Hoàng Văn Hùng
Giới thiệu về bản thân
câu 1 nhân vật trưc tình đang ở đất khách thành phố san Diego Caligornia mỹ vào ngày 4- 1 2005 đang đứng trước cảnh vật thiên nhiên xa lạ nhưng gợi nhớ về quê hương
câu 2 những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngõ như quê ta nắng cũng quê ta trắng màu mây bay đồi cũng nhuộm vàng trên đỉnh ngọn
câu 3
Cảm hứng chủ đạo là nỗi nhớ quê hương da diết, tình yêu quê hương thầm kín và sự bâng khuâng khi đứng giữa ranh giới giữa cảnh vật quê người và nỗi nhớ quê nhà.
Câu 4:
Khổ 1: Nắng vàng, mây trắng gợi lên cảm giác
câu 4
Khổ 1: Nắng vàng, mây trắng gợi lên cảm giác gần gũi, quen thuộc, đánh lừa cảm giác khiến tác giả ngỡ như đang ở nhà.
Khổ 3: Nắng vàng, mây trắng khi này kết hợp với thực tại "lữ thứ" (xa lạ) và "bụi đường của người ta" làm rõ thêm nỗi nhớ, sự xa cách và cảm giác lạc lõng
câu 5
Hình ảnh "Ngó xuống mũi giày thì lữ thứ / Bụi đường cũng bụi của người ta". Ấn tượng vì nó đối lập hoàn toàn với nỗi nhớ ở khổ 1, thể hiện sự tỉnh táo nhận ra thực tại rằng mình đang ở nơi đất khách, bụi đường cũng không phải của quê hương
câu 1 nhân vật trưc tình đang ở đất khách thành phố san Diego Caligornia mỹ vào ngày 4- 1 2005 đang đứng trước cảnh vật thiên nhiên xa lạ nhưng gợi nhớ về quê hương
câu 2 những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngõ như quê ta nắng cũng quê ta trắng màu mây bay đồi cũng nhuộm vàng trên đỉnh ngọn
câu 3
Cảm hứng chủ đạo là nỗi nhớ quê hương da diết, tình yêu quê hương thầm kín và sự bâng khuâng khi đứng giữa ranh giới giữa cảnh vật quê người và nỗi nhớ quê nhà.
Câu 4:
Khổ 1: Nắng vàng, mây trắng gợi lên cảm giác
câu 4
Khổ 1: Nắng vàng, mây trắng gợi lên cảm giác gần gũi, quen thuộc, đánh lừa cảm giác khiến tác giả ngỡ như đang ở nhà.
Khổ 3: Nắng vàng, mây trắng khi này kết hợp với thực tại "lữ thứ" (xa lạ) và "bụi đường của người ta" làm rõ thêm nỗi nhớ, sự xa cách và cảm giác lạc lõng
câu 5
Hình ảnh "Ngó xuống mũi giày thì lữ thứ / Bụi đường cũng bụi của người ta". Ấn tượng vì nó đối lập hoàn toàn với nỗi nhớ ở khổ 1, thể hiện sự tỉnh táo nhận ra thực tại rằng mình đang ở nơi đất khách, bụi đường cũng không phải của quê hương