Bàn Thùy Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2.:Một số từ ngữ tiêu biểu thể hiện hình ảnh biển đảo và đất nước:
- “Biển mùa này sóng dữ phía Hoàng Sa”
- “bám biển”
- “Biển Tổ quốc”
- “giữ biển”
- “máu ngư dân”
- “màu cờ nước Việt”
Câu 3.:Biện pháp tu từ so sánh: “Như máu ấm trong màu cờ nước Việt”
→ Tác dụng: làm nổi bật sự thiêng liêng của biển đảo, tình yêu Tổ quốc gắn với máu xương, sự hi sinh, khơi dậy lòng tự hào và xúc động.
Câu 4.:Đoạn trích thể hiện tình cảm:
.Yêu nước, tự hào dân tộc
- Xúc động, biết ơn người dân/chiến sĩ bám biển
- Ý thức bảo vệ chủ quyền biển đảo
Câu 5: Biển đảo là một phần máu thịt thiêng liêng của Tổ quốc Việt Nam. Đọc đoạn thơ, em càng thấm thía sự hi sinh thầm lặng của những người ngày đêm bám biển, giữ biển. Trách nhiệm của mỗi người trẻ hôm nay là phải yêu nước đúng cách, học tập tốt để xây dựng đất nước vững mạnh. Em cũng cần tuyên truyền cho bạn bè hiểu đúng về chủ quyền biển đảo. Đồng thời, em luôn trân trọng và biết ơn những người đang ngày đêm bảo vệ biển trời quê hương.
Câu 1:Văn bản thể hiện tâm trạng, cảm xúc của nhân vật trữ tình khi đang sống xa quê hương (ở nước ngoài), nhớ quê và so sánh “quê người” với “quê ta”.
Câu 2:Những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như quê ta:
- Nắng
- Mây trắng
- Đồi vàng trên đỉnh ngọn
- Cây lá
- Bụi đường
Câu 3:Cảm hứng chủ đạo: nỗi nhớ quê hương da diết của người xa xứ, xen lẫn sự so sánh giữa quê người và quê ta.
Câu 4:Ở khổ 1: cảm xúc ngỡ ngàng, thân thuộc, tưởng như đang ở quê nhà (nắng, mây, đồi).
- Ở khổ 3: cảm xúc nhớ quê rõ rệt và sâu hơn, nhớ đến từng điều rất nhỏ như “mùi giày”, “bụi đường” → nỗi nhớ trở nên cụ thể và day dứt hơn.
Câu 5:Em ấn tượng nhất với hình ảnh “Ngỡ xuống mũi giày thì lứt thứ / Bụi đường cũng bụi của người ta.”
Vì hình ảnh rất giản dị nhưng gợi nỗi nhớ quê sâu sắc: đi đâu cũng thấy giống quê mình, nhưng cuối cùng vẫn nhận ra quê người không thể thay thế quê hương.