Nguyễn Minh Đức
Giới thiệu về bản thân
Truyện ngắn cô bé bán diêm của nhà văn An-dec-sen đã để lại những những dư âm, ấn tượng sâu đậm trong lòng người đọc. không chỉ vậy đó còn là liềm cảm tương vô hạn cho số phận bất hạnh, đầy bi thương của nhà văn với cô bé bán diêm. Hoàn cảnh của cô bé vô cùng thương cảm, ngay từ những lời đầu tiên giới thiệu về hoàn cảnh của cô bé đã khiến người đọc phải rơi nước mắt: bà và mẹ những người yêu thương em nhất đều đã qua đời , chui rúc với bố trong một căn gác tối tăm chật chội. Người bố có lẽ vì cuộc sống nghèo túng, khó khăn nên đâm ra khó tính đối xử tệ bạc với em: hay mắng nhiếc, chửi rủa em. Trong đêm đông giá rét em phải mang những phong diêm đi bán để kiếm sống nuôi bản thân. Mặc dù có nhà xong em không dám về vì nếu về mà không mang được đồng xu nào sẽ bị cha em mắng chửi.. người cha vô lương tâm, lời lẽ hành động thiếu tình thương đã khiến cô bé bất hạnh phải ở bên ngoài trong đêm Đông giá lạnh, trong gió và mưa tiết mỗi lúc một nhiều. Tâm hồn em thật trong sáng và nhân hậu biết chừng nào . Đó là một cô bé giàu mơ ước, vượt lên hoàn cảnh thực tại đói rét, cô đơn. Những mơ ước ấy giản dị mà cũng thật lãng mạn, diệu Kỳ.
Trước hết người đọc thấy được trong truyện là 1 người hâm làm giàu, có chí lớn. Điều đó thể hiện ở việc anh đã dốc hết vốn trong nhà ra mua gỗ để làm nghề đẽo cày. Tuy nhiên, chí lớn của anh ta lại không tương xứng với tầm hiểu biết. Vốn kiến thức hạn hẹp của anh đã khiến anh thay đổi hành động liên tục. khi đẽo cày được ông cụ góp ý , anh thấy phải liền nghe theo và làm ra rất nhiều sản phẩm nhưng không có ai mua. Những lần về sau cũng vậy, ai góp ý anh cũng thấy phải nghe theo và kết thúc là vốn liếng của anh đi đời nhà ma cùng đống gỗ vụn. Giá như trước khi bắt tay vào thực hiện, anh nghiên cứu kỹ những yêu cầu cần đạt của sản phẩm cũng như khảo sát thực tế tình hình khu vực thì anh sẽ bảo vệ được chính kiến c. ủa mình và không khiến người khác buồncười. Không chỉ thiếu hiểu biết mà anh thợ mộc cũng không có bản lĩnh.Khi anh làm việc ở trung tâm người qua lại, ai nhìn vào thấy góc ý cũng là đương nhiên. Có người góp ý tốt nhưng cũng có người góp ý không tốt, nhưng anh không đủ bản lĩnh phản bác những điều sai mà đều góp ý nào cũng thấy phải. Cho nên anh nhận lại kết quả quá đắt. Hành động đẽo cày của anh không sai, và lắng nghe, tiếp thu ý kiến từ người khác là tốt, Tuy nhiên anh lắng nghe và tiếp thu thái quá, không có bản lĩnh lên gây nên hậu quả khôn lường . Truyện đeo cái giữa đường hướng đến đặc điểm một kiểu người trong xã hội. Đó là những người thiếu hiểu biết nên dễ thay đổi, thiếu chủ kiến và quá bị động. Nhan đề của truyện ngụ ngôn đẽo cày giữa đường đã trở thành một thành ngữ . Đó có lẽ là một cách để con người thận trọng hơn trong việc lắng nghe những ý kiến góp ý của người khác, phải biết cân nhắc, chọn lọc được ý kiến phù hợp ,đúng đắn