Nguyễn Huyền My
Giới thiệu về bản thân
Lan và Bình gặp nhau lúc 8 giờ sáng.
a) Số lượng học sinh tham gia tình nguyện chiếm 25% tổng số học sinh lớp 5A
b) Nếu số học sinh lớp 5A là 30 thì có 9 bạn tham gia hoạt động thể thao
Bài giải
Đổi 15 phút = 0,25 giờ
Đổi 30 phút = 0,5 giờ
Quãng đường anh Nam đi bộ là:
5 x 0,25 = 1,25 (km)
Quãng đường anh Nam đi xe máy là:
40 x 0,5 = 20 (km)
Khoảng cách từ nhà anh Nam đến công ty là:
20 + 1,25 = 21,25 (km)
Đáp số: 21,25 km.
a) 3,5 thế kỉ = 350 năm
b) 150 tháng = 12,5 năm
Lan và Bình gặp nhau lúc 8 giờ sáng.
a) Số học sinh tham gia tình nguyện chiếm 25% tổng số học sinh lớp 5A.
b) Có 9 bạn tham gia hoạt động thể thao.
Bài giải
Đổi 15 phút = 0,25 giờ
Đổi 30 phút = 0,5 giờ
Quãng đường anh Nam đi bộ là:
5 x 0,25 = 1,25 (km)
Quãng đường anh Nam đi xe máy là:
40 x 0,5 = 20 (km)
Khoảng cách từ nhà anh Nam đến công ty là:
1,25 + 20 = 21,25 (km)
Đáp số: 21,25 km.
a) 3,5 thế kỉ = 350 năm
b) 150 tháng = 12,5 năm
Trong ký ức tuổi thơ của em, hình ảnh cô giáo mầm non luôn là một kỷ niệm đẹp đẽ và ấm áp. Người để lại nhiều ấn tượng sâu sắc nhất trong em là cô Mai – cô giáo chủ nhiệm lớp mẫu giáo lớn mà em từng học.
Cô Mai năm nay khoảng ba mươi lăm tuổi. Dáng người cô thon gọn, cao vừa phải. Mái tóc đen dài luôn được cô buộc gọn phía sau, trông rất dịu dàng. Khuôn mặt cô tròn đầy phúc hậu, đôi mắt lúc nào cũng ánh lên vẻ hiền từ. Cô thường mặc áo dài hoặc đồng phục giáo viên mầm non trông rất gọn gàng và duyên dáng. Giọng nói của cô nhẹ nhàng, ấm áp như lời ru của mẹ, mỗi lần cô giảng bài hay kể chuyện cổ tích, cả lớp em đều say mê lắng nghe.
Cô Mai không chỉ dạy dỗ mà còn chăm sóc chúng em như con. Hằng ngày, cô đến lớp từ sớm, chuẩn bị đồ dùng học tập và đón từng bạn nhỏ vào lớp bằng nụ cười tươi tắn. Cô dạy chúng em học chữ, hát múa, vẽ tranh và làm quen với những con số đầu tiên. Khi chúng em chơi đùa, cô cũng tham gia rất nhiệt tình. Những lúc có bạn khóc, cô luôn đến bên dỗ dành, lau nước mắt, rồi ôm bạn vào lòng. Có lần em bị ngã trong giờ chơi, cô đã nhanh chóng đến đỡ em dậy, lau vết thương và xoa dịu nỗi đau bằng ánh mắt yêu thương và giọng nói dịu dàng.
Điều em nhớ nhất ở cô chính là sự kiên nhẫn và tình yêu thương vô bờ dành cho học trò. Cô không bao giờ la mắng to tiếng, mà luôn nhẹ nhàng giải thích cho chúng em hiểu đúng – sai. Chính nhờ cô mà em đã có những năm đầu đời đi học thật vui vẻ và đầy ắp tiếng cười.
Dù đã rời xa mái trường mầm non nhiều năm, nhưng trong trái tim em, hình ảnh cô Mai vẫn luôn vẹn nguyên – như một người mẹ thứ hai. Em luôn biết ơn cô và mong rằng cô sẽ mãi mạnh khỏe, hạnh phúc để tiếp tục dìu dắt những mầm non bé nhỏ.