lọc, thấy tận đáy, những con chang chang sứa biển ngo ngoe đang bò, chúng nó sinh hoạt trong cái thế giới thủy tinh"
Câu 3:
Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất
Câu 4:
Những hoạt động của người dân Phú Quốc cho thấy điều:
Gắn bó thân mật với biển cả và chăm chỉ , cần cù . những điều này cho thấy sự thanh bình giản dị của người dân Phú Quốc
Câu 5:
Văn bản "Chơi Phú Quốc" cho em bài học bổ ích như: khích lệ sự cần cù mãnh liệt. Thấy được tình yêu đất nước và khơi gợi lòng tự hào và tình cảm to lớn đối với vùng biển cũng như thiên nhiên của Việt Nam. Họ còn trân trọng vẻ đẹp cuộc sống của bản thân.
Bốn biện pháp để tiết kiệm năng lượng trong gia đình mình là:
1. Sử dụng thiết bị chiếu sáng hiệu quả
2. Tiết kiệm năng lượng từ thiết bị làm mát và sưởi ấm
3.Tắt và rút phích cắm khi không sử dụng
4. Sử dụng thiết bị gia dụng một cách thông minh
a. Nhà của cô T thuộc kiểu kiến trúc nhà ở đặc trưng là nhà ở Chung cư
b.4 loại vật liệu xây dựng tương ứng với từng thành phần cấu tạo của kiến trúc nhà đó là:
-Bê tông, thép, gạch, Vữa(sơn)
Câu 1:
Văn bản trên thuộc thể loại Đồng Thoại, Truyện ngụ ngôn
Câu 2:
Những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh:
Mùa hè nắng lửa, mưa dông
Câu 3:
2 từ láy có trong văn bản là:
Lồng lộng,Ù ù
Lồng lộng là:Rất mạnh và thông thoáng, không bị vật cản che chắn.
Ù ù là: mô phỏng tiếng động mạnh, trầm và kéo dài liên tiếp thành chuỗi.
Câu 4:
Nhân vật "tôi" thể hiện đặc điểm qua những lời đồng thoại là:
Nhát gan , yếu đuối, sợ hãi.
Câu 5:
Em rút ra được bài học:
Cần phải mạnh mẽ và dũng cảm hơn, vượt qua những khó khăn mà chúng ta gặp.
Một trong những kỷ niệm buồn nhưng ý nghĩa nhất của tôi là lần tôi giận dỗi và hiểu lầm ba mẹ về việc mua một món đồ chơi. Vào dịp sinh nhật năm ngoái, tôi rất mong muốn có được chiếc máy bay điều khiển từ xa đời mới mà các bạn trong lớp hay khoe. Tôi đã nài nỉ ba mẹ rất nhiều, nhưng ba mẹ chỉ tặng tôi một bộ sách khoa học và một chiếc đồng hồ đeo tay mới. Tôi cảm thấy vô cùng thất vọng, thậm chí là giận dỗi. Tôi nghĩ rằng ba mẹ không yêu thương mình, không quan tâm đến sở thích của mình như ba mẹ các bạn khác. Trong suốt buổi sinh nhật, tôi giữ thái độ lạnh nhạt, không cười nói vui vẻ. Ba mẹ tôi có vẻ buồn, nhưng không nói gì. Vài ngày sau, khi đang xem tivi, tôi vô tình nghe được cuộc nói chuyện của ba mẹ. Ba kể với mẹ rằng tiền mua chiếc máy bay đã được dùng để đóng thêm học phí lớp học thêm tiếng Anh mà tôi rất muốn tham gia, và một phần nhỏ được dùng để mua thuốc bổ cho bà nội đang ốm. Ba mẹ muốn tôi hiểu rằng những thứ có ích và cần thiết mới là quan trọng nhất, chứ không phải đồ chơi theo xu hướng. Nghe xong, tôi cảm thấy tim mình đau nhói vì sự ích kỷ và sự vô tâm của bản thân. Nỗi buồn lúc này không phải vì không có đồ chơi, mà là sự hối hận vì đã làm ba mẹ buồn, vì đã không tin tưởng vào tình yêu thương và sự quan tâm chu đáo của họ. Tôi chạy đến ôm ba mẹ và xin lỗi. Bài học lớn nhất tôi nhận được từ nỗi buồn này là: Tình yêu thương thực sự không nằm ở những món quà đắt tiền, mà nằm ở sự hy sinh thầm lặng và những lựa chọn tốt nhất mà người lớn dành cho mình. Kể từ đó, tôi học được cách nhìn nhận mọi việc bằng sự thấu hiểu và biết ơn thay vì chỉ nhìn vào mong muốn cá nhân.
Câu 1:
Câu truyện trên được kể theo ngôi thứ 3
Câu 2:
Ông là người đã trồng cây Hoàng Lan
Câu 3:
Biện pháp tu từ nhân hoá là:
Cả cây Hoàng Lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà
Câu 4:
Vì lúc ông còn sống và ông là một người lính bộ đội. Ông đã hái nhưng cánh hoa Hoàng Lan mang đi để đỡ nhớ nhà và cây do mình trồng
Câu 5
Gia đình đóng vai trò vô cùng quan trọng, là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, dạy dỗ con người từ thuở ấu thơ và là điểm tựa tinh thần vững chắc. Gia đình hình thành nhân cách, cung cấp tình yêu thương vô điều kiện và là nơi ta có thể tìm về sau những vất vả, thất bại trong cuộc sống. Ngoài ra, gia đình còn là nền tảng xã hội, góp phần hình thành những công dân có đạo đức, có trách nhiệm, thúc đẩy sự phát triển bền vững của đất nước.
Thời tiểu học luôn là quãng thời gian đẹp đẽ với biết bao kỉ niệm hồn nhiên. Trong số đó, chuyến cắm trại đầu tiên vào năm lớp Ba là trải nghiệm đáng nhớ nhất đối với tôi. Đó là một buổi sáng cuối thu se lạnh, cả lớp tôi được nhà trường tổ chức một buổi dã ngoại tại công viên gần trường. Không khí náo nức đến tột độ. Tôi còn nhớ rõ, tay tôi xách một chiếc balo to bự đựng nào là bánh kẹo, nước uống, và cả chiếc mũ tai bèo mà mẹ đã chuẩn bị. Khi đến nơi, khung cảnh hiện ra thật tuyệt vời: bãi cỏ xanh mướt trải dài, những hàng cây râm mát, và không khí trong lành khác hẳn trong lớp học. Cô giáo chia chúng tôi thành các nhóm nhỏ để cùng nhau dựng lều. Đây chính là thử thách đáng nhớ nhất. Chiếc lều vải to đùng với những thanh chống lằng nhằng khiến nhóm tôi loay hoay mãi. Chúng tôi đứa giữ cột, đứa căng dây, đứa thì cứ lóng ngóng làm đổ nghiêng ngả. Mặc dù không ai trong nhóm biết cách làm chính xác, nhưng sự hợp tác vụng về, những tiếng cười khúc khích khi dây buộc tuột tay đã làm cho quá trình ấy trở nên vô cùng vui vẻ và ấm áp. Cuối cùng, chiếc lều cũng đứng vững. Cả nhóm chui vào, trải bạt và cùng nhau chia sẻ những món ăn ngon lành. Chúng tôi còn cùng nhau chơi các trò chơi tập thể, hát vang những bài hát thiếu nhi và lắng nghe cô giáo kể chuyện dưới tán cây. Lần đầu tiên, tôi được cảm nhận rõ ràng tinh thần đoàn kết và sự sẻ chia của tập thể. Đó không chỉ là một chuyến đi chơi, mà còn là một bài học về tình bạn, về cách cùng nhau vượt qua khó khăn dù chỉ là những "khó khăn" nhỏ xíu. Mặc dù thời gian đã trôi qua rất lâu, nhưng hình ảnh chiếc lều vải được dựng lên bằng sự hợp sức của những đứa trẻ ngây ngô ấy vẫn luôn in sâu trong tâm trí tôi. Đó là một kỉ niệm rực rỡ, đánh dấu lần đầu tiên tôi bước ra khỏi khuôn khổ lớp học để học được những bài học quý giá từ cuộc sống và bạn bè.